Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÔI TỪNG LÀ KẺ THỨ BA

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi mở mắt giữa tiếng mưa dội ầm trên mái tôn.

Không phải phòng trọ ẩm mốc của tôi.

Không phải giường bệnh nơi tôi từng nằm trong suốt 39 ngày ở kiếp trước.

Là một căn phòng trực nhỏ, ánh đèn vàng nhợt, mùi thuốc sát trùng ám cả không khí.

Tôi không biết mình là ai.

Chỉ biết… tôi vẫn còn thở. Trái tim vẫn đang đập.

Tôi ngồi dậy. Chăn rơi xuống, để lộ bộ đồng phục y tá nhàu nát.

Tôi bước đến chiếc gương nhỏ treo cạnh bồn rửa.

Một khuôn mặt khác hiện ra.

Mắt to, hàng mi dài, nhưng thâm quầng. Môi tái, gò má hõm nhẹ như người thiếu ngủ triền miên.

Trẻ. Đẹp. Mệt mỏi.

Tôi thốt lên, giọng lạ đến mức tôi giật mình:

“Đây… là tôi sao?”

Tôi lục túi áo. Có thẻ tên.

“Dư Giai Giai – Y tá – Bệnh viện Nhân Dân số 5”

Và rồi, từng mảnh ký ức không phải của tôi… ùa về.

Dư Giai Giai – cô y tá bị cả khoa thì thầm sau lưng.

Không phải vì sai chuyên môn, mà vì bị đồn là “bồ nhí của bác sĩ trưởng khoa”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-tung-la-ke-thu-ba/chuong-10-mot-than-xac-khac-mot-dinh-menh-giong-nhau.html.]

Nhưng thực tế — cô chưa từng làm gì sai, chưa từng để bản thân một lần đi quá giới hạn.

Chỉ là… cô từng từ chối vị bác sĩ đó, sau nhiều lần bị gọi vào phòng riêng giữa đêm.

Và rồi mọi thứ bắt đầu đổ xuống đầu cô.

Cô bị đổi ca liên tục, bị đồng nghiệp tẩy chay, bị bệnh nhân chửi rủa vì “ khuôn mặt giả tạo”.

Có hôm tan ca về phòng trọ, cửa bị bôi sơn đỏ, hàng xóm lầm tưởng cô “cướp chồng”.

Tôi thấy tất cả. Như một thước phim mờ trắng quay lại.

Và tôi hiểu — chính khi Giai Giai gần buông tay, linh hồn tôi mới được trao cơ hội sống tiếp.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế cũ, tay siết vạt áo.

Đây không phải là "trả thù".

Không phải là "phúc báo".

Mà là… một kiếp nợ khác, của một người cũng từng bị oan sai, giống tôi — nhưng không sai như tôi.

Tôi thì thầm:

“Giai Giai… tôi sẽ sống thay cô.”

“Không để ai chạm vào. Không để ai bóp nát lòng tự trọng của cô.”

“Và lần này, tôi sẽ sống đúng.”

Ngoài trời, mưa không ngớt.

Ánh đèn đường rọi qua cửa kính, in lên tường một hình chữ thập nhạt.

Tôi đứng dậy, tháo tấm bảng tên cũ, viết lại nét chữ mềm hơn:

“Dư Giai Giai – Người mới sống lại.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÔI TỪNG LÀ KẺ THỨ BA
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...