Nam nhân có khuôn mặt trắng nõn lạnh lùng, ngũ quan sắc nét rõ ràng, đôi mắt sâu thẳm u ám như giếng cổ, cả người choàng một chiếc áo choàng màu xanh thẫm thêu hoa văn phức tạp, rõ ràng không có biểu cảm gì, lại khiến người ta bất giác kinh hãi.
Có những cánh hoa trắng rơi trên vai hắn, dường như đã đứng đó từ lâu.
Ta kinh hô thành tiếng, luống cuống ôm lấy cơ thể, nhưng che được phía trên thì không che được phía dưới.
Lúc này, từ xa truyền đến tiếng người hỗn loạn và tiếng bước chân.
Đầu óc đang hỗn độn của ta bỗng nhiên tỉnh táo, loạng choạng hai bước, ngã vào lòng nam nhân, bộ y phục ướt sũng dính vào áo choàng của hắn.
"Vị tiểu thư này có ý gì?"
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ đỉnh đầu.
Ta ngượng ngùng nói:
"Tiểu nữ tử không muốn đ.â.m đầu vào tường nữa, muốn đổi sang đ.â.m đầu vào người ngài."
Dù sao thì dâm đãng cũng tốt hơn là bị gán tội danh ghen ghét đẩy người ta xuống nước.
Để một người nhìn thấy còn hơn để cho mọi người nhìn thấy.
Bộ não không được nhanh nhạy của ta, trong lúc nguy cấp, chỉ có thể nghĩ ra cách này.
Lông mi dài của nam nhân khẽ chớp một cái.
Không từ chối, cũng không có động tác gì.
Trong lòng ta đang thấp thỏm, bỗng nhiên trước mắt tối sầm lại, hơi thở nam tính phả đến, áo choàng bao phủ lấy cơ thể ta, che chắn kín mít.
Đúng lúc này, một đám người đi vòng ra từ phía sau hòn non bộ.
Chu Kim An đi đầu, tay cầm một chiếc áo choàng, vẻ mặt sốt sắng, ẩn chứa một tia hoảng loạn.
An thế tử đi theo sau, nhìn xung quanh.
Nhìn thấy nam nhân kia, tất cả mọi người như bị điểm huyệt, đứng hình tại chỗ.
Ta đầu tóc ướt đẫm, thò đầu ra từ lòng nam nhân, bốn mắt nhìn nhau với Chu Kim An.
Anan
Môi hắn mấp máy, sắc mặt trắng bệch.