Năm xưa, ta cùng tỷ tỷ bị lưu đày đến thôn Hổ Đầu, đất khách quê người, chính là Phụng Bình tỷ tỷ cưu mang hai người bọn ta.
Nàng góa chồng, người lại cao lớn, sức lực hơn người, tính tình cũng cương trực mạnh mẽ.
Nhờ có nàng che chở, tỷ tỷ ta mới có thể bình an sinh hạ Lý Cảnh.
Sau này ta cùng Lý Cảnh tiến kinh báo thù, Phụng Bình tỷ tỷ cũng dứt khoát theo cùng.
Khi ấy nàng rưng rưng nói: "Lỡ đâu hai đứa bị người phủ hầu hại c.h.ế.t, cũng cần có người lo liệu hậu sự chứ."
May thay, chúng ta đều bình an vô sự.
Ta lấy thiếp mời đưa cho Phụng Bình tỷ tỷ, cười nói:"Tỷ tỷ, tới uống rượu mừng của ta nhé!"
Phụng Bình tỷ tỷ vui mừng hớn hở, mở thiếp ra, trông thấy tên trên thiệp liền giật mình đến nghẹn lời.
Nàng kéo ta ngồi xuống, thốt lên:
"Trời đất ơi, muội vậy mà lại lấy được Triệu Chinh Bắc! Chuyện này chắc dài lắm hả?"
Chuyện dài lắm sao?
Ta nghĩ ngợi một lát.
Cũng không dài lắm, chỉ là Triệu Chinh Bắc ngày trước thấy sắc mà nổi lòng tham thôi.
Ngược lại, Lý Cảnh thì lại lấn cấn:
"Lý Tri Xuân, vậy sau này con phải gọi hắn là gì đây? Tiểu di phu, hay là chan?"
14. Phiên ngoại
Thành thân đã ba năm, Triệu Chinh Bắc vẫn thường giữa đêm tỉnh giấc, kiểm tra ngọn nến rồi mới ngủ lại.
Nếu nến đã cháy đến một nửa, hắn liền kịp thời thay nến mới, tuyệt chẳng để ngọn lửa tắt lịm.
Triệu Chinh Bắc lại nhớ đến khi xưa, phái người đi điều tra quá khứ của thê tử, tin mật gửi về khiến hắn chấn động vô cùng.
Mới chỉ bảy tuổi, một đứa bé nhỏ như vậy, lại tự mình bán thân làm d.ư.ợ.c nhân.
Vừa phải chăm sóc Lý Cảnh mới chào đời, lại vừa phải chăm sóc tỷ tỷ bệnh tật điên loạn.
Triệu Chinh Bắc nhớ lại, không khỏi có phần hối hận, hôm ấy đ.á.n.h Triệu Vinh An vẫn là ra tay chưa đủ nặng.
Thê tử của hắn vẫn quen cuộn chăn mà ngủ.
Ngủ được một lát, lại đạp tung chăn, để lộ đôi chân ra ngoài.
Triệu Chinh Bắc nhìn dấu vết nơi cổ chân nàng, âm thầm nghĩ, ngày mai nàng tỉnh dậy, thế nào cũng lại mắng hắn vài câu.
Trước khi làm, lúc nào nàng cũng bảo phải kiềm chế, thế mà chỉ cần buông rèm xuống, hắn liền thần trí mơ hồ, chẳng còn lý trí.
Triệu Chinh Bắc nghĩ bụng: Thê tử của hắn so với những loài hoa độc nàng luyện ra, còn lợi hại hơn nhiều.
Một khi đã nhiễm phải, liền không thể nào dứt được.
Hắn không buồn ngủ nữa, nhìn thấy trời đã gần sáng, dứt khoát đến phía bắc thành mua bánh ngọt hiệu La Ký cho nàng.
Từ khi vào đông, tiệm La Ký thường đóng cửa sớm.
Đợi đến lúc nàng tỉnh, chỉ sợ đã gần trưa, khi ấy chắc chắn đã bán sạch rồi.
Hắn mặc y phục ra cửa.
Vừa đi đến ngưỡng cửa, lại quay vào, cúi người hôn nhẹ lên trán thê tử.
Hôn một hồi, lại hôn đến môi nàng.
Thê tử theo bản năng ôm lấy cổ hắn, ngửa mặt khẽ thở.
Nếu là thường ngày, nàng nhất định sẽ bực bội đạp hắn ra.
Nhưng tính ngày, kỳ nguyệt sự của nàng còn năm hôm nữa mới tới, vào lúc này lại là lúc mẫn cảm nhất.
Triệu Chinh Bắc nổi hứng, cố tình trêu ghẹo nàng.
Kiên nhẫn hôn lấy hôn để.
Có lẽ do một hồi lâu vẫn chẳng thấy động tĩnh gì, thê tử bèn sốt ruột, rồi nổi giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tri-xuan/chuong-12-ngoai-truyen-hoan.html.]
Nàng mơ mơ màng màng nằm nghiêng trên gối, nhấc chân đá thẳng về phía hắn.
Hồng Trần Vô Định
Triệu Chinh Bắc lúc ấy m.á.u liền dồn hết về một chỗ, chẳng còn giữ được bình tĩnh.
Hắn cẩn thận hầu hạ thê tử một lượt, đến khi nàng ngủ say mới thôi.
Triệu Chinh Bắc tinh thần sảng khoái, vui vẻ ra cửa đi mua bánh ngọt.
…
Lý Tri Xuân tỉnh dậy, phát hiện chăn đệm trên giường đều đã được thay mới.
Nàng quấn chăn ngồi trên giường một lúc, mới nhớ lại chuyện đêm qua.
Tân Vũ vẫn luôn chờ sẵn, thấy nàng tỉnh, liền bưng y phục được hong ấm tới.
Thấy phu nhân mặc y phục, nàng trông thấy bên hông còn in vết hoa.
Tân Vũ lại vô thức nhìn về phía bàn trang điểm.
Lý Tri Xuân nhận ra động tác của Tân Vũ, liền đưa tay sờ ra sau lưng.
Dù mặt nàng dày, lúc này cũng đỏ bừng lên.
Nghiến răng nghiến lợi.
Việc xấu do Triệu Chinh Bắc làm, giờ lại đến lượt nàng đối diện cái cảnh ngượng ngùng này.
Tân Vũ giả bộ như không thấy, quay người đi bưng t.h.u.ố.c đang hâm trên lò đến.
Ngày trước, mỗi lần hầu hạ phu nhân, nàng còn hay đỏ mặt thẹn thùng.
Giờ thì cho dù có thấy ban ngày ban mặt, đại công tử khoác áo choàng ôm thiếu phu nhân từ sau giả sơn bước ra, nàng cũng chẳng còn kinh ngạc gì nữa.
Lý Tri Xuân đón lấy t.h.u.ố.c uống một ngụm, thuận miệng nói: "Thuốc hôm nay hơi đắng."
Tân Vũ sửng sốt, rồi hai mắt liền đỏ hoe: "Phu nhân… phu nhân đã thấy đắng rồi…"
Lý Tri Xuân cũng ngẩn ra.
Ngoài cửa có tiếng động.
Triệu Chinh Bắc trở về rồi.
Hắn mang theo hộp bánh ngọt còn nóng hổi, bước vào liền ôm lấy Lý Tri Xuân hôn một cái, rồi nói:
"Ăn luôn trên giường đi, còn nóng đấy."
Lý Tri Xuân nhìn bộ y phục trên người hắn, không nhịn được nói:
"Chàng mặc cái thứ xanh lè thế này ra ngoài thật sao?"
Triệu Chinh Bắc cúi đầu nhìn lại, mấy năm nay, y phục hắn đều là loại màu sắc rực rỡ thế này.
Lý Tri Xuân trước nay toàn khen, lần đầu tiên lại tỏ ý chê bai.
Triệu Chinh Bắc ngẫm ra điều gì, ôm nàng chặt hơn.
Tân Vũ nghẹn ngào nói: "Công tử, phu nhân vừa mới bảo t.h.u.ố.c hôm nay có vị đắng."
Loại t.h.u.ố.c này, nàng đã uống suốt ba năm.
Gia nhân trong nhà ai nấy đều áo quần sặc sỡ.
Thiếu gia Lý Cảnh thì luôn đích thân xuống bếp nấu cho phu nhân.
Chỉ có Tân Vũ biết, phu nhân chẳng nếm được vị gì, cũng chẳng phân biệt được màu sắc.
Nhưng hôm nay, nàng lại có thể nói ra chữ "đắng", lại còn chê công tử mặc đồ sặc sỡ.
Lý Tri Xuân không phải người quá cảm tính.
Nhưng nhìn thấy Triệu Chinh Bắc và Tân Vũ đều đỏ hoe mắt, nàng cũng thấy mắt mình cay cay.
Lý Tri Xuân mỉm cười nói: "Mọi chuyện rồi sẽ ngày một tốt hơn, phải không?"
Triệu Chinh Bắc hôn lên tay nàng: "Đúng vậy, nhất định sẽ là như thế."
Hoàn.
--------------------------------------------------