Chúng không tru không gầm, mà lặng lẽ rình rập.
Khi họ vừa phát hiện, đàn sói lao lên tấn công.
Ngay lúc ấy, trong rừng vang lên tiếng “moo… moo…” thật dài, những con sói lập tức lăn ra đất kêu rên.
Một bóng đen đầu trâu mình người xuất hiện, cặp sừng sắc nhọn đ.â.m toạc bụng sói, hai tay xé rách từng con.
Nó mạnh đến kinh hồn, chẳng mấy chốc sói c.h.ế.t, đàn sói chạy tán loạn.
Khi ông bà nhận ra đó chính là con trâu già, họ vội quỳ lạy tạ ơn.
Nhưng ngay lúc ấy, một con sói to nhất lao tới c.ắ.n trộm, bị nó c.h.é.m rách bụng.
Máu ruột văng tung tóe, con trâu gục xuống, sắp c.h.ế.t.
Trước khi tắt thở, nó giơ tay chỉ xuống núi.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Ông ngoại nhìn theo, thấy ánh sáng từ nhà chúng tôi, bèn sai bà ngoại cầm d.a.o chạy về đón tôi.
Biết hết mọi chuyện, tôi cũng quỳ dập đầu tạ ơn ông trâu.
Sau đó, ông bà ngoại cùng nhau chôn xác nó.
Chúng tôi không dám về nhà ngay.
Trong thôn vang lên những tiếng lạ, gió rít như tiếng người than khóc.
Đến sáng, từ xa nhìn xuống thấy dân thôn chạy tán loạn.
Khi bụng tôi đói cồn cào, ông ngoại mới bế tôi xuống núi.
Về thôn, mới hay tin, chú Đức Vượng phát điên rồi.
Vợ ông ta bị thứ gì đó ăn mất, toàn thân nát bấy, trên n.g.ự.c còn hai cái lỗ đen.
Còn đạo sĩ mày dài thì biến mất không tung tích.
Chú Đức Vượng vừa thấy người liền hét:
“Yêu quái! Yêu quái ăn người! Là trâu tinh! Chính con trâu nước hóa tinh!”
Dân thôn sợ đến mất hồn, né tránh ông ta.
Trưởng thôn bảo chắc là ông ta trúng tà.
Bà ngoại định lại gần hỏi chuyện, nhưng ông kéo bà lại, chỉ lặng lẽ ra hiệu nhìn phía sau họ.
Tôi nhìn qua thì thấy quần áo họ phồng lên, như bên trong đang nhét đầy gì đó.
Mỗi khi chúng tôi bước một bước, họ cũng dịch chuyển theo, dáng người cứng đờ.
Tôi cúi xuống nhìn, thấy mặt đất đầy lông thú nhỏ li ti.
Trưởng thôn vẫn cười hiền, mắt lại ánh xanh lè:
“Trong thôn gặp chuyện lạ, bọn ta mời Hoàng đạo trưởng đến trấn tà rồi. Mọi người vào từ đường hết đi!”
Ông ta chìa tay định kéo tôi.
Bà ngoại lập tức vung d.a.o mổ heo lên.
Trưởng thôn rút lui, nhưng không xoay người, mà bước lùi từng bước, lưng vẫn hướng về chúng tôi.
Ông ngoại bước lên chắn trước tôi, bình tĩnh nói:
“Trưởng thôn cứ đi trước, tôi cho cháu ăn xong sẽ tới.”
Mấy “dân thôn” ấy dần tản ra, vây quanh rồi mới lùi dần.
Trưởng thôn cười nói: “Nhớ đi sớm nhé, không thì… trong thôn còn xảy ra chuyện xấu đấy.”
Họ vừa đi khỏi, bà ngoại ngã phịch xuống đất, sờ thấy cả nắm lông rơi đầy quanh chân, run giọng hỏi:
“Ông ơi… sao lại thế này? Cả thôn bị trúng tà rồi à?”
Ông kéo bà dậy, bảo tôi: “Đi thôi, về nhà trước đã!”
Về đến nhà, cảnh tượng tan hoang.
Trên đất khắp nơi vương lông thú, chuồng heo chỉ còn bộ xương trắng, gà cũng bị xé nát.
Chỉ có cái tủ đựng linh chi là sạch bong không bụi.
Bà ngoại mở tủ thấy linh chi thấy vẫn còn, liền dặn:
“Bé con, ôm chặt lấy, đừng đ.á.n.h rơi! Đây là phúc của ông trâu đấy!”
Tôi gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trau-tinh-mang-phuc/chuong-4.html.]
Ông ngoại vừa đóng cổng xong, bên ngoài đã có tiếng người gọi:
“Ông Hồng ơi, trưởng thôn bảo mau đến từ đường đi kìa!”
Ông ngoại đáp bừa:
“Ừ, ăn xong sẽ tới!”
Nhưng sau đó lại kéo bà ngoại vào trong mài dao.
Tôi hỏi tại sao, ông chỉ xoa đầu tôi:
“Đừng sợ, ông lại phải g.i.ế.c heo nữa thôi.”
Suốt buổi, có nhiều người đến gọi, ông đều khéo léo từ chối.
Đến khi mặt trời lặn, tôi chợt thấy mấy người dân thôn vốn đi lại bình thường đột nhiên bò bằng bốn chân, mũi hít đất như đang đ.á.n.h hơi.
Trên cây lớn ở đầu thôn, chim đen đậu kín đặc, còn vô số con lượn vòng trên trời, tất cả đều dõi mắt về phía nhà tôi.
Lúc ấy, chú Đức Vượng từ xa chạy thục mạng về phía chúng tôi, vừa chạy vừa hét:
“Chạy đi! Chạy mau! Toàn là yêu quái! Là yêu quái cả đó!”
Phía sau ông, rất nhiều cái bóng đen đang rượt theo…
Tôi thấy rõ ràng những người trong thôn kia, thân hình họ bắt đầu biến dạng.
Quần áo bị xé rách, da mọc đầy lông, mặt kéo dài ra, miệng lộ răng nanh nhọn hoắt.
Chỉ trong nháy mắt, tất cả đã biến thành nửa người nửa sói.
Chú Đức Vượng chạy vừa đến trước cổng nhà tôi, thì ngã nhào xuống đất.
Ông ta giơ tay lên, run rẩy nói:
“Chúng… không phải người… không phải người đâu!”
Ngoài sân, tiếng gào rống vang dội, hòa lẫn tiếng móng vuốt cào lên cánh cổng gỗ “rầm rầm rầm” liên tiếp.
Bà ngoại tôi hoảng hốt nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, còn ông ngoại thì hét lên:
“Vào trong! Mau!”
Ông kéo tôi với bà ngoại chạy thẳng ra gian sau, rồi đẩy ngã cái tủ lớn chặn cửa.
Tiếng gầm gừ mỗi lúc một gần.
Tôi nghe thấy cửa gỗ bị cào nứt ra, khe hở dần dần rộng hơn, mùi tanh nồng của m.á.u tràn vào.
Bà ngoại run rẩy hỏi:
“Ông nó… chúng ta làm sao bây giờ?”
Ông ngoại nghiến răng nói:
“Đừng sợ! Còn tôi ở đây!”
Ông quay người, mở chiếc rương gỗ, lấy ra một cái bát sứ đen, trong bát là tro tàn xám đen và vài sợi lông bò.
Ông rắc tro ấy quanh nền nhà, vừa rắc vừa lẩm bẩm:
“Ngưu gia ở trên, xin phù hộ gia đình ta, xua đuổi tà ma…”
Bên ngoài, tiếng sói tru cao vút, rồi đột nhiên một tiếng “ầm” như trời long đất lở vang lên.
Cả gian nhà rung bần bật.
Một bóng đen khổng lồ từ trên không lao xuống, đ.â.m thẳng vào đám người sói trước cổng.
Lửa đuốc hắt sáng, tôi nhìn thấy rõ đó là một con trâu to như núi, đầu sừng đỏ rực như than hồng, mắt sáng quắc, toàn thân tỏa ra khói trắng.
Tiếng “moa… moa…” trầm đục của nó vang vọng trong đêm.
Những con sói vừa định xông tới liền bị nó húc văng ra xa, xương gãy “rắc rắc” trong không khí.
Khắp nơi vang tiếng rên rỉ, mùi m.á.u tươi nồng nặc.
Ông ngoại kéo tay tôi và bà ngoại, nói nhỏ:
“Là nó… là ông trâu đấy!”
Cả nhà quỳ rạp xuống đất dập đầu.
Ngoài sân, con trâu ấy ngẩng đầu, ánh sét lóe lên, thân hình nó dần tan vào mưa gió, chỉ còn lại một vệt sáng mờ, chậm rãi biến mất giữa bầu trời đầy mây đen.
Sau đó, gió ngừng, mưa tạnh.
--------------------------------------------------