Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trâu Tinh Mang Phúc

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai bên vừa định xông vào nhau, thì tiếng chuông leng keng vang lên.

Sau nhà chú Đức Vượng sáng rực ánh đuốc, một đạo sĩ râu dài, mày rậm, mặc đạo bào vàng bước ra.

Hắn chắp tay hành lễ, miệng lẩm bẩm bấm đốt ngón tay tính toán, rồi lắc đầu nói:

“Kỳ lạ! Thật kỳ lạ! Sao lại không thấy trâu tinh đâu cả!?”

Ông ngoại tôi khựng lại, ánh mắt thoáng qua tia nghi ngờ.

Chú Đức Vượng như bắt được cứu tinh, vội quỳ xuống trước mặt đạo sĩ:

“Đạo trưởng! Xin ngài minh xét! Con trâu tinh ăn mất con trai tôi rồi!”

Rồi chỉ tay về phía ông ngoại hét:

“Chính là con trâu nhà ông ta! Là yêu tinh hại người!”

Ông ngoại cau mày, còn vị đạo sĩ kia cười nhạt:

“Âm khí trong thôn các người nặng lắm. Trâu tinh hại người cũng là lẽ thường. Nếu không muốn c.h.ế.t, mau gom hết ch.ó trong thôn lại, rồi cùng nhau vào từ đường mà trốn!”

Chú Đức Vượng tái mặt:

“Ý ngài là… nó còn sẽ g.i.ế.c người nữa sao!?”

Ông ngoại kéo tôi nép sau lưng, không tin nổi, nói:

“Không thể nào! Con trâu ấy cả đời cày bừa cần mẫn, sao lại g.i.ế.c người được!? Toàn là nói bậy!”

Đạo sĩ híp mắt cười lạnh:

“Phàm nhân các người làm sao thấy được tà tâm nó? Nó tu là để tiêu nghiệp, nhưng nếu nghiệp chưa hết thì sao? Nếu nó sợ kiếp sau lại làm súc sinh, thì hóa tinh, hóa quái, hại người để đổi số… cũng chẳng lạ!”

Ông ngoại cúi đầu, lẩm bẩm:

“Không đúng… không đúng… hôm nay rõ ràng là điềm phúc, sao lại thành ra thế này…”

Chú Đức Vượng chẳng buồn nghe, chỉ vội mời đạo sĩ vào nhà.

Đạo sĩ mỉm cười: “Được, dẫn đường đi.”

Chú Đức Vượng khúm núm đi trước, nhưng đạo sĩ lại ngăn:

“Anh đi trước đi, tôi đâu biết nhà anh ở đâu.”

Chú Đức Vượng cười gượng rồi đi trước dẫn đường.

Ông ngoại nhìn bóng lưng đạo sĩ, bỗng khẽ run, lập tức bế tôi lên, kéo bà ngoại chạy ngược về nhà.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Chú Đức Vượng còn quay lại c.h.ử.i theo:

“Các người chạy về mà c.h.ế.t chung đi!”

Đạo sĩ lạnh lùng nói theo: “Về nhà chính là tìm c.h.ế.t!”

Cánh cửa nhà chú Đức Vượng đóng sầm lại.

Trong bóng tối, ánh đuốc yếu dần… rồi tắt ngấm.

Ông ngoại bịt mắt tôi, vừa chạy vừa nói:

“Đừng nhìn! Không đúng rồi, có gì đó không đúng!”

Bà ngoại hổn hển hỏi:

“Ông… ông làm sao thế!? Sao không ở lại với đạo sĩ trừ yêu!?”

Về tới nhà, bà ngoại vội khóa chặt cổng.

Ông ngoại trèo lên xà nhà, lấy con d.a.o mổ heo xuống.

Bà hỏi dồn: “Rốt cuộc là sao!?”

Ông kéo bà lại, giọng trầm:

“Tôi nghi đạo sĩ đó… không phải người!”

Bà ngoại tái mặt.

Bà hiểu rõ, ông ngoại tôi chưa từng phán sai điều gì.

Nhưng bà vẫn do dự, nhìn tôi rồi nói:

“Ra ngoài thì cháu ở nhà một mình sao được!”

Ông ngoại vào buồng, đưa cây linh chi cho tôi, dặn:

“Cháu ngoan, ôm chặt thứ này nhé. Dù ai gõ cửa cũng đừng mở. Đây là phúc báo cả đời của con trâu nhà ta, tà ma không dám đến gần đâu.”

Nói xong, ông ngoại kéo bà ngoại rời đi.

Tôi ôm linh chi trong lòng, cảm thấy toàn thân ấm áp, không chút sợ hãi.

Cơn buồn ngủ vừa ập đến thì ngoài cửa, vang lên một giọng nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trau-tinh-mang-phuc/chuong-3.html.]

4

“Bé ơi! Mau ra đây nào! Mau ra đây!”

Giọng nói khi gần khi xa, lơ lửng giữa không trung.

Tôi lập tức tỉnh táo lại, chạy đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, ngoài sân có một người khoác áo vàng đang đứng.

Trong tay hắn cầm một ngọn đuốc, ánh lửa yếu ớt, nhưng tôi vẫn nhận ra, chính là vị đạo sĩ mày dài mà tôi đã thấy trước đó.

Hắn nheo mắt nhìn tôi, miệng mỉm cười:

“Bé con, cháu ở nhà một mình không sợ à?”

Tôi ôm chặt cây linh chi trong ngực, đáp:

“Không sợ.”

Thấy tôi trả lời, giọng hắn ta càng thêm lơ lửng quái dị:

“Ông bà cháu ra ngoài rồi chứ gì? Mau theo ta đi, bằng không trâu tinh đến sẽ ăn thịt cháu đấy.”

Tôi cảm thấy lời hắn nói rất kỳ lạ.

Nhưng không hiểu sao, trong lòng lại dấy lên cảm giác hắn là người tốt, mà người tốt thì không thể hại người, đúng không?

Tôi lẩm bẩm:

“Người tốt sẽ không hại người… tôi đi với ông… tôi đi với ông…”

Khi bàn tay vừa chạm vào then cửa, đột nhiên n.g.ự.c tôi nóng rát như lửa đốt, bỏng đến mức đau nhói.

Tôi sững người, lúc hoàn hồn thì nhận ra cửa đã bị mở.

Tôi hoảng hồn, da đầu tê dại, vội vàng đóng sập cửa, chạy thẳng vào phòng trong, không dám nhìn ra ngoài nữa.

Bên ngoài vẫn vẳng lên giọng nói lơ lửng, như xa như gần:

“Ra đi… ta đến cứu cháu đây…”

Nhưng giọng đó không còn là của đạo sĩ, mà là giọng đàn bà, the thé, lạ lùng, lạnh đến rợn người.

Lúc này tôi mới hiểu… thứ ngoài kia không phải người!

5

Ngoài trời bắt đầu mưa xối xả.

Sấm chớp đan nhau, sét xé rách màn đêm.

Một lúc lâu sau, tôi lại nghe tiếng gọi:

“Bé ơi! Mau ra đây! Mau đi với bà!”

Là giọng bà ngoại tôi.

Quá quen thuộc.

Nhưng tôi vẫn không dám đáp.

Mãi đến khi trong sân vang lên tiếng bước chân, tôi mới chạy ra nhìn.

Đúng thật là bà ngoại tôi, tay cầm đuốc đỏ rực.

Cửa nhà bị mở ra, bà ngoại đi vào, trong đại sảnh loạt xoạt dọn thứ gì đó, rồi đẩy cửa phòng tôi, kéo tay tôi nói:

“Mau lên, bé con! Đi giúp ông cháu mau! Không thì không kịp đâu!”

Tôi thấy bà mang theo d.a.o mổ heo, cùng mấy bó vàng mã, hương nến.

Tôi hỏi dồn: “Bà ngoại ơi, ông đâu rồi?”

Bà thở gấp: “Ông cháu tìm được xác con trâu rồi, đang đào mộ cho nó! Mau đi, chậm là nguy hiểm đấy!”

Tôi theo bà ngoại chạy suốt đường núi, gió rít vù vù sau lưng, thi thoảng ngoái lại chẳng thấy gì.

Cuối cùng cũng thấy ánh lửa phía trước.

Trên sườn núi, mùi m.á.u tanh nồng nặc, tôi cúi nhìn, thấy rất nhiều xác sói nằm la liệt hai bên đường.

Ông ngoại đang đào huyệt, bên cạnh là xác con trâu nước, nhưng thân xác nó đã co rút lại rất nhiều, gần như hình người.

Bà ngoại kéo tôi quỳ xuống:

“Nhanh, mau lạy ông trâu đi cháu!”

Rồi bà đốt vàng mã, hương nến.

Một trận gió mạnh thổi đến, cuốn bay giấy tiền khắp nơi.

Tôi vội nằm đè lên để giữ, bà ngoại mới châm được hương, vừa khóc vừa khấn:

“Cảm ơn ông trâu cứu mạng! Cho tôi lạy tạ ơn ông!”

Lúc này tôi mới hiểu, sau khi ông bà tôi ra ngoài, họ bị đàn sói theo đuôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trâu Tinh Mang Phúc
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...