Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghiêm Cẩn mới vừa đi ra khỏi phòng bệnh, liền lấy ra điện thoại di động gọi cho Hạ Thiệu Nhiên, Nghiêm Cẩn lúc này cũng không thể nỏi rõ ra được tâm tư của mình đối với Hạ Thiệu Nhiên rốt cuộc là cái gì, Nghiêm Luân không bao giờ có thể đàn dương cầm được nữa, Nghiêm Cẩn không thể không oán hận Hạ Thiệu Nhiên, nhưng tay Hạ Thiệu Nhiên cũng bị thương, Nghiêm Cẩn lại lo lắng muốn chết, rốt cuộc một bên Nghiêm Cẩn trong lòng không thể bỏ xuống được Nghiêm Luân, nhưng một bên lại đối với Hạ Thiệu Nhiên hao tổn tâm tư, mối quan hệ của hai người càng ngày càng tốt, nếu không phải bởi vì Hạ Thiệu Nhiên làm bị thương tay Nghiêm Luân, có lẽ bây giờ....

Đầu bên kia điện thoại của Hạ Thiệu Nhiên rất mau có người tiếp máy.

"Thiệu Nhiên, cậu sao rồi?" Cuộc gọi vừa được kết nối, Nghiêm Cẩn lập tức nôn nóng hỏi.

"Nghiêm Cẩn! Cậu còn không biết xấu hổ hỏi Thiệu Nhiên sao rồi? Tôi còn đang muốn tìm cậu hỏi đây, Thiệu Nhiên nhà chúng tôi chẳng qua chỉ đến mượn tiền cậu, tại sao chỉ mới đấy mà cậu lại khiến tay của nó bị thương tới nỗi phải vào bệnh viện cấp cứu?!" Người nghe điện thoại không phải Hạ Thiệu Nhiên, người trong điện thoại liên tục đổ dồn về phía Nghiêm Cẩn hàng loạt câu hỏi chất vấn.

"Hạ thúc thúc, Thiệu Nhiên hiện tại như thế nào?" Nghiêm Cẩn nghe được trong điện thoại là tiếng của phụ thân Hạ Thiệu Nhiên.

"Không cần cậu ra vẻ tốt bụng! Thiệu Nhiên thật là bị mù mắt mới quen biết một người bằng hữu như cậu!" Hạ phụ nói xong liền lập tức ngắt điện thoại.

Di động truyền đến thanh âm ngắt máy khiến cho Nghiêm Cẩn sửng sốt một hồi lâu, thở dài trở về lại phòng bệnh.

"Cẩn ca ca!" Nghiêm Luân nhìn thấy Nghiêm Cẩn trở lại phòng bệnh, giãy giụa từ trên giường muốn ngồi dậy.

"Đừng lộn xộn! Em mau nằm xuống đi!" Nghiêm Cẩn nhanh chóng đi đến biên giường bệnh, đem Nghiêm Luân đỡ xuống nằm trên giường.

"Cẩn ca ca...." Nghiêm Luân nắm chặt tay Nghiêm Cẩn.

"Tiểu Luân.... tay Thiệu Nhiên cũng đang bị thương..." Nghiêm Cẩn do dự một chút mới nói ra chuyện Hạ Thiệu Nhiên bị thương. Nghiêm Luân trước đó đòi sống đòi chết nháo loạn tự sát, Nghiêm Cẩn lo lắng chuyện vốn dĩ chính là Hạ Thiệu Nhiên làm bị thương tay của Nghiêm Luân, giờ lại ở trước mặt Nghiêm Luâ nhắc tới Hạ Thiệu Nhiên sẽ khiến cảm xúc của cậu càng thêm không ổn định. Hiện tại Nghiêm Cẩn thấy tâm trạng của Nghiêm Luân bình tĩnh lại một chút mới nói ra chuyện này.

"Thiệu Nhiên ca! Anh ấy.... sao anh ấy lại bị thương vậy...." Nghiêm Luân đã sớm được Hạ Khả Tâm báo cho biết chuyện Hạ Thiệu Nhiên bị thương, giờ phút này lại cố ý trừng lớn đôi mắt giả vờ như thật sự ngạc nhiên giật mình.

"Nghiêm Cẩn, Thiệu Nhiên đã xảy ra chuyện gì vậy?" Hạ Khả Tâm cũng vội vàng tiến đến một bước hỏi hắn.

"Trước đó Thiệu Nhiên đến vay tiền con, con đã biết Tiểu Luân.... Tiểu Luân không thể đàn dương cầm được nữa, trong lòng oán hận cậu ấy không muốn cho cậu ấy vay. Kết quả Thiệu Nhiên nói đền cho con một bàn tay, con còn chưa kịp phản ứng gì, cậu ấy liền cầm cây kéo tự đâm bị thương tay mình...." Trước mắt Nghiêm Cẩn lại hiện ra bộ dạng Hạ Thiệu Nhiên máu tươi chảy đầy tay, trong lòng nổi lên một trận khó chịu, thanh âm nhỏ dần rốt cuộc không thể kể nổi nữa.

"Đều tại em đều tại em! Tại vì em nên Thiệu Nhiên ca mới bị thương! Tay của em tàn phế chưa đủ lại còn liên lụy đến Thiệu Nhiên ca cũng bị thương. Cẩn ca ca, anh đừng đụng vào em, anh mau đi xem xem tay Thiệu Nhiên ca bị sao rồi đi. Dù sao tay của em cũng đã tàn phế rồi còn muốn nó làm cái gì....A!" Nghiêm Luân lập tức bắt đầu la to lên lại khóc lại nháo, còn lung tung múa may cái tay bị thương của chính mình, kết quả đụng tới mép bàn bên cạnh giường, Nghiêm Luân đau tới mức lập tức hét lên. (Jian: diễn sâu nó vừa, mệt ==' )

"Mẹ, mau đi gọi bác sĩ!" Nghiêm Cẩn vội vàng giữ lại Nghiêm Luân đang nháo loạn, hét lớn bảo Hạ Khả Tâm nhanh đi gọi bác sĩ.

Một đám bác sĩ chạy vào trong phòng bệnh, Nghiêm Luân vẫn còn không ngừng vặn vẹo khóc nháo, Nghiêm Cẩn phải hỗ trợ giữ lại mới có thể để cho bác sĩ thuận lợi điều trị miệng vết thương. Nghiêm Cẩn thật sự muốn đến bệnh viện để thăm Hạ Thiệu Nhiên một chút, nhưng bây giờ Nghiêm Luân lại trở nên như vậy, Nghiêm Cẩn làm sao có thể bỏ đi được...

"Hừ!" Hạ phụ sau khi ngắt điện thoại của Nghiêm Cẩn, vẻ mặt vẫn còn rất tức giận.

Mấy ngày nay Hạ phụ vẫn luôn vì chuyện vay nặng lãi của mình mà lo lắng, hôm nay nhìn thấy Hạ Thiệu Nhiên đi tìm Nghiêm Cẩn vay tiền, cuối cùng cũng trút bớt được nỗi lo, thế nhưng không ngờ tới lại nhận được điện thoại của thư ký Nghiêm Cẩn báo rằng Hạ Thiệu Nhiên đang bị thương nằm viện, lúc ấy Nghiêm Cẩn vội vàng đến bệnh viện giữ Nghiêm Luân đang nháo loan đòi tự sát, đồng thời bảo thư ký gọi điện báo cho gia đình của Hạ Thiệu Nhiên. Hạ phụ truy hỏi Hạ Thiệu Nhiên vì sao lại bị thương, thư ký ấp úng nói bởi vì Hạ Thiệu Nhiên với Nghiêm Cẩn có tranh cãi nên cậu đã tự mình làm bị thương tay.

Hạ phụ sau khi chạy tới bệnh viện, Hạ Thiệu Nhiên đang được đẩy đến phòng giải phẫu, cả khuôn mặt trắng bệch như giấy, từ trong túi móc ra một tấm chi phiếu dính máu đưa cho cha, môi run rẩy chưa nói được gì đã bị đẩy mạnh vào phòng giải phẫu.

Hạ phụ tuy rằng không biết Hạ Thiệu Nhiên và Nghiêm Cẩn ở cùng một chỗ đã xảy ra chuyện gì, nhưng vừa nhìn thấy Hạ Thiệu Nhiên như vậy, Hạ phụ tức giận tới mức muốn xé tan tấm chi phiếu. Nhưng nghĩ tới đây chính là số tiền cứu mạng mình, nếu không trả được tiền lãi vay nói không chừng tay mình sẽ bị chặt đứt, đành phải hậm hực thu tấm chi phiếu lại.

Lúc sau Nghiêm Cẩn gọi điện thoại tới, Hạ phụ tự nhiên không có khẩu khí gì tốt đẹp. Hạ phụ cũng không cảm thấy có cái gì phải nhún nhường khi lấy tiền của Nghiêm Cẩn, đó là do tay của con trai mình đổi lại.

Sau khi Hạ Thiệu Nhiên bị đẩy vào phòng giải phẫu đã trải qua một khoảng thời gian tương đối dài, Hạ phụ nôn nóng ở trước cửa phòng giải phẫu không ngừng đi qua đi lại. (Jian: tính ra ông bố này tuy ăn hại nhưng cũng thương con lắm)

Rốt cuộc cửa phòng giải phẫu được mở, một vị bác sĩ đi ra.

"Xin hỏi vết thương của con trai tôi sao rồi?!"

"Xin hỏi ta nhi tử thương thế nào!?" Hạ phụ lập tức xông lên phía trước dò hỏi.

"Miệng vết thương quá sâu, còn động đến dây thần kinh, có thể hoàn toàn hồi phục là chuyện không có hy vọng, khẳng định sẽ lưu lại di chứng, có thể sẽ còn ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày sau này nữa. Người nhà cũng nên giúp bệnh nhân chuẩn bị tâm lý...." Bác sĩ lắc đầu thở dài, an ủi vỗ vỗ vai Hạ phụ.

"Ba...." Hạ Thiệu Nhiên được đẩy từ phòng giải phẫu đi ra.

"Thiệu Nhiên, Thiệu Nhiên... là tại ba, ba xin lỗi con.... " Lời bác sĩ nói khiến cho Hạ phụ nhất thời không thể khống chế được cảm xúc, bộ nhào vào trước mặt Hạ Thiệu Nhiên khóc lên.

"Ba, không sao cả, con chỉ bị thương tay trái thôi, sẽ không có ảnh hưởng gì lớn đâu." Hạ Thiệu Nhiên cũng đã nghe lời bác sĩ nói, cười an ủi phụ thân.

"Đừng nói nữa, trước hết đưa người vào phòng bệnh đi" Bác sĩ ngắt lời đối thoại của hai cha con, đẩy Hạ Thiệu Nhiên đi vào phòng bệnh, Hạ phụ cũng nhanh chóng đi theo.

Dù sao mình cũng chẳng có đàn dương cầm, tàn phế thì tàn phế thôi... Hạ Thiệu Nhiên lặng yên giật giật khóe môi, đáy lòng tràn đầy chua xót.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Lại một tên tra công lên sàn.
Chương 2
Chương 2: Nhớ lại hồi ức mơ hồ thời thơ ấu.
Chương 3
Chương 3: Tình yêu không thể nói ra.
Chương 4
Chương 4: Cậu yêu tôi sao?
Chương 5
Chương 5: Cam tâm tình nguyện
Chương 6
Chương 6: Người tôi yêu không yêu tôi.
Chương 7
Chương 7: Không thể nhẫn tâm hận hắn.
Chương 8
Chương 8: Hạnh phúc tan rã
Chương 9
Chương 9: Tình yêu ảo tưởng
Chương 10
Chương 10: Không phải sự nhiệt tình nào cũng đều có người quý trọng.
Chương 11
Chương 11: Thứ tình yêu nực cười.
Chương 12
Chương 12: Lạc lối trong tình dục yêu hận.
Chương 13
Chương 13: Sóng ngầm mãnh liệt
Chương 14
Chương 14: Không bỏ xuống được
Chương 15
Chương 15: Cao phú soái pháo hôi công đã xuất hiện.
Chương 16
Chương 16: Có một chút động tâm
Chương 17
Chương 17: Thấp thỏm bất an
Chương 18
Chương 18: Động tâm
Chương 19
Chương 19: Một bên là tình yêu, một bên là....
Chương 20
Chương 20: Chỉ có tôi mới biết cảm giác hạnh phúc này.
Chương 21
Chương 21: Tôi chỉ để ý đến cậu.
Chương 22
Chương 22: Khó kìm lòng nổi
Chương 23
Chương 23: Hợp hai làm một
Chương 24
Chương 24: Thay đổi.
Chương 25
Chương 25: Đánh vỡ
Chương 26
Chương 26: Càng ngày càng thêm yêu say đắm.
Chương 27
Chương 27: Một mực khăng khăng.
Chương 28
Chương 28: Dục vọng chiếm hữu
Chương 29
Chương 29: Tiểu thụ dâng tới cửa
Chương 30
Chương 30: Nơi đầu ngọn sóng gió.
Chương 31
Chương 31: Châm ngòi ly gián
Chương 32
Chương 32: Đùa giỡn
Chương 33
Chương 33: Thổ lộ
Chương 34
Chương 34: Dùng thân thể nói ta yêu ngươi
Chương 35
Chương 35: Yêu sâu đậm không hối hận
Chương 36
Chương 36: Lại một lần
Chương 37
Chương 37: Phập phồng
Chương 38
Chương 38: Có một chút động tâm.
Chương 39
Chương 39: Hãm hại
Chương 40
Chương 40: Sinh nhật.
Chương 41
Chương 41: Sự kiện đột phát
Chương 42
Chương 42: Âm mưu quỷ kế
Chương 43
Chương 43: Dừng ở đây.
Chương 44
Chương 44: Không yêu sao?
Chương 45
Chương 45: Thông đồng làm bậy
Chương 46
Chương 46: Tàn phế
Chương 47
Chương 47: Nan kham
Chương 48
Chương 48: Càng tiến thêm một bước hợp tác
Chương 49
Chương 49: Lừa gạt
Chương 50
Chương 50: Cố thiếu đáng thương
Chương 51
Chương 51: "Ba trăm hiệp"
Chương 52
Chương 52: Chất vấn
Chương 53
Chương 53: Cố nhân lên sàn.
Chương 54
Chương 54: Ghen ghét
Chương 55
Chương 55: Lộ ra
Chương 56
Chương 56: Áp chế
Chương 57
Chương 57: Thiện ác đến cùng có chung báo ứng.
Chương 58
Chương 58: Thổ lộ
Chương 59
Chương 59: Giết người
Chương 60
Chương 60: Miêu tả sinh động
Chương 61
Chương 61: Chân tướng sáng tỏ
Chương 62
Chương 62: Hối hận đan xen
Chương 63
Chương 63: Cạnh tranh
Chương 64
Chương 64: Ở ngoài cửa trái tim
Chương 65
Chương 65: Theo dõi
Chương 66
Chương 66: Đừng hôn
Chương 67
Chương 67: Đối xử thật tốt
Chương 68
Chương 68: Lời nói dối bị vạch trần.
Chương 69
Chương 69: Phong thủy luân chuyển
Chương 70
Chương 70: Con đường "truy thê"
Chương 71
Chương 71: Không ngờ tới
Chương 72
Chương 72: Đáng tiếc không phải ngươi
Chương 73
Chương 73: Khả nghi
Chương 74
Chương 74: Càng lúc càng xa
Chương 75
Chương 75: Ảo giác
Chương 76
Chương 76: Đã quá muộn
Chương 77
Chương 77: Rốt cuộc tuyệt vọng
Chương 78
Chương 78: Cực kỳ thương tâm
Chương 79
Chương 79: Hôn lễ bị phá hỏng
Chương 80
Chương 80: Sợ bóng gió một hồi
Chương 81
Chương 81: "Vai phụ" sáng nhất
Chương 82
Chương 82: Đột biến
Chương 83
Chương 83: Báo thù
Chương 84
Chương 84: Nguy hiểm trước mắt
Chương 85
Chương 85: Nghìn cân treo sợi tóc
Chương 86
Chương 86: Ôn nhu
Chương 87
Chương 87: An tâm
Chương 88
Chương 88: Tình yêu có thể nặng tới bao nhiêu
Chương 89
Chương 89: Ở bên nhau
Chương 90
Chương 90: Phu phu đồng tâm
Chương 91
Chương 91: Xác định tâm ý.
Chương 92
Chương 92: Hợp hai làm một
Chương 93
Chương 93: Về nhà
Chương 94
Chương 94: Đồng tâm
Chương 95
Chương 95: Chứng minh tình yêu
Chương 96
Chương 96: Giấu diếm
Chương 97
Chương 97: Vết thương vẫn rất đau.
Chương 98
Chương 98: Cầu hôn
Chương 99
Chương 99: Đêm tân hôn
Chương 100
Chương 100: Lãng mạn
Chương 101
Chương 101: Em nguyện ý.
Chương 102
Chương 102: Yêu sớm
Chương 103
Chương 103: Tranh giành tình cảm
Chương 104
Chương 104: Khát vọng
Chương 105
Chương 105: Người một nhà tương thân tương ái

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...