Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TỎA THANH THU

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ông hiểu rằng Thái tử đang kiêng dè mình. Ngoại thích chuyên quyền đã xảy ra quá nhiều lần trong lịch sử Đại Tuyên. Kiêng dè là lẽ phải, bởi vì nữ nhi của ông là Thái tử phi, là Hoàng hậu tương lai. Chính nàng đã tự tay chọn con đường này, được thì tất nhiên phải có mất mát.

Ta run rẩy ngồi yên. Đại tướng quân biết rõ: ta là muội muội của Thượng Thư Đài Trưởng Sử, là ca ca ta đã trở thành con d.a.o của Thái tử, tự tay đ.â.m vào họ.

Sau bữa cơm này, Thái tử phi không còn thái độ nửa nóng nửa lạnh với Thái tử như trước nữa. Nàng học cách thêu túi thơm tặng Thái tử để bày tỏ tình ý. Nàng sẽ nấu một chén canh sâm gửi đến cho Thái tử đang bận rộn. Khu vườn trước đây không bao giờ thắp đèn, nay cũng thắp lên những chiếc đèn cung đình.

Nàng không còn kiêu căng nữa, dường như đã bẻ gãy cái khí phách ngạo nghễ của mình. Ngay cả Liễu Nam Yên cũng nói nàng mất đi sinh khí, không còn là Tạ Tuệ Ninh ngày xưa nữa.

5.

Thái tử phi vẫn uống t.h.u.ố.c đều đặn mỗi ngày, chỉ là người nàng lại tiều tụy hơn mỗi ngày.

Cho đến một hôm, Thái y bắt mạch bình an, báo rằng Thái tử phi đã có hỷ. Gương mặt trắng bệch kia cuối cùng cũng bừng lên ánh sáng, nàng bắt đầu ăn uống. Nàng ăn ngấu nghiến, không phải vì mình mà hoàn toàn là vì hài tử trong bụng.

Chúng ta vẫn đi xem Mã cầu, chỉ là Thái tử phi không bao giờ cưỡi ngựa nữa, đến roi ngựa cũng không chịu cầm lên. Đôi tay nàng giờ mềm mại, thon mịn, giống như mọi quý nhân ở kinh thành, không còn thấy bóng dáng của một thời tung hoành ngang dọc trên lưng ngựa ở Mạc Bắc.

Thái tử phi sẽ mỉm cười dịu dàng, nàng nuôi một con chim nhốt trong lồng. Nàng tự ví mình như con chim ấy, hai tay làm điệu bộ như đôi cánh.

Nàng nhìn ta cũng không còn như cái cách nhìn một hài tử ngày xưa nữa, nàng thậm chí còn khiêm tốn cầu xin ta, “Kim Bảo, xin ca ca muội trên triều đình chăm sóc phụ thân ta nhiều hơn.”

Ta sợ hãi đến phát run, giờ đây ca ca ta đã là Thượng Thư Lệnh rồi.

Trước kia huynh ấy chỉ là một kẻ nuôi ngựa, nay đã một bước lên trời. Phụ mẫu ta mặc gấm đeo vàng, miệng càng khen ngợi tài năng của huynh ấy. Lưng ca ca ta thẳng tắp, huynh ấy chưa bao giờ phơi phới chí khí đến vậy.

Trước đây huynh ấy thấy ta luôn khinh thường, trong mắt huynh ấy, ta nhu nhược nhút nhát, đầu óc ngu độn. Nhưng giờ đây, huynh ấy gặp ta lại cung kính gọi một tiếng ‘Nương nương’. Huynh ấy là một người rất thông minh. Địa vị thế nào, cách thức hành xử ra sao, huynh ấy học hỏi rành mạch, rõ ràng.

Ta có chút hoài niệm cái thời huynh ấy chưa thăng tiến phát đạt, dù sao lúc đó, tuy huynh ấy tự cao có chút coi thường ta, nhưng lại thẳng thắn, quang minh lỗi lạc, thỉnh thoảng cũng mang về chút kẹo sơn trà ta yêu thích. Còn giờ đây, mày mắt huynh ấy u ám, trong ánh mắt đầy rẫy toan tính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toa-thanh-thu/chuong-5.html.]

Ca ca ta đ.á.n.h giá bụng ta: “Khi nào muội có thể sinh hạ cho Điện hạ một hài tử đây?”

Ta hiểu rõ, ta đã trở thành quân cờ của huynh ấy, là cái giá để huynh ấy thăng quan tiến chức.

Huynh ấy là người phe Thái tử trung thành nhất, họ có ơn tri ngộ (hiểu rõ và trọng dụng), ơn đề bạt. Mối quan hệ này ngay cả Thái tử phi cũng buộc phải coi trọng.

Ta rất nhớ những ngày xay đậu bán đậu hũ. Khi ở cùng Thái tử phi, ta thường nói: “Giá như vẫn là năm mười sáu tuổi thì hay biết mấy, không cần nghĩ ngợi gì, chỉ cần chuyên tâm bán đậu hũ thôi.”

Thái tử phi vuốt ve bụng mình, chợt khóc nấc lên. Nàng nói: “Ta sống một đời ngay thẳng, duy nhất làm một chuyện sai lầm này. Kim Bảo, ta không nên kéo muội vào chiếc lồng giam này!”

Ta suýt làm rơi bánh ngọt xuống đất, bụng của Thái tử phi đã lớn tháng rồi, không thể kích động như vậy, e rằng động thai khí.

Thái tử phi kiêng dè ta, nhưng Liễu Nam Yên thì không. Nàng ta là nữ nhi duy nhất của Vĩnh Ninh Hầu, xuất thân từ gia đình quyền quý. Cao quý từ trong máu, trong mắt nàng ta, Thái tử phi là kẻ xuất thân đồ tể nên thô tục vô cùng. Còn ta là con nhà buôn, thấp kém nhất trong đám. Trong mắt nàng ta chỉ có Thái tử, những người khác đều phải dạt sang một bên.

Thái tử phi mang thai, Liễu Nam Yên giận đến nhảy dựng. Nàng uống hết chén này đến chén khác t.h.u.ố.c dưỡng thai, nhưng bụng vẫn không hề có động tĩnh.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Liễu Nam Yên cắt đứt một cành Hải đường, bực tức giật tung cánh hoa, “Tốt lắm, Tạ Tuệ Ninh lần này đắc ý rồi! Đợi ả ta sinh con, nhất định sẽ cầu xin Điện hạ phong cho cha ả ta làm Vạn Hộ Hầu. Tướng quân, Quốc trượng, Vạn Hộ Hầu… Triều đình này xem như là thiên hạ của Tạ gia, còn ai có phần lên tiếng nữa?”

Ta vừa hoảng hồn vì Thái tử phi, lại bị Liễu Nam Yên hù cho c.h.ế.t khiếp, vội vàng ngăn cản nàng, “Nương nương, lời này tuyệt đối không thể nói bừa!”

Liễu Nam Yên liếc xéo ta một cái: “Gan ngươi bé bằng hạt mè sao?”

“Cẩn ngôn thận hạnh (lời nói hành vi cẩn thận) thì không bao giờ sai đâu ạ.”

Liễu Nam Yên liền im lặng. “Nói đi cũng phải nói lại, ngươi còn vào Đông Cung sớm hơn ta đấy, sao cũng chẳng có động tĩnh gì?”

Chuyện buồn lòng của Liễu Nam Yên không chỉ có vậy. Hoàng hậu thấy hậu viện Thái tử quá trống trải, lại gửi thêm một chất nữ bên phía mẫu gia vào, tên là Bạch Tử Nghiên. Nàng ta là tài nữ nổi tiếng kinh thành, có danh hiệu “Nhất vũ động thiên hạ” (một điệu múa làm rung chuyển thiên hạ). Thái tử không có lý do gì để không tiếp nhận.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TỎA THANH THU
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...