Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình Yêu Của Chúng Ta

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi sẽ giúp cậu trở thành người kế nghiệp Hạ thị." Sau khi Nghiêm Cẩn bắn tinh xong lập tức rút dương vật ra từ bên trong hậu huyệt của Hạ Thiệu Nhiên, lấy khăn giấy lau đi tinh dịch vẫn còn sót lại trên dương vật, còn có lòng tốt rút thêm khăn giấy ném qua cho Hạ Thiệu Nhiên.

"Vậy Nghiêm Luân thì sao?" Giữa hai chân Hạ Thiệu Nhiên một mảnh hỗn độn, hậu huyệt ẩm ướt dính dấp, tất cả đều là tinh dịch Nghiêm Cẩn bắn vào, nhưng thân thể có khó chịu đến mức nào cũng đều thua kém đau đớn trong lòng. Trước kia, Hạ Thiệu Nhiên biết rõ Nghiêm Cẩn rất dễ dàng uống say, nhưng lại chẳng hề biết hắn lại tỉnh rượu nhanh như vậy, có lẽ Nghiêm Cẩn hôm nay căn bản chỉ là mượn rượu cố tình giả vờ say để đem cậu trở thành Nghiêm Luân mà tiết dục, thế nhưng cậu lại ngu ngốc vui sướng vội vàng mở rộng hai chân để hắn thượng, Hạ Thiệu Nhiên nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong suốt của Nghiêm Cẩn không hề có chút men say nào, trong lòng cậu không ngừng cười nhạo chính mình.

"Tiểu Luân không có hứng thú với Hạ thị, em ấy chỉ thích đàn dương cầm." Nghiêm Cẩn vứt khăn giấu đã lau xong tinh dịch vò lại một cục rồi vứt vào sọt rác, từ trên giường đứng dậy đi vào phòng tắm. Nghiêm Cẩn vẫn y như cũ, nhiều năm như vậy thái độ đối với Hạ Thiệu Nhiên vẫn lạnh như băng, đối với việc khi làm tình với cậu mà gọi tên Nghiêm Cẩn cũng không hề có nửa câu giải thích, cũng coi như ngầm thừa nhận tình cảm của mình đối với Nghiêm Luân.

"Nhưng cô của tôi lại có hứng thú đấy." Hạ Thiệu Nhiên vẻ mặt mỉa mai, cong cong khóe môi trừng mắt nhìn Nghiêm Cẩn, ánh mắt chiếu vào phía sau lưng hắn giống như có thể bắn ra lửa.

"Chỉ cần Tiểu Luân không có hứng thú, những người khác đều không đáng kể." Nghiêm Cẩn lạnh lùng ném xuống một câu, đi vào phòng tắm đóng cửa lại.

Hạ Thiệu Nhiên thật sự rất muốn ném cái gối trong tay xuống, từ thiên đường đến địa ngục quả thật chỉ thay đổi trong nháy mắt, một giây trước, Hạ Thiệu Nhiên vẫn còn lầm tưởng rằng Nghiêm Cẩn thích cậu mà mừng rỡ như điên, ra sức nhiệt tình như hỏa phối hợp với hắn, một giây sau khi biết được chân tướng sự thật, trong lòng cậu tràn ngập oán hận cùng với không cam lòng. Nhưng bây giờ cậu có không cam lòng thì đã thế nào? Nghiêm Cẩn không phải đã nói sẽ giúp cậu trở thành người kế nghiệp Hạ thị hay sao?!

Trước ngày hôm nay, Hạ Thiệu Nhiên tuyệt đối sẽ không bởi vì chuyện của Hạ thị mà đi tìm sự hỗ trợ của Nghiêm Cẩn, cậu sợ rằng tiền tài cùng ích lợi sẽ phá hủy đi tình cảm thuần khiết tốt đẹp giữa cậu và Nghiêm Cẩn. Nhưng hiện tại, Hạ Thiệu Nhiên đã biết Nghiêm Cẩn căn bản không hề thích cậu, nói gì đến tình yêu tình thương, nếu không lấy lại một chút lợi ích, vậy chẳng lẽ cứ mở hai chân để Nghiêm Cẩn thượng thoải mái miễn phí sao?! (Jian: ồ, tuôi thích suy nghĩ này của em =))) giỏi lắm =)))) éo yêu đương thì đã ăn bánh là phải trả tiền =)))))) )

Hạ Thiệu Nhiên cảm thấy chính mình kỳ thật cũng không khác gì một tên MB, sau khi bị Nghiêm Cẩn thượng còn nhận lại được thù lao tương ứng.

Hiện tại toàn thân Hạ Thiệu Nhiên giống như bãi nước không có chút sức lực nào, cậu cố hết sức ngồi thẳng người dậy, tinh dịch dính nhớp từ hậu huyệt chảy ra, Hạ Thiệu Nhiên vội cầm lấy khăn giấy mà lau chùi đi, bởi vì hậu huyệt vừa mới bị dương vật ma xát quá độ, chỉ hơi chút chạm vào thôi cũng nóng rát rất đau.

Hạ Thiệu Nhiên đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh, vừa tiếp tục nhẹ nhàng lau chùi, nghĩ thầm rằng dù sao đây cũng là lần đầu tiên của cậu, cho dù Nghiêm Cẩn có không thích cậu đi chăng nữa thì với quan hệ bạn bè lâu năm của hai người mà nói, ít ra hắn cũng phải nói một vài câu an ủi chứ, thế mà nửa lời giải thích cũng không có. Hạ Thiệu Nhiên trong lòng khó chịu đến mức sóng mũi cay cay, cậu cắn chặt lấy răng cố nén lại không làm cho nước mắt tràn ra.

"Có yêu cầu hỗ trợ thì cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi còn có việc đi trước." Nghiêm Cẩn tắm rửa xong thì đi ra khỏi phòng tắm, sau khi nhặt lấy quần áo vung vãi trên mặt đất mặc vào chỉnh tề, nói với Hạ Thiệu Nhiên một câu rồi rời khỏi phòng khách sạn.

Nghiêm Cẩn đi rồi, trong phòng trở lại tĩnh mịch, Hạ Thiệu Nhiên ngồi một mình trên giường, đột nhiên cảm giác có chút lạnh lẽo, thân thể trần trụi co lại thành một đoàn, đầu vùi vào trong khuỷu tay.

Hai bả vai Hạ Thiệu Nhiên hơi hơi run rẩy, thanh âm nức nở thật nhỏ khẽ khàng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

Hạ Thiệu Nhiên ngẩng đầu lên khi trên mặt đã lau hết sạch vết nước mắt, chậm rãi di chuyển thân thể gian nan bước xuống giường, bước tập tễnh từng bước một đi vào phòng tắm.

Bởi vì là lần đầu tiên, Nghiêm Cẩn lại bắn vào bên trong, Hạ Thiệu Nhiên không biết phải làm sao để rửa sạch, phí sức hết nửa ngày đại khái cũng không lấy ra hết sạch sẽ, khiến cho ngày hôm sau cậu phát sốt cao, nơi khó nói phía sau khi cũng có chút sưng đỏ. Thế nhưng Hạ Thiệu Nhiên làm sao mà không biết xấu hổ đi tới bệnh viện được, cậu lung tung rối loạn uống vào mấy viên thuốc hạ thuốc, gắng nấu cháo ăn được mấy miếng, nghỉ ngơi một ngày, cơn sốt mới lui đi.

Sau đó, Hạ Thiệu Nhiên thực sự đã bắt đầu lợi dụng Nghiêm Cẩn trợ giúp mang đến lợi ích cho cậu ở Hạ thị. Nhưng lúc này Hạ Thiệu Nhiên cũng mới chân chính biết được Nghiêm Cẩn là một thương nhân khôn khéo không chịu thua thiệt bao giờ. Nghiêm Cẩn dĩ nhiên không có chuyện chỉ mới lên giường với Hạ Thiệu Nhiên một lần liền đưa cậu lên vị trí chủ tịch Hạ thị được!

Sau đó hai người liền trong lòng ngầm hiểu rõ quy tắc, không nói ra mà bắt đầu trước hết lên giường sau đó mới bàn đến công việc, Hạ Thiệu Nhiên nếu có việc nhờ vả Nghiêm Cẩn hỗ trợ, thì trực tiếp đi đến khách sạn cởi hết quần áo nằm trên giường chờ là được, Nghiêm Cẩn đương nhiên cũng không chiếm không tiện nghi của cậu, bất kể Hạ Thiệu Nhiên yêu cầu chuyện gì, hắn tuyệt đối cũng giúp cậu đạt thành.

Đương nhiên trong lúc hai người làm tình, Nghiêm Cẩn vẫn là thỉnh thoảng khi bắn tinh sẽ gọi lên tên Nghiêm Luân. Về sau Hạ Thiệu Nhiên cũng dần dần chết lặng, nghĩ thầm mối quan hệ giữa hai người đã thành ra như thế này rồi, cậu còn đem lòng đi thích Nghiêm Cẩn thì đúng là đê tiện, chờ đến khi cậu chính thức tiếp nhận Hạ thị rồi, chuyện đầu tiên làm chính là quẳng cái tên Nghiêm Cẩn sang một bên.

Hạ Thiệu Nhiên đã nghĩ như vậy, nhưng tâm lý không cam lòng lại càng ngày càng mãnh liệt, số lần cùng Nghiêm Cẩn lên giường càng ngày càng nhiều không đếm được, cậu càng không buông bỏ được tình cảm này, biết rõ hắn sẽ gọi tên Nghiêm Cẩn, nhưng thân thể của cậu vẫn là hưng phấn, vẫn là ở dưới thân hắn rên rỉ thét lớn thỏa mãn khi đạt đến cao trào, có lẽ đơn giản chỉ vì người này là Nghiêm Cẩn.

Hạ Thiệu Nhiên trước kia trong lòng thích Nghiêm Cẩn, hiện tại cả thể xác lẫn tinh thần đều luân hãm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Lại một tên tra công lên sàn.
Chương 2
Chương 2: Nhớ lại hồi ức mơ hồ thời thơ ấu.
Chương 3
Chương 3: Tình yêu không thể nói ra.
Chương 4
Chương 4: Cậu yêu tôi sao?
Chương 5
Chương 5: Cam tâm tình nguyện
Chương 6
Chương 6: Người tôi yêu không yêu tôi.
Chương 7
Chương 7: Không thể nhẫn tâm hận hắn.
Chương 8
Chương 8: Hạnh phúc tan rã
Chương 9
Chương 9: Tình yêu ảo tưởng
Chương 10
Chương 10: Không phải sự nhiệt tình nào cũng đều có người quý trọng.
Chương 11
Chương 11: Thứ tình yêu nực cười.
Chương 12
Chương 12: Lạc lối trong tình dục yêu hận.
Chương 13
Chương 13: Sóng ngầm mãnh liệt
Chương 14
Chương 14: Không bỏ xuống được
Chương 15
Chương 15: Cao phú soái pháo hôi công đã xuất hiện.
Chương 16
Chương 16: Có một chút động tâm
Chương 17
Chương 17: Thấp thỏm bất an
Chương 18
Chương 18: Động tâm
Chương 19
Chương 19: Một bên là tình yêu, một bên là....
Chương 20
Chương 20: Chỉ có tôi mới biết cảm giác hạnh phúc này.
Chương 21
Chương 21: Tôi chỉ để ý đến cậu.
Chương 22
Chương 22: Khó kìm lòng nổi
Chương 23
Chương 23: Hợp hai làm một
Chương 24
Chương 24: Thay đổi.
Chương 25
Chương 25: Đánh vỡ
Chương 26
Chương 26: Càng ngày càng thêm yêu say đắm.
Chương 27
Chương 27: Một mực khăng khăng.
Chương 28
Chương 28: Dục vọng chiếm hữu
Chương 29
Chương 29: Tiểu thụ dâng tới cửa
Chương 30
Chương 30: Nơi đầu ngọn sóng gió.
Chương 31
Chương 31: Châm ngòi ly gián
Chương 32
Chương 32: Đùa giỡn
Chương 33
Chương 33: Thổ lộ
Chương 34
Chương 34: Dùng thân thể nói ta yêu ngươi
Chương 35
Chương 35: Yêu sâu đậm không hối hận
Chương 36
Chương 36: Lại một lần
Chương 37
Chương 37: Phập phồng
Chương 38
Chương 38: Có một chút động tâm.
Chương 39
Chương 39: Hãm hại
Chương 40
Chương 40: Sinh nhật.
Chương 41
Chương 41: Sự kiện đột phát
Chương 42
Chương 42: Âm mưu quỷ kế
Chương 43
Chương 43: Dừng ở đây.
Chương 44
Chương 44: Không yêu sao?
Chương 45
Chương 45: Thông đồng làm bậy
Chương 46
Chương 46: Tàn phế
Chương 47
Chương 47: Nan kham
Chương 48
Chương 48: Càng tiến thêm một bước hợp tác
Chương 49
Chương 49: Lừa gạt
Chương 50
Chương 50: Cố thiếu đáng thương
Chương 51
Chương 51: "Ba trăm hiệp"
Chương 52
Chương 52: Chất vấn
Chương 53
Chương 53: Cố nhân lên sàn.
Chương 54
Chương 54: Ghen ghét
Chương 55
Chương 55: Lộ ra
Chương 56
Chương 56: Áp chế
Chương 57
Chương 57: Thiện ác đến cùng có chung báo ứng.
Chương 58
Chương 58: Thổ lộ
Chương 59
Chương 59: Giết người
Chương 60
Chương 60: Miêu tả sinh động
Chương 61
Chương 61: Chân tướng sáng tỏ
Chương 62
Chương 62: Hối hận đan xen
Chương 63
Chương 63: Cạnh tranh
Chương 64
Chương 64: Ở ngoài cửa trái tim
Chương 65
Chương 65: Theo dõi
Chương 66
Chương 66: Đừng hôn
Chương 67
Chương 67: Đối xử thật tốt
Chương 68
Chương 68: Lời nói dối bị vạch trần.
Chương 69
Chương 69: Phong thủy luân chuyển
Chương 70
Chương 70: Con đường "truy thê"
Chương 71
Chương 71: Không ngờ tới
Chương 72
Chương 72: Đáng tiếc không phải ngươi
Chương 73
Chương 73: Khả nghi
Chương 74
Chương 74: Càng lúc càng xa
Chương 75
Chương 75: Ảo giác
Chương 76
Chương 76: Đã quá muộn
Chương 77
Chương 77: Rốt cuộc tuyệt vọng
Chương 78
Chương 78: Cực kỳ thương tâm
Chương 79
Chương 79: Hôn lễ bị phá hỏng
Chương 80
Chương 80: Sợ bóng gió một hồi
Chương 81
Chương 81: "Vai phụ" sáng nhất
Chương 82
Chương 82: Đột biến
Chương 83
Chương 83: Báo thù
Chương 84
Chương 84: Nguy hiểm trước mắt
Chương 85
Chương 85: Nghìn cân treo sợi tóc
Chương 86
Chương 86: Ôn nhu
Chương 87
Chương 87: An tâm
Chương 88
Chương 88: Tình yêu có thể nặng tới bao nhiêu
Chương 89
Chương 89: Ở bên nhau
Chương 90
Chương 90: Phu phu đồng tâm
Chương 91
Chương 91: Xác định tâm ý.
Chương 92
Chương 92: Hợp hai làm một
Chương 93
Chương 93: Về nhà
Chương 94
Chương 94: Đồng tâm
Chương 95
Chương 95: Chứng minh tình yêu
Chương 96
Chương 96: Giấu diếm
Chương 97
Chương 97: Vết thương vẫn rất đau.
Chương 98
Chương 98: Cầu hôn
Chương 99
Chương 99: Đêm tân hôn
Chương 100
Chương 100: Lãng mạn
Chương 101
Chương 101: Em nguyện ý.
Chương 102
Chương 102: Yêu sớm
Chương 103
Chương 103: Tranh giành tình cảm
Chương 104
Chương 104: Khát vọng
Chương 105
Chương 105: Người một nhà tương thân tương ái

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...