Để chữa bệnh cho bà, bố mẹ Phỉ Phỉ đã vay mượn khắp họ hàng. Những năm này, họ vẫn luôn trả nợ.
Chả trách lúc nào Phỉ Phỉ cũng chỉ có mấy bộ quần áo đó, dù giặt đến bạc màu cũng cứ mặc đi mặc lại.
Lần nào, tôi cũng thấy quần áo của cô bé đã hơi chật rồi. Cứ tưởng là mẹ Phỉ Phỉ bận công việc quá không để ý, hóa ra là như vậy.
Sau khi Nhậm Phỉ biết lý do Nghiên Nghiên không vui thì im lặng rất lâu.
Ngày hôm sau, cô bé đã mật kéo Nghiên Nghiên sang một bên.
Tôi chợt nhớ ra, hôm đó là thứ sáu, mấy đứa trẻ hẹn nhau chơi trốn tìm.
Thế nhưng lại không tìm thấy hai đứa chúng nó. Tôi còn lo lắng mãi, sợ chúng nó chạy lạc.
"Chị tìm được cách giúp bố mẹ kiếm tiền rồi nhưng có thể phải chịu một chút khổ sở."
Mắt Nghiên Nghiên lập tức sáng bừng: "Chị Phỉ Phỉ, là cách gì ạ? Em sẵn lòng thử."
Đúng vậy, cái gọi là cách đó chính là ăn xúc xích có t.h.u.ố.c diệt chuột.
Tôi giật mình, đây là suy nghĩ mà một đứa trẻ chín tuổi nên có sao? Hay nói cách khác, một đứa trẻ chín tuổi thật sự có suy nghĩ sâu sắc đến vậy sao?
"Làm sao mà chị Phỉ Phỉ biết được cách này?"
Nghiên Nghiên suy nghĩ vài giây: "Bố mẹ chị ấy nói cho chị ấy ạ."
Giọng tôi vô thức cao lên: "Cháu chắc chắn không?!"
Nghiên Nghiên giật mình, ngón tay không ngừng vò vạt áo: "Dì Châu, cháu... cháu không nói dối đâu, chị ấy nói với cháu như vậy đó ạ."
"Chị ấy còn nói thứ này ăn vào bụng sẽ đau lắm, phải cố chịu một lúc mới được nói với bố mẹ, nếu không thì sẽ không nhận được tiền đâu."
11.
Hai đứa hẹn nhau cùng ăn, Nhậm Phỉ nói, chuyện này chắc chắn sẽ làm cảnh sát chú ý, nếu cảnh sát hỏi thì cứ nói là vì tò mò nên nhặt được ở dưới đất.
Kết quả là tối hôm đó, mẹ Nghiên Nghiên lại vì chuyện người mẫu nhí không được chọn mà mắng Nghiên Nghiên khóc nức nở, khóc mãi rồi ngủ thiếp đi, thế nên mới không ăn.
Sáng hôm sau, xe cứu thương hú còi ầm ĩ đến khu dân cư, dọa Nghiên Nghiên sợ phát khiếp.
Thế nên cô bé mới gác lại chuyện này.
Cho đến hôm kia, Nghiên Nghiên nghe thấy bố mẹ nói chuyện điện thoại: "Anh biết ban quản lý khu dân cư bồi thường cho nhà Nhậm Phỉ bao nhiêu tiền không? Ba triệu tệ đấy, một phát là giàu ngay, họ chuẩn bị mua nhà rồi."
Điện thoại bật loa ngoài, giọng bố Nghiên Nghiên vang vọng khắp phòng khách: "Chuyện như thế này đâu có thể ganh tị được, đâu phải là..."
Mẹ Nghiên Nghiên nhận ra cô bé đang nghe trộm, liếc mắt một cái, dọa cô bé sợ đến mức phải chạy về phòng.
"Anh biết ban quản lý khu dân cư bồi thường cho nhà Nhậm Phỉ bao nhiêu tiền không? Ba triệu tệ đấy, một phát là giàu ngay, chuẩn bị mua nhà rồi."
"Chuyện như thế này đâu có thể ganh tị được, đâu phải là..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuoc-doc-ngay-xuan/chuong-5.html.]
Hai câu nói này cứ mãi vang vọng trong đầu Nghiên Nghiên.
Có phải bố mẹ rất ngưỡng mộ bố mẹ của chị ấy không? Họ có nghĩ rằng một đứa trẻ như chị ấy mới là đứa trẻ ngoan, biết giúp cha mẹ gánh vác khó khăn không?
Cô bé cũng muốn làm đứa trẻ ngoan. Cho nên đêm đó, cô bé đã trằn trọc không ngủ.
Qua ánh đèn đường vàng vọt, cô bé nhìn nửa cây xúc xích trong cặp sách, hạ quyết tâm thật lớn. Cô bé cũng muốn giúp bố mẹ kiếm được số tiền này.
12.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, lòng tôi mãi không thể bình tĩnh.
Vụ án càng trở nên phức tạp hơn, nghi phạm từ mẹ của Nghiên Nghiên đã chuyển sang bố mẹ Nhậm Phỉ.
"Chị Châu." Tiểu Khương, người đi cùng tôi, bực bội mở lời.
"Có thật là bố mẹ Nhậm Phỉ đã xúi giục con bé ăn cây xúc xích đó không?"
"Với lại, tại sao lúc đó Nhậm Phỉ lại không cầu cứu chứ? Vì tiền mà thật sự có thể đ.á.n.h cược con cái của mình sao?"
"Chị nói xem, những lời bố mẹ Nghiên Nghiên nói, có phải cố tình nói cho Nghiên Nghiên nghe không?"
Phong cảnh ngoài cửa sổ lướt nhanh qua, tiếng gió rít bên tai. Nói thật, tôi cũng không biết phải trả lời bốn câu hỏi này thế nào.
Khi thấy tôi im lặng hồi lâu, Tiểu Khương hơi ngại ngùng gãi đầu: "Chị Châu, không phải em suy đoán lung tung, chỉ là... chỉ là cảm thấy bọn trẻ đáng thương quá."
Tôi gật đầu: "Chị hiểu, chị cũng đang tìm câu trả lời cho bốn vấn đề này."
Tình yêu của cha mẹ vốn là thứ thuần khiết nhất trên thế gian này. Nhưng ngay lúc này, tôi lại không thể khẳng định mà nói rằng bố mẹ chúng không nghĩ như vậy.
Về đến đồn, tôi kể lại toàn bộ lời của Nghiên Nghiên từ đầu đến cuối.
Đội trưởng Tôn châm điếu thuốc, giữa làn khói lượn lờ, anh ấy mở lời: "Hai vụ án này có một điểm chung ở các nạn nhân. Điều kiện gia đình đều không mấy tốt đẹp, hơn nữa còn mắc nợ bên ngoài."
Tim tôi "thịch" một tiếng. Thật ra làm cảnh sát nhiều năm, những chuyện như vậy tôi cũng đã gặp không ít.
Trước đây có những bậc cha mẹ vì trả nợ mà lợi dụng con cái của mình để lừa bảo hiểm.
Lại có cả khi chính sách hai con chưa được nới lỏng, vì muốn sinh con trai mà không ngần ngại khiến con gái mình trở thành người thiểu năng.
Tôi và bố mẹ Tống Nghiên Nghiên, Nhậm Phỉ đều quen biết nhiều năm.
Dù họ nghèo nhưng trông không giống những người sẽ lợi dụng con cái của mình để kiếm tiền.
Huống hồ, chuyện như vậy một khi đã làm, chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Đội trưởng Tôn rít một hơi t.h.u.ố.c thật mạnh, nheo mắt nhìn về phía xa: "Đôi khi đừng quá đề cao nhân tính."
Đội trưởng Tôn nói không sai nhưng tôi chỉ đơn thuần là... không hy vọng họ làm ra sự việc như vậy.
--------------------------------------------------