Gió thổi qua mang theo mùi hôi thối tanh tưởi, nồng nặc đến buồn nôn.
Tôi nghiến răng, liều mình né sang một bên,
vừa kịp thoát khỏi cú vồ đầu tiên, nhưng khi con quái sói quay đầu lại, tôi không tránh kịp.
Nó c.ắ.n phập một nhát, x.é to.ạc một mảng thịt trên cánh tay tôi.
Cơn đau dữ dội khiến tôi suýt ngất xỉu, nhưng tôi c.ắ.n răng chịu đựng, vẫn lao thẳng về phía sau núi.
Chạy mãi, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy, nấm mồ của ông trâu già.
Tôi ôm chặt miếng linh chi, cắm đầu nhảy xuống một con dốc cao chừng ba mét, rồi lăn nhào xuống chân mộ.
Gió rít mạnh phía sau lưng, khi tôi quay lại thì đã thấy hơn chục con sói bao vây kín xung quanh.
Những đứa trẻ con trong thôn treo lủng lẳng trên lưng bầy sói, như những cái túi vải biết cử động.
Khi chúng sắp nhào xuống, một tiếng “Moo–!” trầm đục vang lên bên tai tôi.
Tôi sững sờ nhìn lại thì thấy miếng linh chi trong tay đã vô tình cắm xuống mộ của trâu già trong lúc tôi ngã.
Ngay lập tức, nấm mộ run lên, đất cát bị đội tung ra.
Đúng lúc cái miệng của con quái sói sắp ngoạm vào đầu tôi, những đứa trẻ treo trên lưng nó bỗng rú lên một tiếng ghê rợn.
Ánh mắt độc ác biến thành nỗi sợ hãi tột độ, chúng nhảy loạn lên rồi chạy tán loạn, tránh xa khỏi nấm mồ của ông trâu già.
Chỉ trong vài nhịp, tất cả lùi hẳn lên sườn núi.
Tôi cảm thấy dưới thân mình nóng dần lên,
quay đầu lại thì phát hiện mình đang nằm trên lưng một con trâu nước to lớn, rắn chắc.
Nó cất tiếng “Moo——” vang vọng núi rừng,
bọn sói và những đứa trẻ quái dị kia như bị búa nện trúng đầu, ngã rạp xuống đất, co giật, quằn quại.
Tôi òa khóc, ôm cổ nó kêu lên:
“Ông trâu ơi! Ông trâu!”
“Mau cứu ông bà cháu đi! Họ bị trưởng thôn dẫn đến từ đường rồi!”
Con trâu thở hồng hộc, cúi đầu nuốt chửng miếng linh chi chỉ trong vài cái đớp, rồi quay đầu lao xuống núi.
Nó không chạy theo đường mòn, mà xuyên thẳng qua rừng, lao băng băng như bay, mọi hố sâu, khe đá dưới chân nó đều phẳng như mặt đất.
Chỉ trong chốc lát, chúng tôi đã trở lại thôn.
9
Khi vừa vào đến thôn, con trâu già dừng bước.
Nó vẫy đuôi, quỳ rạp xuống đất.
Ngay khi chân tôi vừa chạm đất, dưới thân nó bừng lên một luồng ánh sáng xanh, rồi từ luồng sáng ấy, hiện ra một người đàn ông to lớn mặc áo xanh, thân hình cường tráng như núi.
Ông ấy ôm lấy tôi, rồi lao đi như một cơn gió, thẳng hướng từ đường trong thôn.
Khi đến gần, tôi nhìn thấy xung quanh toàn là xác người, nằm la liệt khắp nơi, ngổn ngang m.á.u me, phần lớn bụng đều bị moi rỗng ruột.
Ông và bà ngoại tôi vẫn còn ở trong từ đường.
Cánh tay phải của ông đã bị chặt đứt.
Ông cầm con d.a.o bằng tay trái, đỏ ngầu đôi mắt, dang người che chắn cho bà ngoại, gào lên:
“Chạy đi! Mau chạy đi!”
Khi bà ngoại quay đầu lại, nhìn thấy tôi, trong mắt lóe lên một tia sợ hãi:
“Hỏng rồi! Cháu ơi! Sao cháu còn ở trong thôn vậy?! Mau chạy đi! Đừng để ông bà c.h.ế.t uổng phí!”
Ông ngoại nhìn tôi, mặt tái nhợt nhưng nở nụ cười cay đắng:
“Chạy không thoát đâu! Đành liều mạng với con súc sinh này thôi!”
Ông vừa định lao tới, thì người đàn ông áo xanh đang bế tôi đã ra tay trước.
Động tác của ông ấy nhanh đến mức mắt thường không kịp nhìn, chỉ trong chớp mắt, bên trong vọng ra tiếng hét t.h.ả.m thiết của một người phụ nữ.
Tôi vội chạy vào xem thì thấy người áo xanh đang túm chặt gã đạo sĩ kia.
Chính là con yêu quái lông mày dài đó!
Hắn không còn giữ hình người, khuôn mặt biến thành mặt cáo, cái miệng há rộng, bên trong là vô số răng mọc ken đặc, trông rợn người.
Hắn run rẩy cầu xin:
“Tha mạng! Xin tha mạng cho ta!”
“Chúng nó mới là kẻ muốn g.i.ế.c ngươi ăn thịt! Hà tất ngươi phải cứu bọn ác nhân ấy!”
Người đàn ông áo xanh không nói một lời, chỉ thấy cơ bắp trên cánh tay ông nổi lên, rồi nghe rắc một tiếng cổ con cáo quái vật gãy gập, một luồng khí đỏ nhạt bốc ra từ xác nó, lao thẳng về phía tôi!
Tôi hoảng hốt, đưa tay che trước mặt.
Ông ngoại phản ứng kịp, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi kéo lại, hô lớn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trau-tinh-mang-phuc/chuong-6-het.html.]
“Đừng sợ! Ông ngoại đây, ông sẽ bảo vệ cháu!”
Tôi trốn sau lưng ông ngoại, nói gấp:
“Ông ơi, bà ơi! Ông… ông trâu già đã ăn con quái vật đó rồi!”
Nghe vậy, ông bà ngoại cùng quay đầu lại, vừa đúng lúc thấy luồng khí đỏ bị người áo xanh tóm lấy đuôi, rồi từng chút từng chút một bị ông ấy nhai nuốt.
Những tiếng thét t.h.ả.m ghê rợn vang khắp từ đường, ông ngoại gắng gượng ngồi xuống, bà ngoại ôm chặt lấy tôi, run rẩy.
Người đàn ông áo xanh quay lại nhìn chúng tôi một cái, miệng ông phát ra tiếng “Moo——” trầm đục, giống hệt tiếng trâu già.
Ông ngoại kéo tôi quỳ sụp xuống, nói:
“Mau! Mau lạy tạ ông trâu đi, cháu!”
Bà ngoại vừa khóc vừa dập đầu.
Khi chúng tôi ngẩng lên từ đường đã trống rỗng, bên ngoài những “thi thể” ngổn ngang lúc nãy đều đứng dậy, tỉnh lại.
Họ hoảng hốt la hét:
“Có… có ma! Có yêu quái!”
“Tại sao chúng ta lại ở ngoài từ đường?”
“Chuyện gì vừa xảy ra thế này?”
Tôi cũng ngơ ngác nhìn ông ngoại.
Ông ngoại bảo:
“Đó là yêu quái tạo ra ảo thuật mê mắt người ta!”
Sau này, dân thôn tổ chức người vào núi tìm kiếm, phát hiện nhiều đứa trẻ mất tích bị nhốt trong hang ở sau núi, đứa nào cũng gầy gò sắp c.h.ế.t, may mà vẫn còn hơi thở thoi thóp.
Tối hôm đó, bà ngoại khẽ hỏi ông:
“Ông nói xem… nghiệp chướng kiếp trước của con trâu ấy, nó đã trả xong chưa?”
Ông nhìn quanh thôn, rồi xoa đầu tôi, hỏi lại:
“Cháu thấy sao?”
Tôi áp tay lên n.g.ự.c mình, nơi vẫn còn ấm áp,
bên trong là miếng linh chi giờ đã nhỏ đi rất nhiều, tôi mỉm cười nói:
“Cháu nghĩ là… chắc nó trả xong rồi ạ. Ông trâu, kiếp sau chắc chắn sẽ không phải làm trâu ngựa nữa đâu!”
10
Đến Tết năm ấy, cha mẹ tôi trở về nhà.
Khi cả nhà ra đầu thôn đón, chúng tôi thấy họ dắt theo một con nghé nhỏ.
Cha tôi cười nói với ông ngoại:
“Cha à, năm nay con làm ăn khấm khá ở quận, nên mua được một con trâu con, sau này cày ruộng đỡ cực hơn rồi.”
Ông ngoại chỉ mỉm cười gật đầu, không nói gì.
Bà ngoại thì gọi tôi lại, nói:
“Này cháu, con trâu này là phúc phần của cháu đấy. Từ nay về sau, cháu sẽ là người chăm nó nhé.”
Tôi gật đầu thật mạnh, chạy đến tháo dây dắt nơi mũi con nghé.
Con nghé hí lên một tiếng, rồi vui vẻ chạy vòng quanh tôi, vừa nhảy vừa nghịch, như đã quen biết từ lâu.
Tôi xoa tai nó, nói khẽ:
“Ngoan nào, trâu ơi. Nghe lời nhé, sau này…
tôi sẽ chăm sóc cho cậu đến cuối đời.”
Cha tôi nghe thấy, liền nổi giận, vớ cây chổi định đ.á.n.h tôi:
“Nói linh tinh gì đó! Trẻ con không được nói bậy!”
Nhưng con nghé nhỏ chạy vòng quanh tôi ngăn lại, khiến cha không sao đ.á.n.h được.
Ông bà ngoại thì chỉ cười hiền, bảo rằng:
“Trẻ con mà, nói gì chẳng được, trẻ con vô tội mà.”
“Trẻ con vô tội ư?”
Không đâu.
Tôi nói thật lòng đấy.
Con nghé nằm xuống đất, kêu lên mấy tiếng “moo” khe khẽ.
Ông ngoại bế tôi đặt lên lưng nó, rồi con nghé tự mình đứng dậy, đi thẳng một mạch về hướng nhà ông bà ngoại không cần ai dắt đường.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Tôi cưỡi trên lưng trâu, trong nắng vàng rải khắp lối đi vào thôn, chậm rãi trở về nhà.
— HẾT —
--------------------------------------------------