Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tràng Nam Tường tiểu thư

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta cùng tiểu cô nương sống chung với nhau.

Trong nhà nàng ta chỉ còn một bà nội bị mù, ta đến bầu bạn, nàng ta cầu còn không được, thậm chí còn không cho ta trả tiền thuê nhà.

Từ đó về sau, ngày ngày ta cùng nàng ta đồng hành đồng túc, ban ngày cùng nhau bày hàng, lúc rảnh rỗi thì đan giỏ tre, lợi nhuận tuy không cao, nhưng cũng tạm sống qua ngày.

Từ cuộc sống nhung lụa trong phủ Thượng thư đến cuộc sống buôn bán trên đường phố, ta đã chuẩn bị tâm lý chịu khổ rồi.

Thế nhưng không ngờ, vận may lại bất ngờ đến.

Lúc đó chính là mùa đông, ban ngày thường có tuyết rơi, chúng ta đang lo lắng không có chỗ che nắng che mưa, nhà bên cạnh không biết vì lý do gì lại đột nhiên dựng một cái lều rơm trong sân, vươn ra ngoài đường, vừa vặn che cho sạp hàng của chúng ta.

Vào những ngày trời đóng băng, gió rét cắt da cắt thịt, chúng ta co rụt tay chân, ngón tay đan giỏ tre cũng kém linh hoạt, bên trái sạp hàng bỗng nhiên có thêm một người bán khoai lang nướng, lò lửa cháy rực. Bên phải lại có thêm một người bán mì bò, khói bốc nghi ngút. Sạp hàng nhỏ của chúng ta nằm ở giữa, ấm áp vô cùng.

Ông chủ quán mì còn rất nhiệt tình, ngày nào cũng cho chúng ta hai bát mì đầy thịt bò, nói là mời chúng ta nếm thử.

Có vài tên đầu đường xó chợ đến quậy phá, đánh đổ sạp hàng của chúng ta, ngày hôm sau lại thấy bọn chúng bầm dập mặt mày, quỳ thành một hàng ở góc phố đối diện, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

Có công tử nhà giàu nhìn trúng dung mạo của ta, muốn đưa ta về phủ làm thiếp, hôm sau lại hoảng hốt chuẩn bị một xe quà, nói là xin lỗi vì hành vi không đúng mực của mình.

Thế là, chúng ta bất ngờ có thêm rất nhiều quần áo đẹp và đồ ăn ngon.

Còn việc buôn bán, càng không cần phải nói.

Hôm nay phu nhân nhà họ Vương đặt hàng một trăm cái, ngày mai trang viên nhà họ Lý đặt hàng năm trăm cái. Với tốc độ đan lát của ta và tiểu cô nương, e là đến sang năm cũng không hết việc.

Chuyện tốt đến liên tiếp.

Ta thường thở dài, giá như bị đuổi khỏi phủ Thượng thư sớm hơn thì tốt, chẳng phải cuộc đời sẽ thay đổi sớm hơn sao?

Ngày nào chúng ta cũng cảm ơn ông trời, thành tâm cầu xin:

Cứ tiếp tục như vậy đi, đừng dừng lại!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trang-nam-tuong-tieu-thu/chuong-12-cuoc-song-moi.html.]

Ngày lễ Lạp Bát, trên đường phố nhộn nhịp khác thường, Nguyễn Tố Tâm và vài khuê nữ ăn mặc lộng lẫy đi ngang qua sạp hàng của chúng ta.

Đám khuê nữ kia chê bai, đứng từ xa quan sát, che miệng cười mỉa.

Nguyễn Tố Tâm thướt tha đi đến trước mặt ta, vẫn là dáng vẻ ôn hòa như xưa, trong mắt thậm chí còn có chút thương hại.

"Trang tiểu thư, không ngờ cô lại rơi vào kết cục này, Thượng thư đại nhân thật là quá nhẫn tâm. Cô cũng đừng trách ta, địa vị khác nhau, số phận tự nhiên cũng khác nhau."

Ta cười với nàng ta: "Ta không trách cô, phải cảm ơn cô mới đúng."

Khóe môi nàng ta nhếch lên vẻ mỉa mai: "Cô theo đuổi Kim An ba năm, hắn chưa từng thích cô một chút nào, chỉ toàn là sự ghét bỏ và khinh thường, thật đáng thương. Bây giờ, ta và hắn sắp tổ chức hôn lễ, lúc này cô nói những lời này, còn có ý nghĩa gì nữa?"

Tay ta vẫn không ngừng làm việc, cười nói: "Ta thật lòng cảm ơn cô, nếu không phải cô làm ầm ĩ lên, ta sẽ không rời khỏi phủ Thượng thư, cũng sẽ không sống thoải mái như bây giờ."

Nàng ta nhìn ta chằm chằm một lúc, lắc đầu mỉa mai, thất vọng nói: "Ta, Nguyễn Tố Tâm, lại từng coi cô là đối thủ, thật là nực cười và đáng buồn."

Nét mặt nàng ta thoải mái, lấy ra một thỏi bạc ném lên sạp hàng của ta, xoay người rời đi.

Tối hôm trước ngày cưới của Chu Kim An, lúc ta đi ra ngoài lấy củi, bất ngờ nhìn thấy Chu Kim An.

Anan

Hắn đứng im lặng bên ngoài sân, bóng dáng ẩn hiện trong bóng tối.

Ta nghi ngờ mình nhìn nhầm, định tiến lại gần xem cho rõ, thì thấy hắn bỗng nhiên xoay người, sải bước rời đi.

Ngày cưới, ta lại nhìn thấy hắn.

Hắn mặc áo cưới màu đỏ thẫm, lộng lẫy và trang trọng, ngồi trên lưng ngựa, dẫn đoàn người hùng hổ đi ngang qua sạp hàng của ta.

Tiểu cô nương nhìn đến ngây người:

"Đây là công tử nhà ai vậy, trông như tiên giáng trần! Sau này ta cũng muốn gả cho người như vậy."

Ta cười nói: "Ừ, ừ."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tràng Nam Tường tiểu thư
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...