"Tại sao chứ!"
"Nó là đứa trẻ ngoan ngoãn, lương thiện như thế."
"Rốt cuộc tại sao cô lại g.i.ế.c nó hả..."
Tôi rũ mắt nhìn bà.
Nhìn người phụ nữ lặn lội đường xa vì con trai này.
Ánh mắt bi thương, mà lạnh lẽo.
Ngoại truyện
1
Căn nhà đã bán xong.
Giá tuy thấp hơn thị trường khá nhiều, nhưng cầm tay cũng còn được 150 vạn, đủ để tôi và Diệu Diệu sống một thời gian dài.
Tôi thuê một căn hộ hai phòng ngủ nhỏ gần trường Diệu Diệu, đợi con bé đi học, tôi có thể đi tìm việc làm. Những ngày tháng sau này tuy không bằng trước kia, nhưng cũng đáng để mong chờ.
Đêm cuối cùng trước khi chuyển đi, Diệu Diệu đã ngủ say, bên ngoài mưa to gió lớn, tôi đi dạo chầm chậm trong căn nhà đã trở nên trống trải, hồi tưởng lại quá khứ.
Điện thoại kêu một tiếng, có tin nhắn mới.
Tôi tùy ý cầm lên xem, trong nháy mắt sững sờ.
Người gửi là Cố Hoài Nghĩa.
Tôi trừng lớn mắt, run rẩy ấn mở:
[Bà xã, nếu em nhận được tin nhắn này, chứng tỏ anh đã một tháng không đăng nhập phần mềm nên kích hoạt chế độ gửi hẹn giờ, có lẽ anh xảy ra chuyện rồi.
Bà xã, anh yêu em, nhưng anh phải xin lỗi em. Anh có một bí mật, rất tiếc, bí mật này không thể nói cho em biết, vì nó quá mức kinh thế hãi tục không được người đời dung thứ, đây là bí mật định sẵn anh phải mang theo xuống mồ.
Vì bí mật này, một mặt anh sống cuộc đời bình thường như bao người, mặt khác lại giống như một bóng ma lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, luôn lo lắng có người đến hại mình.
Khi còn trẻ anh rất ấu trĩ, mơ ước được lưu danh sử sách, bất luận thiện ác, thậm chí còn biến suy nghĩ thành hành động. Bây giờ anh mới nhận ra suy nghĩ đó ngu xuẩn đến nhường nào, nhưng trong xương tủy anh vẫn là linh hồn ấu trĩ đó, vẫn không cam tâm một ngày nào đó phải lặng lẽ rời đi.
Cho nên, mặc dù đây là điều anh đáng phải chịu, nhưng anh vẫn không kìm được mà làm một số sự chuẩn bị.
Anh đã lắp đặt camera lỗ kim trong nhà, văn phòng luật, trong xe, mỗi căn phòng, mỗi góc ngách, chỉ cần là nơi anh xuất hiện.
Xin lỗi em nhé bà xã, vì đã không nói cho em biết.
Bởi vì anh làm thế không phải để giám sát, mà là để nếu anh xảy ra chuyện bất trắc, cảnh sát có thể dựa vào manh mối tìm ra hung thủ hại anh.
Tổng cộng có 21 cái camera được lắp đặt, dưới đây là vị trí lắp đặt và đường link mật khẩu đăng nhập...
Cả đời này, người anh có thể tin tưởng chỉ có hai người, một là em, hai là mẹ anh. Nên tin nhắn này anh cài đặt gửi đồng thời cho cả hai người để phòng ngộ nhỡ.]
2
Cửa sổ phát ra tiếng va đập "rầm" một cái.
Tôi mờ mịt nhìn về phía sau.
Cánh cửa sổ lắc lư chao đảo, bên ngoài bão tố hoành hành, tiếng mưa tiếng gió như sấm sét vạn cân, rung chuyển đất trời.
Tôi nhắm mắt lại, ấn vào đường link màu xanh.
Một bản vẽ đ.á.n.h dấu 21 điểm, phía sau mỗi điểm đính kèm đường link camera và mật khẩu đăng nhập.
Rõ ràng, cụ thể, chi tiết.
Ánh mắt lướt qua, tìm thấy một trong những chiếc camera đó.
Ngẩn người một lát, tôi đứng dậy, bước vào nhà vệ sinh.
Đứng ở giữa phòng, tôi từ từ ngẩng đầu, nhìn lên trần nhà——
Đó là một chiếc đèn ốp trần kiểu dáng bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-giet-chong-toi/chuong-9.html.]
Là một trong những điểm lắp camera được đ.á.n.h dấu trong bản vẽ.
Cũng là nơi Cố Hoài Nghĩa khi c.h.ế.t đuối, đôi mắt xám trắng mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào đó.
…
Tôi mím chặt môi, ngón tay run rẩy truy cập vào giao diện camera.
Theo ngày giờ trong ký ức, tôi xem lại từng đoạn một.
Tôi nhìn thấy mình hết lần này đến lần khác đo đạc góc mở cửa sổ, từng lần mô phỏng phương vị và điểm rơi có thể xảy ra khi ngã xuống trong tích tắc.
Nhìn thấy mình đêm khuya ngồi trong bồn tắm, cầm bút không ngừng viết viết vẽ vẽ, rồi lại cẩn thận gấp gọn đồ vật, nhét vào góc bồn tắm.
Nhìn thấy buổi sáng hôm đó, tôi lén lút tráo đổi chậu cây trong túi với chậu cây vốn có trên bệ cửa sổ.
Nhìn thấy Cố Hoài Nghĩa sau khi nghiêng người vẫy tay với tôi bên ngoài, cơ thể bỗng cứng đờ, ngã ngửa thẳng đơ vào trong bồn tắm.
Nhìn thấy anh ấy kinh hoàng trừng lớn hai mắt, trơ mắt nhìn nước từng chút từng chút nhấn chìm chính mình...
Tôi nhắm mắt lại, chuẩn bị thoát khỏi màn hình.
Bỗng nhiên, bên tai vang lên tiếng "khục khục" rất khẽ.
Rất nhẹ, nhưng lại rất đanh.
Âm thanh dường như bị ép ra từ một nơi chật hẹp nào đó.
Tôi mở mắt, nhìn ngó xung quanh.
Bên ngoài gió rít gào thét, nhưng cửa nẻo đóng chặt, trong nhà vệ sinh yên tĩnh vô cùng.
Tiếng "khục khục" trầm đục lại vang lên.
Tôi cúi đầu, chợt nhận ra âm thanh phát ra từ chiếc điện thoại.
Tôi kinh hoàng nhìn vào màn hình.
Ở giữa khung hình, Cố Hoài Nghĩa trừng đôi mắt xám trắng nhìn tôi chòng chọc, cổ họng giãy giụa cố phát ra tiếng.
Nhưng âm thanh vô cùng mơ hồ không rõ.
Tôi bật âm lượng điện thoại lên mức to nhất.
Rồi áp sát vào tai.
Một câu nói tựa như tiếng rên rỉ đau đớn và bi ai truyền vào tai tôi.
"Anh… biết… em… là… ai… rồi."
3
Ngoài cửa sổ gió điên cuồng gào thét, tôi ngồi bên mép bồn tắm trầm ngâm rất lâu.
Nửa tiếng sau, tôi chậm rãi đứng dậy.
Đầu tiên ghé qua phòng Diệu Diệu xem xét. Con bé ngủ rất say, tôi cúi đầu khẽ hôn lên trán con.
Sau đó cầm chìa khóa xe, mở cửa, bước ra khỏi nhà.
Tôi lái xe xuyên qua cơn bão đang hoành hành, băng qua đại lộ ngổn ngang bừa bộn, đến nhà nghỉ nhỏ nơi Lý Ngọc Anh đang ở.
Quầy lễ tân không có người, tôi đi thẳng lên lầu, bước đi ung dung trong hành lang tối tăm, đến trước cửa phòng Lý Ngọc Anh.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Cửa không khóa, bà đang ngồi bên mép giường, bật một chiếc đèn bàn ánh sáng vàng vọt, đưa lưng về phía tôi xem điện thoại.
Tôi bước vào, đi đến sau lưng bà.
Lý Ngọc Anh bất ngờ quay đầu lại.
Khi nhìn rõ mặt tôi, bà ngược lại trở nên bình tĩnh.
--------------------------------------------------