Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÔI TỪNG LÀ KẺ THỨ BA

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi xuống núi vào một buổi sáng thứ Bảy, theo lời sư cô, để mua ít thức ăn cho bọn trẻ.

Trời vừa mưa từ đêm trước. Con đường đất còn sũng nước, lá rụng loang lổ khắp sân chợ.

Tôi quấn khăn nâu, áo tràng đơn giản. Dáng người nhỏ, bước chậm. Không ai chú ý.

Tôi thích vậy.

Tôi không còn là Hạ Hạ của ngày xưa – người từng sống để được ai đó yêu thương.

Giờ đây, tôi sống để không nợ gì ai. Và không để ai nợ gì tôi.

Góc chợ nhỏ, có một sạp rau tạm bợ, dựng bằng tấm bạt xanh đã rách ở mép.

Người đàn ông ngồi sau sạp đang chia rau vào túi nilon, tay chậm chạp, có vẻ không quen.

Tôi định bước qua, nhưng… khựng lại.

Tóc ông ấy đã bạc trắng.

Lưng còng xuống, dáng người không còn thẳng.

Bàn tay từng đặt lên vai tôi khi xưa, giờ cứng lại vì chai sạn.

Tôi nhìn kỹ hơn.

Là Thẩm Lục.

Tôi đứng im.

Tim không run. Mắt không nóng.

Chỉ có một thứ đang nhói nhẹ ở cổ họng – giống như cảm giác khi cắn phải một mảnh hạt chưa nghiền.

Ông ngẩng đầu lên.

Chúng tôi chạm mắt nhau.

Ông khựng lại một giây. Ánh nhìn nheo lại, như đang cố nhớ một điều gì rất xa.

Rồi ông nhẹ lắc đầu, cúi xuống, tiếp tục xếp rau.

“Cô mua gì?”

Giọng ông trầm khàn. Không còn vẻ uy quyền. Chỉ còn sự mỏi mệt của người đã bị đời xát mòn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-tung-la-ke-thu-ba/chuong-13-mot-doi-nguoi-gap-lai.html.]

Tôi đáp, giọng bình thản:

“Một ít hành. Một ít nhân quả.”

Ông ngẩng đầu. Hơi nhíu mày.

“Nhân quả nào?”

Tôi mỉm cười – nụ cười mà cả đời này ông cũng không nhớ nổi.

“Cái gieo xuống năm xưa, thì mọc lên bây giờ.”

“Có người tưởng mình là gió, hóa ra chỉ là bụi.

Có người tưởng giẫm lên ai đó, hóa ra lại vấp chính mình.”

Ông nhìn tôi lâu hơn một chút. Nhưng rồi lại quay đi, tiếp tục gói hành.

Tôi nhận lấy, đặt tiền xuống bàn, quay bước.

Không ngoảnh lại.

Tôi rời khỏi chợ, qua con ngõ cũ dính đầy nước mưa.

Loáng thoáng nghe những người trong chợ đồn tai nhau rằng:

Ông già bán rau ở góc chợ kia từng là một vị tổng tài nức tiếng ở Thượng Hải.

Vì ngoại tình mà bị vợ con ruồng bỏ.

Công ty phá sản.

Phải sống tha hương tại đây.

Tôi biết…

Trái tim tôi từng rách nát vì người đó.

Nhưng hôm nay, tôi đứng trước người từng khiến mình đau mà không còn thấy đau nữa – đó chính là một sự giải thoát.

Chiều hôm đó, tôi ngồi viết lên cuốn nhật ký của mình:

“Có người từng g.i.ế.c tôi bằng sự im lặng.

Nhưng khi tôi gặp lại họ, tôi chọn im lặng để không g.i.ế.c thêm ai lần nữa.”

(Hoàn)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÔI TỪNG LÀ KẺ THỨ BA
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...