Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tri Xuân

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong lòng ta âm thầm nghĩ, nếu không có chuyện gì thì mau mau rời đi cho ta nhờ.

Ta còn muốn chợp mắt một lát.

Chỉ cần hắn không bắt ta cùng Lý Cảnh rời khỏi nơi này, thì thế nào cũng được. Ta chẳng muốn ngày nào cũng phải bày trò đối phó với hắn.

Nào ngờ Triệu Chinh Bắc cởi áo ngoài, rồi vòng tay ôm ta chui vào nằm trên tiểu tháp.

Đầu ta gối lên n.g.ự.c hắn, lắng nghe tiếng tim hắn đập thình thịch, rồi liếc mắt thấy quần hắn nhô lên một chỗ.

Ta: “…”

Không đúng mà. Hôm nay ta có xông hoa độc mê tình đâu?

Triệu Chinh Bắc cũng nhận ra ánh mắt của ta, liền kéo chăn phủ lên ngang eo, bình tĩnh nói:

“Phu nhân, dù sao ta cũng là một nam nhân huyết khí phương cương. Những tình huống như thế này, về sau sẽ còn thường xuyên xảy ra. Mong phu nhân tập làm quen, cũng xin thứ lỗi.”

Nói đoạn, hắn nhắm mắt lại, khẽ vỗ nhẹ lên lưng ta, như dỗ trẻ con ngủ.

Khi nam nhân động tình, sẽ có một mùi khí vị riêng biệt.

Mà Triệu Chinh Bắc, mang theo chút hơi lạnh thanh thuần.

Hồng Trần Vô Định

Ta thì bồn chồn, không sao ngủ được.

Tính theo ngày, ba bốn hôm nữa, ta sẽ đến kỳ nguyệt sự.

Mỗi khi đến gần ngày ấy, ta thường rất dễ mềm lòng, dễ động tình.

Triệu Chinh Bắc nhẹ nhàng vuốt tóc ta, cất giọng trầm thấp:

“Phu nhân đã không ngủ được, vậy chúng ta nói chuyện đi.”

Nói nhiều thì dễ lòi đuôi, ta thà giả vờ ngủ còn hơn.

Ta nhắm mắt, vờ như không nghe không biết.

Triệu Chinh Bắc thấy ta như vậy, bật cười khe khẽ.

Hắn nhéo nhẹ má ta, nói:

“Nói thật với nàng một chuyện, ta năm xưa từng bị hạ độc, thương tổn gốc rễ. Về sau dùng độc trị độc suốt hai năm mới khôi phục. Nhưng từ đó, ta không thể như nam nhân bình thường, không có ham muốn t.ì.n.h d.ụ.c nữa.”

Ta thầm nghĩ, ngươi mà không có tình dục? Giờ đây cái kia đang dựng lên kìa, giả vờ cho ai tin?

Nói vậy, chắc là đang muốn cùng ta phát sinh chút gì đó, nên mới bịa chuyện lấy lòng ta.

Cũng phải thôi, giữa nam và nữ chẳng phải quanh đi quẩn lại cũng chỉ có thế.

Muốn ở lại nơi này, thì nhất định phải trả cái giá tương xứng.

Ta mở mắt, vòng tay qua cổ hắn, mỉm cười dịu dàng nói:

“Phu quân, vậy ta với chàng về giường nhé?”

Ta vòng tay qua cổ hắn, lặng lẽ xoay nhẹ chiếc vòng bạc trên cổ tay, t.h.u.ố.c mê huyễn đã hạ.

Triệu Chinh Bắc lập tức bế ta lên, sải bước đi về phía giường.

Hắn nhẹ nhàng đặt ta xuống, hôn khẽ lên trán, chăm chú nhìn ta rồi nói:

“Lại nói thêm một chuyện, năm đó ta trúng độc, tổ phụ đã đến Dược Vương Cốc cầu được một viên bích độc châu (ngọc tránh độc), hiếm có vô cùng.”

Hắn giơ tay lên, trên cổ tay là một sợi dây đỏ, buộc một viên châu trong suốt ngọc ngà.

Lúc này, viên châu ấy đang dần dần sậm màu.

Lòng ta chợt trầm xuống.

Bích độc châu danh chấn thiên hạ, làm sao ta lại không biết?

Chỉ cần gặp độc, nó sẽ đổi màu.

Độc càng mạnh, màu càng đậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tri-xuan/chuong-6.html.]

Vậy tức là, ngay từ cái đêm đầu tiên hắn đến gần ta, hắn đã phát hiện ta có dùng hoa độc mê tình?

Ta chớp mắt, giọng ngây thơ vô tội:

“Vậy thì tốt quá rồi. Sau này phu quân không còn sợ bị hạ độc nữa.”

Nguyên tắc sống của ta là gì?

Cho dù bị bắt tận tay, chứng cứ rành rành, miệng cũng phải cứng đến cùng.

Chỉ cần chưa c.h.ế.t, thì vĩnh viễn còn cơ hội lật ngược ván cờ.

Việc hắn không trực tiếp vạch trần ta, có nghĩa là, hắn không định ép ta đến đường cùng.

Triệu Chinh Bắc buộc viên châu ấy vào tay ta, giọng ôn hòa nhưng ánh mắt sắc bén:

“Là độc thì sẽ tổn thương thân thể, phu nhân nên biết quý trọng chính mình.”

Ta cụp mi mắt, không đối diện với hắn.

Câu này, năm xưa tỷ tỷ cũng từng nói với ta.

Nàng lo lắng khuyên:

“Tri Xuân, là độc thì sẽ hại thân. Dù muội có t.h.u.ố.c giải, nhưng dùng mãi, sẽ tự hại chính mình.”

Năm ta bảy tuổi, vì muốn cứu tỷ tỷ, đã bán thân vào d.ư.ợ.c đường, làm người thử thuốc.

Cũng coi như họa phúc đan xen, ta luyện ra một thân thể không dễ c.h.ế.t vì độc.

Những năm qua để nghiên cứu hoa độc, độc tố trong người ta chồng chéo đủ loại, ta vẫn sống khỏe.

Chỉ là, cái giá ta phải trả không nhỏ.

Vị giác gần như mất đi, thị lực dần mờ nhòe.

Hai năm nay, màu sắc nhiều khi không phân biệt được, đêm xuống nếu không có ánh đèn thì ta chẳng thấy rõ gì cả.

Vậy thì cái thân thể này còn gì để quý trọng nữa?

Trong lòng ta bắt đầu d.a.o động, không thể tiếp tục dùng mê huyễn hoa độc với Triệu Chinh Bắc thêm nữa.

Nếu hắn thực sự muốn ngủ với ta, chẳng lẽ ta phải đường hoàng thật sự cùng hắn viên phòng?

Ta liếc nhìn sắc mặt hắn, nghĩ ngợi một hồi.

Thật ra, cũng không phải là không thể.

Triệu Chinh Bắc nắm tay ta, khẽ hôn lên, mỉm cười:

“Ta biết phu nhân nóng lòng. Nhưng đại phu nói thân thể nàng còn hư tổn, cần uống t.h.u.ố.c tẩm bổ thêm. Đợi nàng khỏe lại, vi phu nhất định sẽ khiến nàng thỏa nguyện.”

Ta nhịn không được nữa, giơ chân đá hắn một cái.

Hắn liền bắt lấy cổ chân ta, hơi thở đột nhiên nặng nề hẳn.

“…”

Không ổn rồi, hắn đúng là đồ biến thái.

Triệu Chinh Bắc cúi đầu, kiềm chế hôn nhẹ lên mu bàn chân ta, ngẩng đầu nói:

“Phu nhân, bất kể là nhất kiến chung tình hay chỉ là động lòng vì sắc. Ta chỉ biết thân thể ta rất có cảm tình với nàng.”

“Ta là người một khi đã nhận định thì sẽ thủy chung không đổi, tuyệt không buông tay.

Cũng hy vọng phu nhân cũng sẽ đối đãi với ta bằng tấm lòng chân thành như vậy.”

Thân thể hắn đối với ta rất có cảm tình?

Sao lại nói cái câu háo sắc như thế mà mặt vẫn bình thản như vậy?

Triệu Chinh Bắc tiếc nuối nói: “Tuy rất muốn cùng nàng ngủ chung một giường, nhưng có ta ở đây, phu nhân hẳn sẽ khó ngủ. Ta vẫn nên ra ngoài nằm tiểu tháp vậy. Phu nhân nếu có nhu cầu, cứ gọi ta là được.”

Ta trong lòng rối loạn, cố gắng giữ nụ cười dịu dàng:

“Phu quân yên tâm, thiếp sẽ không có nhu cầu gì đâu.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tri Xuân
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...