Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Giết Chồng Tôi

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi biết cô sẽ đến."

Tôi "ừ" một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng.

Lý Ngọc Anh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nhíu mày.

"Tôi đã báo cảnh sát vào 10 phút trước khi cô đến, cô có bao nhiêu thời gian để nói chuyện đều phụ thuộc vào tốc độ cảnh sát đến đây."

Tôi nghiêng đầu, khẽ cười.

"Với thời tiết này, thời gian của con chắc là dư dả."

Lý Ngọc Anh lạnh lùng nhìn tôi, giọng nói lạnh băng.

"Trình Khả Quân, tại sao cô lại g.i.ế.c con trai tôi!"

Tôi nheo mắt, nhìn những chiếc lá bay tán loạn ngoài cửa sổ, chậm rãi mở lời:

"Lúc mẹ con bị sát hại, con đang ở cách bà chưa đến năm mươi mét..."

Mẹ tôi bị bệnh bại liệt bẩm sinh, sau khi bố mất, bà đi sớm về khuya bán hoành thánh nuôi tôi ăn học, hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống.

Buổi tối năm tôi mười tám tuổi, vì trời bất chợt đổ mưa to, tôi đi đón mẹ dọn hàng muộn một chút.

Khi đi ra sau biển báo trạm xe buýt, phát hiện gấu quần bị ướt, tôi bèn ngồi xổm xuống xắn ống quần lên.

Trong màn mưa lớn, tôi nhìn thấy một người mặc áo mưa thong thả đi tới, trên tay xách một bát hoành thánh, chính là của sạp mẹ tôi.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế dài đầy nước đọng.

Từ góc độ của tôi, vừa khéo nhìn thấy bàn tay đang buông thõng của hắn.

Hắn vừa lơ đãng ngân nga câu hát, vừa dùng một tay xoa nắn chiếc nhẫn, đẩy từ ngón áp út sang ngón giữa, rồi lại đẩy sang ngón trỏ.

Đó là một động tác cực kỳ phức tạp và vụn vặt, nhưng hắn làm rất thành thục, dường như đã luyện tập hàng ngàn vạn lần.

Tôi xắn xong ống quần định đứng dậy, thì thấy hắn ném bát hoành thánh ra xa giữa lòng đường, rồi không biết từ đâu rút ra một con dao, từng giọt m.á.u tươi từ mũi d.a.o tí tách rơi xuống, hòa vào nước mưa.

Tôi sợ đến mức không dám động đậy, cho đến khi hắn ngồi mỏi rồi lại thong thả rời đi.

Đêm hôm đó, mẹ tôi trở thành nạn nhân thứ ba trong vụ án g.i.ế.c người tàn tật hàng loạt chấn động một thời năm ấy.

Tôi đã cung cấp manh mối cho cảnh sát, nhưng hung thủ vẫn mãi không bắt được. Tôi vì thế mà mắc chứng rối loạn hoảng sợ, theo lời khuyên của bác sĩ, tôi đã niêm phong chuyện này vào ký ức.

Sau này, tôi sống và đi học như những cô gái bình thường khác, lên đại học gặp Cố Hoài Nghĩa, anh ấy yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, sau một năm theo đuổi, chúng tôi yêu nhau, kết hôn, sinh con.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Thỉnh thoảng, trong những cơn ác mộng, tôi lại mơ thấy đêm hôm đó, động tác xoay nhẫn bằng một tay của hung thủ ở ngay trước mắt tôi, nhưng theo thời gian trôi đi, tôi dần dần thoát khỏi nó, dần dần lãng quên...

Tôi cứ ngỡ nỗi đau quá khứ sẽ dừng lại ở đó.

Cho đến nửa năm trước.

Tôi lại nhìn thấy động tác đó.

4

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-giet-chong-toi/chuong-10.html.]

Nửa năm trước, Cố Hoài Nghĩa vì cứu mạng tôi trong vụ t.a.i n.ạ.n xe mà bị thương hai ngón tay.

Anh ấy vốn chẳng để tâm lắm, thấy tôi đau lòng chạy vạy khắp nơi tìm cách chữa trị cho mình, bèn cười an ủi tôi: "Chỉ là không linh hoạt như trước thôi, anh tự tập luyện nhiều là khỏi ấy mà."

Thế là, buổi tối hôm đó, khi chúng tôi ôm nhau ngồi trên sô pha xem tivi, tôi lại nhìn thấy động tác ấy.

Nói thế nào nhỉ?

Có những chuyện, bạn tưởng rằng mình đã quên sạch sẽ rồi. Nhưng khi nó thực sự xuất hiện ngay trước mặt, ký ức sẽ lập tức ùa về, cực kỳ chi tiết tường tận, rõ mồn một từng chút một.

Động tác của anh ấy trùng khớp hoàn toàn với động tác trong ký ức của tôi.

Nhịp điệu, độ cong, phương thức, những chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Giống hệt như đúc.

"Không thể nào!"

Trong căn phòng tĩnh mịch, Lý Ngọc Anh đập bàn, mặt đỏ gay lớn tiếng quát tôi.

"Cô chỉ đang cố chạy tội cho mình thôi! Sao có thể chỉ dựa vào một động tác mà phán định Hoài Nghĩa là kẻ g.i.ế.c người!"

Tôi thẫn thờ nhìn bà.

"Đương nhiên là con sẽ không làm thế, cho nên, con bắt đầu kiểm chứng.

Vụ án g.i.ế.c người hàng loạt tổng cộng có 5 vụ, liên quan đến 4 thành phố. Con mượn nhiều cơ hội khác nhau để xác nhận hành tung của anh ấy vào thời điểm những vụ án đó xảy ra.

Tất cả đều trùng khớp.

Con tìm thấy trong nhà một cuốn sổ tay tóm tắt thông tin về vụ án g.i.ế.c người hàng loạt đó, anh ấy giải thích là tài liệu nghiên cứu làm việc hồi học thạc sĩ năm hai để bào chữa cho nghi phạm. Nhưng sau đó con đã hỏi luật sư Quan, cuốn sổ tay đó Cố Hoài Nghĩa đã bắt đầu thu thập từ khi học đại học năm hai.

Sau khi vụ án xảy ra, xã hội từng nổ ra những cuộc thảo luận, các nhà tâm lý học phân tích rằng hung thủ có sự thù địch bẩm sinh với người khuyết tật, khi gây án hắn không cảm thấy mình đang làm ác, mà ngược lại cảm thấy đang trừ hại cho nhân loại.

Con cố tình đưa anh ấy đến trại trẻ khuyết tật làm từ thiện.

Mặc dù anh ấy cố tình che giấu, con vẫn dễ dàng cảm nhận được sự kháng cự và bực bội của anh ấy khi tiếp xúc với họ. Sau đó, anh ấy vô tình buột miệng cảm thán một câu: ‘Người tàn tật là tác phẩm thất bại của Thượng Đế, vốn dĩ không nên tồn tại.’”

Tiếng gầm gừ giận dữ của Lý Ngọc Anh x.é to.ạc màn đêm.

"Điều này thì chứng minh được gì? Cô lấy kết quả để suy ra nguyên nhân, cô chỉ nhìn thấy những gì cô muốn thấy thôi!"

Tôi chậm rãi gật đầu.

"Mẹ nói đúng, những điều này chỉ có thể cấu thành sự nghi ngờ, điều thực sự khiến con xác nhận, là câu nói của anh ấy vào một buổi tối nọ."

Giọng Lý Ngọc Anh run lên.

"Câu nói gì!"

Tôi thở hắt ra một hơi, từ từ hồi tưởng.

"Hôm đó cũng là một đêm mưa, anh ấy uống say ở bên ngoài, con đi đón anh ấy. Đang đi trên đường, con đột nhiên quay sang hỏi anh ấy: ‘Ăn hoành thánh không? Cho hành hay không cho hành?’

Đây là câu cửa miệng quen thuộc của mẹ con, con không chắc anh ấy có nhớ không, nhưng sách tâm lý học nói rằng, kẻ g.i.ế.c người hàng loạt thích nghiền ngẫm lại quá trình gây án của mình hết lần này đến lần khác, hồi tưởng chi tiết, hồi tưởng bối cảnh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Giết Chồng Tôi
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...