Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghiêm Cẩn lái xe đến trước cửa nhà Hạ Thiệu Nhiên, Hạ Thiệu Nhiên xoay tới xoay lui không muốn xuống xe.

Hạ Thiệu Nhiên muốn kéo dài thời gian nhưng lại không biết nói gì, nói được mấy câu tào lao với Nghiêm Cẩn xong, lại hết cái để nói, đành phải dịch mông từ từ rời khỏi ghế xe.

"Thiệu Nhiên" Nghiêm Cẩn đột nhiên xoay đầu gọi Hạ Thiệu Nhiên một tiếng.

"A? Chuyện gì?" Hạ Thiệu Nhiên sắp mở cửa xe chuẩn bị xuống xe, nghe được tiếng gọi của Nghiêm Cẩn lập tức đóng cửa lại, vội quay người tiến đến trước mặt Nghiêm Cẩn, hơi ngẩng đầu vẻ mặt chờ mong nhìn Nghiêm Cẩn, hy vọng Nghiêm Cẩn sẽ nói chuyện gì đó có thể khiến cậu tìm cớ ở lại lâu hơn một chút nữa, ý nghĩ "không muốn xuống xe ngay" của Hạ Thiệu Nhiên thể hiện ra bên ngoài mặt cực kỳ rõ ràng. (Jian: em nó si tình quá =.=' chỉ tổ khiến mấy thằng công được nước làm giá)

"Về nhà thì đi ngủ sớm một chút" Hành động của Hạ Thiệu Nhiên khiến cho Nghiêm Cẩn có chút hơi buồn cười, trong lòng nổi lên ý định trêu chọc, liền cố ý dùng biểu tình lãnh đạm ngữ khí nghiêm túc thường ngày nhắc nhở một câu.

"À" Hạ Thiệu Nhiên cả người tức khắc suy sụp xuống, vẻ mặt đầy thất vọng chậm chạm xoay người sang hướng khác mở cửa xe.

"Thiệu Nhiên" Nghiêm Cẩn lại gọi một tiếng nữa. (Jian: nhây mại =)) )

"Ừ...." Hạ Thiệu Nhiên uể oải ỉu xìu lại xoay trở lại, cũng không ngẩng đầu nhìn Nghiêm Cẩn, đầu cúi thấp xuống để lại cho Nghiêm Cẩn một cái đỉnh đầu.

"Ngủ ngon" Nghiêm Cẩn vươn tay nhấc cằm Hạ Thiệu Nhiên lên, mặt tiến lại gần mặt cậu nhẹ nhàng hạ xuống trên môi cậu một cái hôn, vốn dĩ Nghiêm Cẩn chỉ định hôn lên trên má Hạ Thiệu Nhiên, nhưng khi mặt cậu vừa nhấc lên, nhìn thấy hai cánh môi kia hồng nhuận căng mọng, Nghiêm Cẩn lại không tự chủ được hôn lên đấy.

"Cẩn...." Hạnh phúc từng chút một lan tràn ngập khắp trái tim, Hạ Thiệu Nhiên nhìn Nghiêm Cẩn si ngốc gọi một tiếng, trong mắt liền nổi lên chút phiếm hồng.

"Về nhà thì đi ngủ sớm một chút" Cũng là một lời nói như ban nãy, nhưng ngữ khí Nghiêm Cẩn lúc này đã trở nên ôn nhu hơn rất nhiều, trong mắt còn mang theo ý cười nhẹ nhàng.

"Ừm" Hạ Thiệu Nhiên gật đầu thật mạnh, lúc này cũng không xoay tới xoay lui nữa mà ngoan ngoãn mở cửa xuống xe.

"Cẩn, chờ một chút!" Vừa mới xuống xe, Hạ Thiệu Nhiên đột nhiên giống như vừa nhớ tới chuyện gì đó, lại lập tức xoay lại.

Nghiêm Cẩn dường như biết Hạ Thiệu Nhiên muốn làm gì, đầu cố ý vươn ra phía trước một chút.

"Cẩn, ngủ ngon! Lái xe nhớ chú ý một chút" Hạ Thiệu Nhiên cúi người vào trong xe, hôn lên má Nghiêm Cẩn một cái, dặn dò một câu mới lui ra khỏi bên ngoài xe, vẫn chưa quay về nhà mà đứng tại chỗ chờ Nghiêm Cẩn rời đi trước.

"Tôi đi đây" Nghiêm Cẩn hạ cửa kính xe xuống, nói với Hạ Thiệu Nhiên một tiếng, sau khi cậu gật đầu mới khởi động xe chạy đi.

Hạ Thiệu Nhiên vẫn chờ đến khi xe của Nghiêm Cẩn biến mất khỏi tầm mắt cậu mới quay người trở về nhà.

Khi Hạ Thiệu Nhiên về đến nhà thì cha mẹ đã sớm đi ngủ, trong phòng khách tối om, Hạ Thiệu Nhiên không bật đèn, càng không dư thừa tâm tư để xem TV, chỉ ngồi một mình ở ghế sopha bắt đầu phát ngốc.

Nghiêm Cẩn đã chủ động hôn cậu! Tuy rằng chỉ là một cái hôn chúc ngủ ngon nhẹ nhàng, nhưng đã khiến trái tim Hạ Thiệu Nhiên nổi sóng không thể bình lặng xuống ngay được.

Nghiêm Cẩn..... có khả năng thích cậu không?! Hạ Thiệu Nhiên ôm ngực, tâm trạng kích động, trái tim trong lồng ngực dường như muốn nhảy xổ ra ngoài. Tuy rằng trước đó Hạ Thiệu Nhiên vẫn biết Nghiêm Cẩn thích Nghiêm Luân, nhưng từ sau khi chuyện cậu đỡ rượu giúp Nghiêm Cẩn bị hắn phát hiện ra, thái độ của Nghiêm Cẩn đối với cậu so với lúc trước liền bắt đầu đổi khác. Ôn nhu hơn, quan tâm đến lời nói của cậu hơn, cùng cậu đi vào quán ăn nhỏ để dùng cơm, thậm chí.... hôm nay trận hoan ái kia cũng là tiến vào từ phía trước....

Hạ Thiệu Nhiên nghĩ đến hôm nay hai người hoan ái rất hòa hợp nhuần nhuyễn, liền cảm thấy gương mặt có chút nóng lớn, không đơn giản chỉ là tư thế tiến vào của Nghiêm Cẩn khác biệt so với lúc trước, mà rất nhiều chi tiết so với lúc trước chỉ đơn thuần là phát tiết dục vọng cũng không giống nhau. Tuy rằng lúc ấy Hạ Thiệu Nhiên đã bị Nghiêm Cẩn thao lộng đến thần trí mơ mơ màng màng, nhưng không phải là hoàn toàn không còn ý thức, nhất là khi Nghiêm Cẩn nói câu kia với cậu, Hạ Thiệu Nhiên vẫn còn nhớ rất rõ ràng, ngữ khí ôn nhu sủng ái này trước nay chưa từng có. Hơn nữa hôm nay khi Nghiêm Cẩn bắn tinh cũng không gọi tên Nghiêm Luân, sau đó còn giúp cậu chà lau, trước khi đi tắm còn báo cho cậu một tiếng....

Hạ Thiệu Nhiên càng nghĩ càng cảm thấy Nghiêm Cẩn đối với cậu đã thay đổi. Không phải có câu nói "Chân thành đối xử, sắt đã cũng mòn" hay sao, có lẽ vì việc cậu giúp Nghiêm Cẩn đỡ rượu khiến cho hắn cảm động, do đó thay đổi thái độ đối xử với cậu tốt hơn một chút, xem ra về sau cậu lại càng phải đối tốt với Nghiêm Cẩn hơn mới được....

Hạ Thiệu Nhiên bắt đầu vắt hết đầu óc tự hỏi còn có thể ở phương diện nào làm chút chuyện cho Nghiêm Cẩn, bản thân làm càng nhiều, Nghiêm Cẩn sẽ càng phát hiện ra cậu tốt với hắn, sau đó dần dần sẽ yêu thích cậu... Nghĩ đến chỗ cao hứng, Hạ Thiệu Nhiên ở trong phòng khách tối om vui thích cười ra tiếng.

"Thiệu Nhiên.... con đấy à?!" Hạ phụ đã đi ngủ, nghe được tiếng mở cửa liền rời giường ra khỏi phòng ngủ xem xét, không nghĩ mới vừa bước tới phòng khách tối om đã truyền đến một trận tiếng cười, Hạ phụ bị hoảng sợ, lo lắng hỏi.

"Ba, thật xin lỗi, quấy rầy tới giấc ngủ của người." Hạ Thiệu Nhiên vội đứng lên khỏi ghế sopha chạy đến bật đèn lên.

"Chuyện gì làm con vui vẻ như thế?!" Hạ phụ đi đến trước ghế sopha ngồi xuống nhìn Hạ Thiệu Nhiên trên khóe miệng vẫn còn vương ý cười chưa thu lại hết.

"Khụ khụ... không có gì." Hạ Thiệu Nhiên giả bộ ho khan hai tiếng, thu liễm biểu tình.

"Đúng rồi, hạng mục đấu thầu của Nghiêm thị con làm tới đâu rồi?" Hạ phụ cũng không tiếp tục truy hỏi, ông quan tâm đến chuyện làm ăn hơn.

"Nghiêm Cẩn đã ký tên." Nhắc tới việc này, Hạ Thiệu Nhiên vốn đang cao hứng liền trở nên ảm đảm, cho dù thái độ Nghiêm Cẩn đã có chút thay đổi, nhưng Hạ Thiệu Nhiên vẫn là cảm thấy chính mình đang dùng thân thể để đổi lấy sự hỗ trợ của Nghiêm Cẩn.

"Tốt! Tốt! Ba ba từ nhỏ đã cho ngươi tiếp xúc với Nghiêm Cẩn đúng là chính xác." Hạ phụ cao hứng gật đầu, nhắc tới năm đó rất là đắc ý.

"Ba.... con không định sẽ lại tìm Nghiêm Cẩn hỗ trợ." Hạ Thiệu Nhiên nghẹn ở cổ nửa ngày mới mở miệng nói. Trước đây Nghiêm Cẩn thích Nghiêm Luân, Hạ Thiệu Nhiên cảm thấy rất thất vọng và chán nản về tình cảm của mình, cũng liền tự sa ngã cùng Nghiêm Cẩn lên giường làm tình đổi lấy sự hỗ trợ của hắn, nhưng hiện tại Hạ Thiệu Nhiên cảm thấy Nghiêm Cẩn có chút thích cậu, thế nên cậu không muốn giữa quan hệ của cậu và Nghiêm Cẩn lại dính dáng tới tiền tài lợi ích cùng chuyện người thừa kế Hạ Thị.

"Con điên rồi?! Không có Nghiêm Cẩn hỗ trợ làm sao con có thể lấy được Hạ thị?!" Hạ phụ vẻ mặt không thể tin nổi trừng mắt nhìn Hạ Thiệu Nhiên.

"Ba, ba đừng giận, dù sao con cũng sẽ không tìm đến nhờ Nghiêm Cẩn hỗ trợ nữa, tự con sẽ nghĩ cách! Con mệt rồi, con đi ngủ trước đây." Hạ Thiệu Nhiên sợ cha mình lại tiếp tục dây dưa, vừa nói xong liền đứng lên khỏi sopha trở về phòng ngủ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Lại một tên tra công lên sàn.
Chương 2
Chương 2: Nhớ lại hồi ức mơ hồ thời thơ ấu.
Chương 3
Chương 3: Tình yêu không thể nói ra.
Chương 4
Chương 4: Cậu yêu tôi sao?
Chương 5
Chương 5: Cam tâm tình nguyện
Chương 6
Chương 6: Người tôi yêu không yêu tôi.
Chương 7
Chương 7: Không thể nhẫn tâm hận hắn.
Chương 8
Chương 8: Hạnh phúc tan rã
Chương 9
Chương 9: Tình yêu ảo tưởng
Chương 10
Chương 10: Không phải sự nhiệt tình nào cũng đều có người quý trọng.
Chương 11
Chương 11: Thứ tình yêu nực cười.
Chương 12
Chương 12: Lạc lối trong tình dục yêu hận.
Chương 13
Chương 13: Sóng ngầm mãnh liệt
Chương 14
Chương 14: Không bỏ xuống được
Chương 15
Chương 15: Cao phú soái pháo hôi công đã xuất hiện.
Chương 16
Chương 16: Có một chút động tâm
Chương 17
Chương 17: Thấp thỏm bất an
Chương 18
Chương 18: Động tâm
Chương 19
Chương 19: Một bên là tình yêu, một bên là....
Chương 20
Chương 20: Chỉ có tôi mới biết cảm giác hạnh phúc này.
Chương 21
Chương 21: Tôi chỉ để ý đến cậu.
Chương 22
Chương 22: Khó kìm lòng nổi
Chương 23
Chương 23: Hợp hai làm một
Chương 24
Chương 24: Thay đổi.
Chương 25
Chương 25: Đánh vỡ
Chương 26
Chương 26: Càng ngày càng thêm yêu say đắm.
Chương 27
Chương 27: Một mực khăng khăng.
Chương 28
Chương 28: Dục vọng chiếm hữu
Chương 29
Chương 29: Tiểu thụ dâng tới cửa
Chương 30
Chương 30: Nơi đầu ngọn sóng gió.
Chương 31
Chương 31: Châm ngòi ly gián
Chương 32
Chương 32: Đùa giỡn
Chương 33
Chương 33: Thổ lộ
Chương 34
Chương 34: Dùng thân thể nói ta yêu ngươi
Chương 35
Chương 35: Yêu sâu đậm không hối hận
Chương 36
Chương 36: Lại một lần
Chương 37
Chương 37: Phập phồng
Chương 38
Chương 38: Có một chút động tâm.
Chương 39
Chương 39: Hãm hại
Chương 40
Chương 40: Sinh nhật.
Chương 41
Chương 41: Sự kiện đột phát
Chương 42
Chương 42: Âm mưu quỷ kế
Chương 43
Chương 43: Dừng ở đây.
Chương 44
Chương 44: Không yêu sao?
Chương 45
Chương 45: Thông đồng làm bậy
Chương 46
Chương 46: Tàn phế
Chương 47
Chương 47: Nan kham
Chương 48
Chương 48: Càng tiến thêm một bước hợp tác
Chương 49
Chương 49: Lừa gạt
Chương 50
Chương 50: Cố thiếu đáng thương
Chương 51
Chương 51: "Ba trăm hiệp"
Chương 52
Chương 52: Chất vấn
Chương 53
Chương 53: Cố nhân lên sàn.
Chương 54
Chương 54: Ghen ghét
Chương 55
Chương 55: Lộ ra
Chương 56
Chương 56: Áp chế
Chương 57
Chương 57: Thiện ác đến cùng có chung báo ứng.
Chương 58
Chương 58: Thổ lộ
Chương 59
Chương 59: Giết người
Chương 60
Chương 60: Miêu tả sinh động
Chương 61
Chương 61: Chân tướng sáng tỏ
Chương 62
Chương 62: Hối hận đan xen
Chương 63
Chương 63: Cạnh tranh
Chương 64
Chương 64: Ở ngoài cửa trái tim
Chương 65
Chương 65: Theo dõi
Chương 66
Chương 66: Đừng hôn
Chương 67
Chương 67: Đối xử thật tốt
Chương 68
Chương 68: Lời nói dối bị vạch trần.
Chương 69
Chương 69: Phong thủy luân chuyển
Chương 70
Chương 70: Con đường "truy thê"
Chương 71
Chương 71: Không ngờ tới
Chương 72
Chương 72: Đáng tiếc không phải ngươi
Chương 73
Chương 73: Khả nghi
Chương 74
Chương 74: Càng lúc càng xa
Chương 75
Chương 75: Ảo giác
Chương 76
Chương 76: Đã quá muộn
Chương 77
Chương 77: Rốt cuộc tuyệt vọng
Chương 78
Chương 78: Cực kỳ thương tâm
Chương 79
Chương 79: Hôn lễ bị phá hỏng
Chương 80
Chương 80: Sợ bóng gió một hồi
Chương 81
Chương 81: "Vai phụ" sáng nhất
Chương 82
Chương 82: Đột biến
Chương 83
Chương 83: Báo thù
Chương 84
Chương 84: Nguy hiểm trước mắt
Chương 85
Chương 85: Nghìn cân treo sợi tóc
Chương 86
Chương 86: Ôn nhu
Chương 87
Chương 87: An tâm
Chương 88
Chương 88: Tình yêu có thể nặng tới bao nhiêu
Chương 89
Chương 89: Ở bên nhau
Chương 90
Chương 90: Phu phu đồng tâm
Chương 91
Chương 91: Xác định tâm ý.
Chương 92
Chương 92: Hợp hai làm một
Chương 93
Chương 93: Về nhà
Chương 94
Chương 94: Đồng tâm
Chương 95
Chương 95: Chứng minh tình yêu
Chương 96
Chương 96: Giấu diếm
Chương 97
Chương 97: Vết thương vẫn rất đau.
Chương 98
Chương 98: Cầu hôn
Chương 99
Chương 99: Đêm tân hôn
Chương 100
Chương 100: Lãng mạn
Chương 101
Chương 101: Em nguyện ý.
Chương 102
Chương 102: Yêu sớm
Chương 103
Chương 103: Tranh giành tình cảm
Chương 104
Chương 104: Khát vọng
Chương 105
Chương 105: Người một nhà tương thân tương ái

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...