Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÔI TỪNG LÀ KẺ THỨ BA

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm đó là thứ Hai.

Tôi mặc váy dài màu xanh ô liu, tóc buộc thấp, tô son nhạt.

Tôi đã không còn chờ đợi những tin nhắn từ anh. Cũng chẳng mong đụng mặt nhau nữa. Nhưng tôi vẫn đến công ty sớm, vẫn in tài liệu đầy đủ, vẫn mỉm cười khi cần.

Tôi đang cố sống lại như trước khi mọi chuyện bắt đầu.

Nhưng số phận lại trêu ngươi.

Mười giờ sáng, khi tôi vừa bước ra khỏi phòng họp, tôi thấy chị ấy.

Người phụ nữ trong ảnh cưới của Thẩm Lục.

Người phụ nữ có ánh mắt cao ngạo, bước đi như gió. Váy suit đen, giày cao gót đỏ, tóc uốn sóng, son đỏ chói như lửa.

Chị ấy đứng giữa văn phòng, như một ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ.

Ánh mắt chị lia qua từng người. Và rồi dừng lại ở tôi.

Chị bước thẳng về phía tôi.

Tôi đứng yên.

Không ai ngăn. Cả văn phòng c.h.ế.t lặng như tượng.

“Cô là Hạ Hạ phải không?”

Tôi gật. Giọng nhỏ như muỗi:

“…Vâng.”

“Cô ngủ với chồng tôi bao lâu rồi?”

Tôi muốn nói gì đó. Giải thích? Phủ nhận? Hay van xin?

Nhưng cổ họng nghẹn ứ. Tim tôi như bị treo ngược giữa không trung.

“Cô l.à.m t.ì.n.h với chồng tôi trong bao nhiêu căn phòng ở công ty này?” – giọng chị lớn hơn. – “Phòng họp? Phòng thiết bị? Hay là ngay trong nhà vệ sinh?”

Tôi run. Toàn thân lạnh buốt. Mồ hôi túa ra như nước.

Và rồi — chát!

Một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi. Mắt tôi tối sầm.

“Cái thứ rắn nước như cô, tôi đã nhắm mắt bỏ qua. Nhưng đến nước này rồi mà còn dám mặc váy giả nai?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-tung-la-ke-thu-ba/chuong-6-toi-la-cai-ten-khong-ai-muon-goi-chi-muon-xe-ra-ma-chui.html.]

“Cô nghĩ anh ta yêu cô à?”

“Cô chỉ là một liều thuốc chống buồn ngủ. Còn tôi mới là người gánh vác cả cái nhà này!”

Mọi người xung quanh c.h.ế.t lặng. Có người quay mặt đi. Có người quay video.

Nhưng không ai can thiệp.

Bởi vì… tôi là kẻ thứ ba.

Tôi không cãi.

Tôi chỉ đứng đó, mặt sưng, mắt ướt.

Tôi nhìn chị – người vợ – và lần đầu tiên… tôi thấy mình thật kinh tởm.

Chị ấy đã từng yêu anh. Đã sinh con cho anh. Đã giữ gìn mái ấm.

Còn tôi – một kẻ rảnh rỗi với cảm xúc thiếu kiểm soát – đã chen vào như kẻ trộm nửa đêm.

“Chị…” – tôi khẽ nói. – “Em xin lỗi.”

Chị nhìn tôi, bật cười lạnh:

“Cô nghĩ lời xin lỗi sẽ làm tôi bớt cảm thấy nhục nhã à?”

“Loại đàn bà như cô, không đáng được ai yêu đâu. Kể cả anh ta.”

Tôi không nhớ mình đã rời khỏi văn phòng như thế nào.

Chỉ nhớ tiếng giày cao gót của chị ấy vẫn vang mãi sau lưng. Như tiếng phán xét.

Tối hôm đó, tôi khóa tất cả các tài khoản mạng xã hội.

Tin đồn đã lan ra. Có cả ảnh chụp màn hình. Có cả clip.

Tôi bị gọi là "con giáp thứ mười ba", là "hồ ly mặt học sinh", là "con bé ngoan giả tạo".

Không ai bênh tôi. Không ai hỏi tôi cảm thấy sao.

Và… anh cũng không nhắn gì.

Tôi viết trong nhật ký:

“Tôi từng tin rằng nếu không được yêu danh chính ngôn thuận, thì được yêu âm thầm cũng đủ rồi.”

“Nhưng giờ tôi hiểu:

Nếu tình yêu không đủ để bảo vệ tôi khi bị tổn thương, thì nó chưa bao giờ là tình yêu.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÔI TỪNG LÀ KẺ THỨ BA
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...