Mấy ngày sau, Thái tử phi nói muốn dẫn ta đi đ.á.n.h Mã cầu.
Đó là lần đầu tiên ta thấy Thái tử phi cưỡi ngựa. Thân thể nàng đã khỏe khoắn hơn nhiều. Không còn như dạo trước mặt trắng bệch như cái lá, giữa đôi mày cũng không còn nỗi sầu muộn.
Ánh dương rực rỡ, Thái tử phi vận bộ kỵ phục đỏ rực, tóc buộc đuôi ngựa cao vút. Dáng vẻ anh khí, hào sảng của nàng khiến ngay cả những nam nhi có mặt cũng khó bề sánh bằng. Nàng nắm chắc dây cương, uyển chuyển nghiêng nửa người, bàn tay thon dài cầm chiếc gậy đ.á.n.h cầu. Canh đúng thời cơ nàng đ.á.n.h ra, không lâu sau đã ghi được nhiều điểm.
Xung quanh râm ran lời tán thưởng, Thái tử phi nhếch mày. Vẻ cao ngạo, phóng khoáng giữa đôi mày hoàn toàn khác biệt với nét dịu dàng của nữ tử Trung Nguyên. Nàng như thể sinh ra là để chiến đấu trên lưng ngựa vậy.
Ta đang mải mê theo dõi, chợt nghe bên tai một tiếng nói trong trẻo. Người tới y phục quý giá, dung mạo diễm lệ.
“Thơ phú thì chẳng hiểu gì, cầm kỳ thi họa thì mù tịt. Chỉ là đ.á.n.h một trận mã cầu thôi mà khiến ngươi sùng bái đến thế ư?”
Ta nhìn người đó, ngũ quan dường như rất giống ta. Nhưng so sánh kỹ lưỡng, lại chẳng có chút nào tương đồng.
Ta vội vàng hành lễ, Liễu Nam Yên đứng bên cạnh cũng chẳng thèm để ý đến ta, chỉ nhìn chằm chằm Thái tử phi, “Thô tục. Người lớn lên ở cái chốn nghèo hẻo lánh đó thì có gì xứng đáng mà so với ta?” Đôi mắt hoa đào dài hẹp của nàng ta hơi nheo lại, lộ vẻ không cam lòng: “Chẳng qua là xuất thân từ kẻ đồ tể, nhờ vận may mới làm Đại tướng quân. Giờ đây, lại muốn dẫm đạp ta dưới chân, ả ta tính là cái thá gì!”
Ta vô thức phản bác: “Ngươi nên gọi Người là Thái tử phi nương nương.”
Liễu Nam Yên quay mặt lại nhìn ta một cái, như thể nhìn thấy thứ gì dơ bẩn, “Có chỗ cho ngươi lên tiếng sao? Tạ Tuệ Ninh đưa ngươi vào Đông Cung để củng cố sủng ái, ả ta cũng chẳng chịu nhìn xem, ngoài cái mặt giống ta ra, ngươi còn có gì để sánh bằng ư? Đồ giả mạo!”
Ta chợt thấy nỗi lo lắng của Lý ma ma quả là thừa thãi. Với tính cách của Liễu Nam Yên, có lẽ nàng ta thấy, việc làm khó ta còn hạ thấp cái tầm đối nhân xử thế của nàng ta. Liễu Nam Yên nhìn ta như thể nhìn một con mèo con chó, căn bản không hề có khả năng gây ra uy h.i.ế.p nào.
Thái tử phi đ.á.n.h mã cầu xong, thấy ta và Liễu Nam Yên cùng nhau đi tới, nàng hầm hầm kéo ta về phía sau, “Liễu Nam Yên, có chuyện gì thì nhằm vào ta đây, đừng làm khó Kim Bảo!”
Liễu Nam Yên che miệng cười: “Kim Bảo? Cái tên gì mà thô thiển thế!” Đôi mắt hoa đào của nàng ta cong lên: “Ngươi coi ta là gì? Ta chưa đến mức tự hạ thân phận đi gây khó dễ cho một ả bán đậu hũ đâu!”
“Hơn nữa, ngươi tìm một người giống ta đến vậy đặt bên cạnh Điện hạ, tâm tư của ngươi là gì, tự ngươi hiểu rõ. Xem ra, ngươi cũng không phải là người quang minh lỗi lạc gì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toa-thanh-thu/chuong-3.html.]
Thái tử phi siết chặt chiếc roi ngựa trong tay, giận dữ ngước mắt lên, “Ta dù có dơ bẩn đến mấy, cũng không bằng lòng dạ rắn rết của ngươi!”
Liễu Nam Yên nghe vậy cũng ngừng cười, dường như nàng ta biết Thái tử phi đang ám chỉ điều gì. Nàng ta buông một câu không đầu không cuối: “Mặc kệ ngươi tin hay không, chuyện đó không phải do ta làm. Hôm đó quả thực có người đẩy ta, nếu đã không phải là ngươi, ngươi nhảy xuống làm gì?”
Thái tử phi nghiêng mặt, hàng mi rủ xuống thật thấp. Ta định nói gì đó, thì bị nàng kéo tay áo lại, “Thôi được rồi Kim Bảo, chúng ta về nhà.”
Trên xe ngựa, Thái tử phi cứ buồn bã mãi. Ta kiếm chuyện để nói, khen nàng lúc nãy cưỡi ngựa trông thật phóng khoáng.
Thái tử phi liền mỉm cười. Mắt nàng to, lông mi lại dài, khi cười lên có một vẻ đẹp phóng khoáng, độc đáo khác thường. Nói thế thì, Liễu Nam Yên và nàng là hai loại người hoàn toàn khác biệt.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Liễu Nam Yên khi cười luôn lấy tay áo che miệng, vẻ dịu dàng, nhẹ nhàng, mong manh, hệt như hoa sen e lệ.
Thái tử phi tựa vào đệm mềm, đưa tay nhéo má ta một cái: “Là ta sai rồi Kim Bảo, ta đã nảy ra cái ý niệm ngu muội đó.”
Nàng yêu Thái tử đến thế, làm sao có thể chịu đựng việc Liễu Nam Yên bước vào cửa? Vì vậy, trong phút chốc không cam lòng, nàng muốn học theo thủ đoạn, dựa vào người khác để giữ chặt trái tim trượng phu.
Nhưng Thái tử phi không phải là người hẹp hòi như vậy. Nàng sinh ra ở Mạc Bắc, trong cốt cách có sự hào sảng, phóng khoáng không thua kém nam nhân. Nàng không muốn và cũng không thèm vì Thái tử mà làm khó một nữ nhân khác.
Thái tử phi giơ tay ra, đầu ngón tay đã không còn vết chai sần do cưỡi ngựa, múa thương ngày ngày luyện tập. Nàng nhìn rất lâu, rồi chợt ngẩng đầu lên. Nơi đó không có bầu trời xanh, chỉ có trần xe thấp lè tè.
Đôi mắt trong veo ấy càng thêm long lanh. Nàng nhìn ta rồi thở phào một hơi, “Kim Bảo, về cung muội muốn ăn gì, ta sẽ làm cho muội?”
Đêm hôm đó, Thái tử đến phòng ta. Chàng vẫn vậy, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta vui mắt, mãn nhãn. Mọi mỹ từ tốt đẹp trong sách của ca ca ta, dùng để tả chàng cũng không đủ.
Thái tử cúi người bên cạnh ta, mái tóc dài rủ xuống. Giọng nói trầm thấp, dịu dàng, khiến ta xấu hổ đỏ mặt hồi lâu, “Hôm nay chơi có vui không?”
Ta ấp úng: “Cũng… cũng tạm ạ.”
--------------------------------------------------