Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé Nhỏ

Chương 132

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tô Trạch còn ngượng ngùng. Cô gái, thật không không biết xấu hổ, cô nhìn xem bà dì này lại bắt bạn trai cô đi rồi, để cho một người cô ở chỗ này nhiều không tốt, đi đi đi, chúng ta cùng nhau đi uống cà phê, Tô Trạch lập tức làm xong."

Khương Ngọc Trân nhiệt tình đi về phía trước, đưa tay muốn kéo tay Bùi Nhã Phi, nhưng là vào lúc này Bùi Nhã Phi khiếp sợ ngẩng đầu lên.

"Dì, dì vẫn khỏe chứ?"

Nhìn khuôn mặt quen thuộc này, Khương Ngọc Trân mới bắt đầu có chút không thể tin được, sắc mặt từ từ chuyển nhiều mây, bà dùng sức nhìn kĩ, thủy chung không cách nào tiếp nhận, "Cô, thế nào lại là cô. . . . . ."

Cuối cùng Bùi Nhã Phi vẫn lấy hết dũng khí giương mắt nhìn người phụ nữ trước mắt, "Phải . . . . . Là cháu. . . . . . Dì. . . . . ."

"Pằng!" Một bạt tai đánh vào mặt Bùi Nhã Phi

Ôm chỗ nóng hừng hực bên mặt, mọi can đảm của Bùi Nhã Phi đều tan vỡ, cúi đầu không dám nhìn ánh mắt của Khương Ngọc Trân.

"Cô lại còn dám xuất hiện ở trước mặt của tôi? ! Cô có biết cô khiến Thiểu Trạch ra cái dạng gì rồi không? ! Bây giờ cô tới nơi này làm gì, là tới tìm Trạch nhi sao? Cô chết cái ý niệm này đi, tôi cho cô biết, có tôi ở đây cô đừng nghĩ hại...Trạch nhi nữa!" Khương Ngọc Trân tức giận cả người run rẩy, nhất thời cả người như nổ oanh, không thèm để ý chút nào hình tượng quý phụ của mình.

Bùi Nhã Phi khiếp sợ ngẩng đầu lên, trong lòng cô biết Khương Ngọc Trân một mực hiểu lầm mình, nhưng chính là không dậy nổi một chút dũng khí giải thích rõ với bà, chỉ đành phải nuốt nước mắt khổ sở, một mình chịu đựng nhục nhã nối tiếp không ngừng này.

Cô chỉ cầu xin mình có thể mau sớm tránh ra. Bởi vì hiện tại chính cô sớm bị đánh mất đi lòng tin, cảm giác mình giống như bụi bậm, mặc cho người chà đạp, lại không thể nói ra tiếng.

Khương Ngọc Trân thủy chung không có cho Bùi Nhã Phi cơ hội thở dốc, nước miếng của bà cùng lời nói lần lượt ở kia bên tai chạy như bay. Cuối cùng, Bùi Nhã Phi thật sự là không thể nhịn được nữa, chỉ có thể lựa chọn rời đi. Nhưng, bước không có bước ra mấy bước, liền bị Khương Ngọc Trân kéo trở lại.

"Muốn đi? Nợ nần của chúng ta còn tính chưa xong! Cô làm khổ con tôi như vậy cũng chỉ biết chạy trốn, phụ nữ như cô thật điên rồi!"

"Dì nhất định phải bức cháu chết sao?" Bùi Nhã Phi nâng lên cặp mắt tràn đầy nước mắt, ánh mắt thương hại nhìn trưởng bối trước mắt, mang theo tiếng khóc nức nở nói, "Ban đầu cháu cùng Thiểu Trạch là thật tâm yêu nhau, cháu rời khỏi cũng là có nỗi khổ tâm, dì có thể trước hết nghe cháu giải thích không, sao lại nhất quyết không tha?"

"Cô nói tôi nhất quyết không tha? Tôi chưa từng có lửa giận lớn như vậy, chỉ có nhìn thấy cô loại đàn bà này mới có thể chọc giận tôi. Cô đi, lập tức đi cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy cô!"

Khương Ngọc Trân duỗi ngón tay ra chỉ cửa chính, con ngươi tức giận cơ hồ muốn trừng ra ngoài rồi.

"Mẹ, mẹ ở đây làm gì à?"

Một giọng nói nhu hòa bay tới, lúc này, Lạc Mật Mật mặc áo đầm xanh dương bước nhanh tới.

"Bùi Nhã Phi, tại sao cô lại ở chỗ này? Hai người gây gổ sao?" Lạc Mật Mật nhìn Bùi Nhã Phi nhếch nhác, dấu tay hồng hồng vẫn còn trên mặt Bùi Nhã Phi, làm cho người ta không chú ý cũng không được.

"Mật Mật, con tới vừa đúng lúc, giúp mẹ đuổi tiện nhân này đi, đừng cho ả ta gặp được Trạch nhi."

Nghe Khương Ngọc Trân nói, Lạc Mật Mật tâm mệt mỏi không biết là nên cao hứng hay là bi thương. Nhưng cô hiểu, mẹ của mình không hoan nghênh người phụ nữ trước mắt này, hơn nữa còn là hết sức không hoan nghênh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...