Bạch Chiêu huấn cuối cùng đưa ra kết luận: “Chỉ cần không yêu Thái tử, ăn ngon mặc đẹp chính là một đời khoái hoạt!” Nàng tỉnh táo cảnh cáo ta: “Tỷ tuyệt đối không được đi vào vết xe đổ của Thái tử phi và Liễu Phụng nghi!”
Ta khép nép gật đầu: “Không dám, không dám.”
Qua hai ngày, sắc mặt Bạch Chiêu huấn không được tốt. Nàng dẫn ta đi dự tiệc rượu, bộ dạng đó không giống đi uống rượu, mà giống như đi báo thù g.i.ế.c cha vậy.
8.
Bạch Chiêu huấn khoác lên mình bộ hồng y, nàng vốn có dung mạo rực rỡ, cả thân hồng y càng khiến nàng minh diễm như lửa, không giống với tính tình thanh lãnh thường ngày.
Nhưng nơi chúng ta sắp đến là hôn yến (tiệc cưới), mà dáng vẻ Bạch Chiêu huấn lại giống như một tân nương tử.
Đó là một viện tử không lớn, vì không kê hết bàn nên vài bàn phải đặt ra tận ngõ.
Đa số người đến dự hỷ yến dều là bách tính thường dân. Nhà tân lang có rất nhiều quạt, làm thủ công tinh xảo, được treo trên bậu cửa sổ. Ta chợt nhớ Bạch Chiêu huấn cũng có một chiếc quạt, nàng thường cầm trong tay ngắm nghía. Đó là một chiếc quạt ngà voi chạm rỗng sơn thủy.
Bạch Chiêu huấn rốt cuộc cũng không đành lòng cướp đi phong thái của tân nương tử, trước khi ra cửa đã khoác thêm một chiếc áo khoác màu xanh lam bên ngoài.
Chúng ta dâng lễ vật rất hậu hĩnh, được phụ mẫu tân nương tôn làm thượng khách. Trên bàn có rất nhiều món ngon, nhưng Bạch Chiêu huấn không nuốt nổi một miếng. Ánh mắt nàng theo dõi tân lang đang bận rộn, ôn nhu quyến luyến lại chứa đựng nỗi buồn vô tận.
Ta c.ắ.n một cọng rau cần, ở dưới gầm bàn kéo kéo tay Bạch Chiêu huấn, “Đó là người kia sao?”
Bạch Chiêu huấn gật đầu.
Ta nhìn kỹ, nam tử sinh ra bình thường. Cùng lắm chỉ tính là thanh tú, chỉ là mày mắt ấm áp dịu dàng, trong mắt như có ánh sáng lấp lánh.
“Ta tưởng rằng người muội yêu mến nhất định phải là kẻ tài hoa hơn người, không ngờ lại bình dị vô kỳ đến vậy.” Theo ta, đại mỹ nhân như Bạch Chiêu huấn nhất định phải xứng với đại anh hùng. Có thể là quyền thần hô phong hoán vũ trên triều đình, cũng có thể là tướng tài độc đoán một phương, nhưng duy nhất không ngờ lại là một nam tử làm quạt bình dị như thế.
Bạch Chiêu huấn liếc nhìn ta: “Bình thường thì có gì không tốt?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toa-thanh-thu/chuong-12.html.]
Ta sững sờ. Bạch Chiêu huấn lại nói: “Trước kia ta ở Bạch phủ, quản gia luôn đặt quạt ở chỗ chàng. Tay nghề chàng rất khéo, xứng đáng tinh xảo tuyệt đối.”
Bạch Chiêu huấn mở chiếc quạt ngà voi mang theo bên mình, con chim bói cá trên cây sam sống động như thật, gần như bay ra khỏi mặt quạt, “Ta ít khi ra ngoài, phụ mẫu nói, ta sinh ra đã là người của hoàng gia. Ta hầu như không biết khả năng khác trong cuộc đời mình.”
Bạch Chiêu huấn nháy mắt: “Ta thậm chí không biết tên chàng, chỉ biết quản gia gọi chàng là A Tĩnh.”
A Tĩnh không chỉ làm quạt, đôi tay còn rất khéo léo. Có thể dùng cỏ đan thành chim nhỏ, dế mèn, châu chấu. Hôm đó quản gia đến muộn một chút, A Tĩnh đã bẻ cỏ trong vườn đan rất nhiều thứ. Những thứ bình thường chỉ thấy trong lồng dường như sống lại trong tay A Tĩnh, vỗ cánh bay về phía Bạch Chiêu huấn.
Nhưng từ đầu đến cuối, Bạch Chiêu huấn không hề bước tới. Nàng chỉ lặng lẽ ngồi ở đình hóng mát. Mắt không rời nhìn A Tĩnh đan xong những vật nhỏ đó, rồi quản gia đến, A Tĩnh theo quản gia đi lấy tiền, nhưng Bạch Chiêu huấn chú ý thấy A Tĩnh không mang theo những chú chim nhỏ, dế mèn kia. Hắn đặt chúng trên hòn non bộ, Bạch Chiêu huấn vui vẻ bước tới, gom góp những món đồ chơi nhỏ đó lại. Đây là bảo bối của nàng, được nàng cất giữ cẩn thận.
Sau đó như ngầm hiểu ý nhau, A Tĩnh mỗi lần đến đều mang theo vài món đồ nhỏ. Đôi khi là một cuốn truyện (thoại bản), đôi khi là một chiếc kính vạn hoa.
Họ chưa từng nói một lời nào, duy trì khoảng cách giữa nhau, không ai bước thêm một bước.
Có lẽ như thế là tốt nhất, một người là tiểu thư khuê các danh giá, một người là người bán quạt thấp kém. Tình ý sâu thêm một bước đều sẽ biến thành con d.a.o róc xương, Bạch Chiêu huấn không muốn hại hắn.
Nàng vui mừng vì mỗi lần gặp gỡ, dù họ chỉ cách xa mà nhìn nhau một cái. Nhưng khi nhặt được những món đồ A Tĩnh mang đến từ hòn non bộ, đống cỏ, trong lòng nàng luôn ngọt ngào.
Cho đến khi Hoàng hậu hạ chỉ đưa nàng vào Đông Cung, Bạch Chiêu huấn không cãi vã không làm loạn, nàng biết đó là số phận của mình. Nàng chỉ hối tiếc, bản thân chưa kịp nói lời từ biệt tử tế với A Tĩnh. Nói cho hắn biết, sống tốt chính là sự an ủi lớn nhất cho cả hai bên.
Bạch Chiêu huấn không biết uống rượu, uống rượu dễ động tình, động tình sẽ trở nên yếu đuối, “Tỷ nói xem, vì sao ta không sinh ra trong gia đình bình thường?”
Ta không biết đáp lời sao, ta chỉ có thể ôm lấy Bạch Chiêu huấn, “Không sao, giờ hắn sống rất tốt.”
Nhưng nhìn người trong lòng cưới người khác, đối với Bạch Chiêu huấn không phải là một sự tàn nhẫn sao? Có lẽ qua thời gian lâu đến vậy rồi, hắn đã quên Bạch Chiêu huấn.
Tân lang quan kính rượu hết bàn này đến bàn khác, cuối cùng cũng đến bàn của chúng ta. Ánh mắt hắn tỏa sáng, trong đó có sự ngưỡng mộ, có sự thanh thản, “Ta nhận ra cô nương, cô nương là tiểu thư tài hoa hơn người của Bạch phủ.”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Từ rất lâu, rất lâu trước, khi còn là thiếu niên lang, đã từng gặp nàng.
--------------------------------------------------