11 giờ 00 phút, tôi từ nhà mẹ Huyên Huyên đi ra.
11 giờ 05 phút, tôi túm được Diệu Diệu đang chạy nhảy ở cầu trượt, kéo con bé về nhà.
Ban đầu con bé không chịu.
Năn nỉ "5 phút nữa thôi", "Mẹ ơi, 5 phút cuối cùng thôi mà", nhưng bị tôi dứt khoát từ chối với lý do "nước tắm nguội mất".
Con bé đành ấm ức chào tạm biệt từng bạn nhỏ, các phụ huynh ngồi xung quanh nhìn thấy đều hiểu ý mà vui vẻ cười với tôi.
11 giờ 08 phút, tôi và Diệu Diệu lên đến tầng 2, gặp anh hàng xóm độc thân đối diện là Tô Dược đang đi ra vứt rác, anh ta hơi đỏ mặt chào tôi.
Diệu Diệu nắm tay anh ta nũng nịu hỏi bao giờ lại giúp bé lắp Lego, cùng lúc đó, tôi lấy chìa khóa mở cửa.
11 giờ 09 phút, khi Diệu Diệu đang chào tạm biệt Tô Dược ngoài hành lang, tôi gọi "Chồng ơi" mà không thấy ai trả lời nên bước vào phòng tắm.
11 giờ 10 phút, tôi hét lên thất thanh.
Khuôn mặt trắng bệch của Cố Hoài Nghĩa chìm dưới mặt nước, đôi mắt trợn tròn nhìn trân trân trần nhà.
Đã tắt thở.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
3
Hôm tang lễ có rất nhiều người đến.
Có đồng nghiệp, bạn bè của Cố Hoài Nghĩa, hàng xóm trong khu chung cư, và cả đại diện tổ chức từ thiện mang theo câu đối viếng.
Lúc này mọi người mới biết, hóa ra mấy năm nay Cố Hoài Nghĩa vẫn luôn quyên góp cho trẻ em vùng núi thông qua tổ chức từ thiện, mỗi năm 20 vạn, tổng cộng đã quyên góp hơn 100 vạn.
Ai nấy đều bùi ngùi cảm thán.
"Người tốt như vậy, ông trời đúng là không có mắt, sao lại để t.a.i n.ạ.n này xảy ra với cậu ấy chứ! Người tốt không sống lâu, kẻ xấu sống ngàn năm mà!"
"Luật sư Cố mấy năm trước làm rất nhiều vụ trợ giúp pháp lý miễn phí, năm nay vừa lên chức đối tác, cậu ấy còn bảo sắp tới sẽ cố gắng vì vợ con, không ngờ..."
"Vợ chồng tình cảm thắm thiết thế kia, mẹ Diệu Diệu chịu làm sao nổi! Mấy ngày nay ngất lên ngất xuống mấy lần rồi, may mà có người bên ủy ban khu phố túc trực."
"Mẹ Diệu Diệu không có thu nhập, nhà ở còn đang trả góp, đáng lẽ Cố tiên sinh còn sống thì một hai năm là trả hết, giờ thì khó khăn rồi."
"Tai nạn lần này thật quá bất ngờ, nghe nói người ngã ngất đi rồi nước xả 20 phút mới từ từ ngập qua mũi miệng, trong khoảng thời gian đó chỉ cần cậu ấy tỉnh lại, hoặc mẹ Diệu Diệu về nhà là có thể cứu được, hầy, chỉ có thể nói tất cả là ý trời!"
Trong tiếng xì xầm bàn tán, tôi mặt mày tái nhợt ngồi một bên, thẫn thờ nhìn di ảnh của Cố Hoài Nghĩa.
Mấy ngày nay, cả người tôi chìm trong đau thương tột cùng, khóc đến đứt từng khúc ruột, ngất đi mấy lần, ai nhìn thấy cũng không khỏi thở dài.
Cán bộ ủy ban ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nói vài lời an ủi tôi.
Mẹ Huyên Huyên đi tới, vẻ mặt đầy hối lỗi:
"Mẹ Diệu Diệu, xin lỗi em, hôm đó nếu không phải em sang nhà chị làm lỡ thời gian, có lẽ, có lẽ Cố tiên sinh đã không phải c.h.ế.t!"
Nói đến cuối, cô ấy bịt miệng khóc nấc lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-giet-chong-toi/chuong-2.html.]
Tôi đau đớn lắc đầu.
"Không, không liên quan đến chị, là lỗi của em, là em bảo anh ấy xả nước trước, là em quên mang điện thoại khiến anh ấy phải mở cửa sổ gọi em nên mới trượt chân, là em đã hẹn 11 giờ về mà lại lề mề muộn mất mười phút, đều tại em, đều là lỗi của em, là em hại c.h.ế.t anh ấy..."
Cán bộ ủy ban vội lên tiếng khuyên giải.
"Mẹ Diệu Diệu, cô ngàn vạn lần đừng nghĩ như vậy, chỉ có thể nói chuyện xui rủi không ai lường trước được, hơn nữa cảnh sát cũng nói rồi, đây là tai nạn, một t.a.i n.ạ.n có xác suất cực nhỏ."
Hôm đó, khi tôi hét lên, Tô Dược là người đầu tiên xông vào, nhận ra tình hình trước mắt, anh ta lập tức chặn Diệu Diệu ở ngoài cửa rồi giúp tôi gọi 110.
Sau khi khám nghiệm hiện trường và lấy lời khai, cảnh sát đã phác thảo sơ bộ quá trình xảy ra tai nạn:
10:40, Cố Hoài Nghĩa mở nước bồn tắm, đồng thời mở cửa sổ nói chuyện với tôi.
Vì cửa sổ nằm bên cạnh bồn tắm, cánh cửa mở vào trong, nên lúc đó anh ấy nghiêng người thò đầu ra, nhưng khi đóng cửa sổ thì không may mất thăng bằng, ngã vào bồn tắm và hôn mê.
10:40-11:00, nước từ từ dâng lên cho đến khi ngập đầu anh ấy.
11:00-11:05, sau 5 phút ngạt nước, Cố Hoài Nghĩa t.ử vong do ngạt thở, trong suốt quá trình đó anh ấy không hề tỉnh lại, vì hiện trường không có dấu vết giãy giụa hay nước b.ắ.n ra ngoài.
11:10, tôi về nhà, phát hiện hiện trường tai nạn.
Trong khoảng thời gian từ lúc Cố Hoài Nghĩa lộ diện ở cửa sổ đến khi tôi về nhà, hành lang không có người lạ ra vào, hiện trường không có dấu vết khả nghi, kết luận là tai nạn.
Có người lắc đầu than thở.
"Đúng là ứng với câu nói, Diêm Vương bắt c.h.ế.t canh ba, ai dám giữ người đến canh năm... Ơ, người ngoài cửa kia là ai thế, trời nóng thế này mà mặc dày vậy?"
"Đúng đấy, bà ấy không thấy nóng sao?"
Tôi như cái xác không hồn cúi đầu, chẳng hề hay biết gì về xung quanh.
"Bà ấy đi về phía mẹ Diệu Diệu kìa."
"Không phải đến đòi tiền hỉ chứ? Thế thì quá đáng quá, đây đâu phải đám cưới."
Một đôi giày thể thao nữ màu xám lọt vào tầm mắt tôi.
Chiếc giày kiểu dáng cũ kỹ, có miếng vá nhỏ cùng màu, phía trên dính chút bụi đất, như đang kể lại hành trình dài dằng dặc bà ấy đã đi qua.
"Mẹ Diệu Diệu, cô có nhận ra tôi không?"
Giọng nói mang chút gió sương vang lên.
Giọng nói ấy rất gần, ngay bên tai tôi.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên.
Trước mắt là khuôn mặt của một bà lão.
Da dẻ khô nẻ nhăn nheo, hai bên tóc mai điểm bạc, nhưng đôi mắt dưới mí mắt sụp xuống lại sáng rực như ngọn đuốc.
Ngày hè oi bức, bà lại mặc chiếc áo khoác dạ mỏng không hợp với thời tiết, một tay xách chiếc túi xách đen đã sờn bạc, tay kia cầm một cái ca uống trà cũ.
--------------------------------------------------