Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thuốc Độc Ngày Xuân

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô ấy lại gạch bỏ câu cuối cùng này. Không được, sau này con trai cũng phải mua nhà, 200 nghìn tệ cho con trai, năm mươi ngàn tệ cho Nhậm Phỉ vậy.

Cứ để dành cho chúng nó, đợi sau này kiếm được tiền rồi, sẽ để dành thêm cho Nhậm Phỉ một ít nữa.

Cô ấy nghĩ như vậy, chỉ là không viết ra, chỉ viết con trai 200 ngàn tệ, Nhậm Phỉ 50 ngàn tệ.

Đêm đó, Nhậm Phỉ mất ngủ.

20.

Cô bé đang đợi mẹ nói chuyện với mình.

Cô bé đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần mẹ đề nghị, cô bé sẽ đồng ý làm nhưng mẹ mãi không nói.

Cô bé bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ mẹ thật sự muốn tự mình làm chuyện mạo hiểm này sao? Không được, trong bụng mẹ còn có em trai.

Thế là cô bé quyết định tự mình làm, cô bé biết Nghiên Nghiên cũng cần tiền nên đã chia sẻ cách này cho Nghiên Nghiên.

Nhưng không lâu sau khi nói xong, cô bé nghe thấy có người trong khu dân cư nói chuyện rằng có người ăn t.h.u.ố.c diệt chuột đã c.h.ế.t.

Không được, cô bé không thể hại Nghiên Nghiên nhưng cô bé cũng không thể không làm.

Vì vậy cô bé nói với Nghiên Nghiên, đợi đến tối khi xe cứu thương hú còi thì hãy ăn.

Xe cứu thương đến thì là để cứu cô bé, không đến thì cô bé sẽ c.h.ế.t.

Ngày hôm đó, cô bé lấy tất cả xúc xích trong bẫy chuột dạng ống ra, không chút do dự bẻ nửa thanh lớn nuốt xuống.

Mẹ đã nói làm chuyện đó thì phải quay lưng lại với camera giám sát, cô bé luôn ghi nhớ.

Lúc đầu, cô bé không có cảm giác gì. Cô bé còn để lại một phần nhỏ còn lại cho Nghiên Nghiên.

Đến tối, cô bé bắt đầu đau bụng mà gọi điện cho mẹ, đầu dây bên kia vọng lại tiếng xẻng xào nấu.

Mẹ đang tăng ca, đợi thêm chút nữa đi, cô bé nghĩ vậy. Trong khoảng thời gian đó, cô bé còn đi vệ sinh nôn hai lần.

Khi trời tối, cô bé đã rất khó chịu rồi. Rất nhanh sau đó, mẹ đã về, giống như trước đây, mẹ kéo lê thân thể mệt mỏi đi thẳng vào nhà và nằm xuống.

Cô bé khó khăn lắm mới bò dậy được, gõ cửa phòng mẹ: "Mẹ ơi, con hơi đau bụng."

"Đi ị một cái là hết thôi, chuyện nhỏ thế này còn cần mẹ dạy con sao hả Nhậm Phỉ? Mẹ thật sự rất mệt, cho mẹ nghỉ ngơi một chút được không?"

Kèm theo đó là những lời phàn nàn tương tự: "Mỗi ngày mẹ phải làm hai công việc, không phải là để con có một môi trường tốt sao? Con có thể thông cảm cho mẹ một chút được không, mẹ rất mệt mỏi. Mẹ muốn ngủ rồi, đừng làm phiền mẹ, biết chưa?"

Cô bé hơi tủi thân nhưng vẫn ngoan ngoãn "dạ" một tiếng: "Mẹ ơi, chúng ta sẽ sớm có tiền thôi."

21.

"Vậy nên chị đã nghe thấy câu nói đó, lẽ nào chị lại không nghi ngờ gì sao?!"

Mẹ Nhậm Phỉ cúi đầu: "Tôi nghe thấy rồi, nhưng... tôi cứ nghĩ nó đang an ủi tôi, làm sao tôi biết được nó đã làm gì chứ!"

Thật ra cô ấy cũng đã nghĩ tới nhưng cô ấy theo bản năng đã chọn bỏ qua.

Phỉ Phỉ sẽ không thông minh đến thế đâu, giá mà thật sự thông minh như vậy thì tốt rồi. Thôi bỏ đi, nằm một lát rồi đi xem nó sau vậy.

Đến khi tỉnh dậy lần nữa, chân trời đã hửng sáng, cô ấy dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, đẩy cửa phòng Phỉ Phỉ.

Đập vào mắt là Phỉ Phỉ đang đau đớn nằm úp sấp bên mép giường, dưới đất toàn là chất thải.

Cô ấy lập tức hiểu ra: "Phỉ Phỉ! Con đừng sợ, mẹ gọi xe cấp cứu, đừng sợ."

Phỉ Phỉ yếu ớt hỏi: "Có phải con sắp c.h.ế.t rồi không? Mẹ ơi, con từng thấy người ở quê trước khi c.h.ế.t đều như vậy, có phải con sắp c.h.ế.t rồi không."

Khoảnh khắc đó, Phỉ Phỉ đã nghĩ rất nhiều nguồn gốc nghèo khó của gia đình con chính là do chữa bệnh cho bà nội. Nếu chữa bệnh cho con thì có phải sẽ nghèo hơn không.

"Thôi bỏ đi." Phỉ Phỉ nắm lấy tay mẹ: "Con không muốn gia đình nghèo hơn, con sắp c.h.ế.t rồi, đau quá, mẹ hãy để con c.h.ế.t đi."

Thật ra con bé còn muốn nói đau lắm, mẹ ơi, cứu con…

Nhưng sự ngoan ngoãn đã khắc sâu vào xương tủy vẫn khiến con bé nói ra câu đó.

"Mẹ ơi, cứu con sẽ nghèo đi đấy. Còn nữa mẹ ơi, con đã để lại một nửa xúc xích cho Nghiên Nghiên, mẹ nói với nó đừng ăn nhé, đau quá. Mẹ đừng khóc mà, mẹ khóc trông xấu lắm."

Con bé cười một tiếng, rồi dùng sức nâng tay lên muốn lau nước mắt cho mẹ nhưng cuối cùng tay con bé nặng nề rơi trở lại mặt giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuoc-doc-ngay-xuan/chuong-9-full.html.]

Ý chí cầu sống đã không đ.á.n.h bại được sự chu đáo.

22.

Tim tôi cứ như bị ai đó bóp chặt lại, cổ họng nghẹn đến phát đau: "Vậy nên chị đã từ bỏ! Con bé là con gái của chị mà, con gái của chị!!"

Dường như tóc mẹ Nhậm Phỉ bạc thêm nhiều, cô ấy yếu ớt hỏi ngược lại tôi: "Đúng vậy, con gái của tôi, lẽ nào tôi lại không đau lòng sao?"

"Nhưng tôi đâu có lựa chọn, cô không phải tôi, cô không biết cuộc sống của tôi khó khăn đến nhường nào."

"Một ngày tôi chỉ ngủ có mấy tiếng, cô nhìn xem tay tôi này, chúng ta bằng tuổi nhau, cô da dẻ mịn màng, còn tôi thì sao?! Cô không biết nỗi khổ của tôi, lấy tư cách gì mà nghi ngờ tôi."

Vô phương cứu chữa rồi, tôi nhìn người phụ nữ trước mắt: "Nỗi khổ của chị là do Phỉ Phỉ gây ra cho chị sao?"

Một câu nói, đ.á.n.h thẳng vào điểm yếu của cô ấy. Đúng vậy, nỗi khổ của cô ấy là do con gái gây ra sao?

Từ nhỏ đến lớn, con gái đã ngoan ngoãn hơn bạn bè cùng tuổi, nấu cơm cho cô ấy, giặt đồ cho ấy. Thật ra chuyện đứa bé đó, cũng không trách con gái.

Cô ấy quá mệt mỏi rồi, vốn dĩ đã không giữ được thai, dù không có con gái, cũng không giữ được bao lâu nhưng sau chuyện đó, con gái lại càng ngoan hơn.

Cô ấy dần dần phát hiện, mình đã tìm thấy một nơi để trút giận, cô ấy phàn nàn với chồng về nỗi vất vả của mình, chồng vẫn sẽ an ủi cô ấy nhưng cũng sẽ nói mình cũng rất vất vả.

Nhưng nếu nói với con gái, con gái chỉ nói: "Mẹ ơi, con xin lỗi, tất cả là tại con."

Cô ấy cũng cảm thấy tất cả mọi chuyện đều là lỗi của con gái nhưng thật sự là như vậy sao? Tất cả không phải đều tại mình sao?

Chính mình đã nói dối là mua bảo hiểm y tế cho bà nội, rồi mới biết không thể thanh toán được nên nợ rất nhiều.

Chính mình ngay từ đầu đã không cho chồng đi làm xa nên mới không có tiền.

Khi con gái nói mẹ ơi, con không muốn gia đình mình nghèo hơn. Tay cô ấy cầm điện thoại lập tức cứng đờ tại chỗ.

Cô ấy khóc không phải vì xót con là vì cô ấy đã quyết định từ bỏ con gái.

23.

Tôi lau khô nước mắt, hỏi câu hỏi cuối cùng: "Vậy tại sao chị không nhắc nhở Nghiên Nghiên đừng ăn miếng xúc xích đó?"

Tôi đã biết câu trả lời nhưng vẫn muốn hỏi cô ấy.

"Mất con gái đau quá, tôi quên mất rồi."

"Không!" Tôi gầm lên: "Chị nói dối!"

"Chị biết rõ chuyện này một khi bị mẹ Nghiên Nghiên biết được, chị ấy sẽ rất tức giận, biết đâu sẽ oán trách Phỉ Phỉ đã xúi giục con gái chị ấy đi c.h.ế.t."

"Chị không dám đ.á.n.h cược, mọi chuyện một khi bị làm lớn, tiền bồi thường của chị sẽ không nhận được."

Lời vừa dứt, tôi thấy người phụ nữ nở một nụ cười tuyệt vọng: "Đúng vậy, đã vậy cô đều biết rồi, sao còn phải hỏi tôi."

Những ngày nhận được tiền, không lúc nào cô ấy không sống trong giày vò, mất đi Phỉ Phỉ, cầm tiền có ích gì nhưng đồng thời cô ấy lại cảm thấy có chút an ủi.

Cô ấy thấy mình nhẹ nhõm rồi, cho đến khi Nghiên Nghiên gặp chuyện: "Tôi không thể chấp nhận, đứa trẻ không c.h.ế.t cũng có thể nhận được tiền, vậy cái c.h.ế.t của Phỉ Phỉ con tôi tính là gì chứ!"

"Tính là quả báo của chị."

24.

Mẹ Nhậm Phỉ mang thai, cần phải chờ cô ấy sinh con xong mới thi hành án.

Ngày tuyên án, bố mẹ Nghiên Nghiên đều đến hiện trường. Suốt quá trình xét xử, họ đều rất căng thẳng, liên tục nắm c.h.ặ.t t.a.y Nghiên Nghiên.

Nghe nói mẹ Nghiên Nghiên đã rút hết các lớp học thêm, để Nghiên Nghiên tự chọn học gì.

Sau khi biết Phỉ Phỉ qua đời, Nghiên Nghiên đã khóc rất nhiều ngày, phản ứng đầu tiên của con bé không phải sợ hãi vì mình suýt c.h.ế.t.

Mà là nói: "Mẹ ơi, chúng ta đi thăm dì đi, không có con gái của mình, chắc chắn dì ấy rất đau lòng."

Trước khi mẹ Nhậm Phỉ bị dẫn đi, đột nhiên Nghiên Nghiên gọi cô ấy lại: "Dì ơi, chị Phỉ Phỉ nói, chị ấy rất yêu dì."

"Đợi em trai nhỏ ra đời, cháu sẽ đọc văn cho em nghe."

Khoảnh khắc đó, cả hội trường im lặng.

- Hết -

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thuốc Độc Ngày Xuân
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...