Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về Trong Ánh Mắt Kẻ Thù

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Năm ta tuổi cập kê, cung đình thiết yến. Thứ muội đưa tới một chén rượu đã hạ dược, ta nhất thời sơ ý, trúng kế.

Trong cơn mê loạn, ta lỡ vu oan Tiểu Hầu gia thất lễ, khiến người không còn đường lui, buộc phải cưới ta làm chính thê.

Kinh thành trên dưới cười chê dè bỉu, hạ nhân trong phủ hầu lại lời ra tiếng vào, khinh miệt nhạo báng, khiến ta áp lực đến mức khó lòng thở nổi.

Dẫu rằng Tiểu Hầu gia sau khi thành thân không hề truy cứu chuyện cũ, đối với ta vẫn giữ lễ mực, kính nhường như khách, tề mi nam nữ.

Nhưng ta biết, ấy chẳng qua là do phẩm hạnh tu dưỡng cùng trách nhiệm nơi chàng mà thôi.

Cả đời ta dè dặt cẩn trọng, như bước trên băng mỏng, sợ sai một ly, đi một dặm. Cuối cùng vẫn ôm theo bất cam, tiếc nuối mà mệnh đoạn hương tiêu.

Trời cao cho ta cơ hội lần nữa mở mắt, sống lại một đời.

Song kiếp này, thứ muội lại tự mình uống chén rượu kia, chạy thẳng tới biệt viện nọ.

Tiểu Hầu gia lần nữa đi ngang cửa ấy, nghe có tiếng người cầu cứu, nhưng khi trông thấy thứ muội áo quần xộc xệch, chân chàng vừa định bước vào liền thu về.

“Phành.”

Ta trông thấy Tạ Hạo Ninh đẩy cửa, thu chân lại, thậm chí còn điềm nhiên khép cửa, xoay người rời đi, khoảnh khắc ấy khiến ta suýt tưởng bản thân hoa mắt.

Định Bắc Hầu vốn danh gia vọng tộc, gia phong nghiêm cẩn.

Tạ Hạo Ninh – người ấy, phong tư tuấn dật, khí chất lãnh đạm tựa tiên giáng trần, là bậc quân tử hiếm thấy nơi Trường An, nhân hậu từ bi, tuấn mỹ vô song, không nhiễm bụi trần, khiến bao tiểu thư quý tộc ngày đêm mong nhớ, tâm hồn si mê.

Kiếp trước.

Sau khi ta uống chén rượu do Lâm Tâm Dao đưa tới, cơn nóng trong người bức bối khó chịu, vội vàng rời bàn tiệc, trốn vào biệt viện phía sau.

Người phát hiện ra ta, chính là Tạ Hạo Ninh.

Chàng dùng khăn gấm thấm nước lạnh, nhẹ nhàng lau trán, lau má cho ta. Động tác ôn nhu như chính con người chàng.

Thế nhưng khi ấy ta đã mê loạn thần trí, tay chân run rẩy mà bấu víu lấy thân thể chàng.

Về sau, thứ muội cố tình sai cung nữ lén báo tin, dắt theo một đám người ầm ĩ kéo đến, bắt gặp một màn như thế.

Hoàng đế cùng hoàng hậu thịnh nộ.

Chuyện xấu lan truyền, lời đồn bay khắp phố phường.

Cả phủ Lâm Trung Thư Xá cũng bởi vậy mà không dám ngẩng đầu nơi triều chính.

Ta bị ép quỳ trong từ đường ba ngày ba đêm, đến nỗi hôn mê bất tỉnh. Tỉnh lại, phụ thân đã buộc ta xuống tóc, vào chùa làm ni cô, cả đời cô độc, xanh đèn cổ Phật làm bạn.

Mãi đến trước ngày lên đường, Định Bắc Hầu lại đích thân đến cầu thân.

Ba thư lục lễ, danh chính ngôn thuận, cưới ta làm chính thất.

Lấy thân phận và thanh danh lúc ấy của phủ Lâm Trung Thư Xá, vốn dĩ chẳng xứng làm thiếp, huống gì là chính thê của Định Bắc Hầu.

Thế nhưng Tiểu Hầu gia, quả là người mang lòng Bồ Tát.

Về sau ta được gả vào phủ Hầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-ve-trong-anh-mat-ke-thu/chuong-1.html.]

Người Trường An đều nói Tiểu Hầu gia mệnh khổ, bị một nữ tử không biết giữ mình cưỡng ép, lại còn bao dung cưới ả về làm vợ.

Đêm tân hôn.

Ta mang theo nỗi khiếp sợ, vô tình đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của chàng.

Chàng lau giọt lệ nơi đuôi mắt ta, dịu dàng nói:

“Chớ sợ. Nàng đã là thê tử của ta, về sau chính là phu nhân của Định Bắc Hầu. Ở đất kinh thành này, chẳng ai dám chỉ trỏ nàng.”

Ngôn từ là thế.

Song ta thấu hiểu, bị gài bẫy như vậy, trong lòng ai có thể chẳng sinh nghi kỵ?

Đêm ấy, dù chàng chẳng ưa ta, nhưng là nam tử huyết khí phương cương, lại mang gánh nặng gia phong, như thể đem bao năm uất ức dồn lên thân ta mà trút ra.

Thân nhiệt nơi chàng, thật nóng.

Nồng nhiệt dâng tràn, tựa như thiêu đốt da thịt.

annynguyen

Định Bắc Hầu không có lệ nạp thiếp.

Cả đời Tạ Hạo Ninh, chỉ giữ một mình ta.

Sau khi thành thân, ta hiếm khi bước chân ra khỏi cửa. Ta chẳng dám đối diện với lời thị phi của các quý phụ quý nữ. Về sau, ngay cả tiểu nữ Chiêu Nhi do ta sinh hạ, cũng vì danh tiếng của ta mà đường hôn sự trắc trở.

Cả một đời này, ta rốt cuộc chỉ sống trong dè dặt cẩn thận.

Chuyện năm đó, tựa như một chiếc gai mắc trong tim, đ.â.m một đời chẳng rút.

Đến cuối cùng, u uất mà vong mạng.

Thế nhưng, ta chưa từng oán trách chàng.

Nam tử như chàng, ai cưới được đều là hạnh phúc cả đời.

Là ta không tốt, đã phụ lòng người ấy.

Tạ Hạo Ninh khẽ nhíu mày, chợt xoay đầu nhìn về phía ta.

Chạm mắt với đôi đồng tử đen như mực kia, ta mới sực tỉnh, vội vàng xoay người bỏ đi.

Ta biết, thứ muội cũng đã trọng sinh.

Tuy chẳng hiểu vì sao kiếp này Tạ Hạo Ninh không còn như kiếp trước, chẳng động lòng từ bi ra tay cứu giúp.

Nhưng đã từng là phu thê một kiếp, ta vẫn mong chàng có thể cưới được một tiểu thư danh môn khuê tú, tài mạo song toàn, có thể cùng chàng phu xướng phụ tùy, tương kính như tân.

Một bậc quân tử như chàng, không nên vì một người chẳng rõ xuất xứ mà phải gánh lấy oán nghiệp suốt đời.

Chuyện về sau, cũng không khác kiếp trước là bao.

Thứ muội bị d.ư.ợ.c phát tác, toàn thân nóng bức khó nhịn, đúng lúc ấy có thị vệ đi ngang qua, cảm thấy trong phòng có điều khác thường, liền đẩy cửa bước vào xem. Hai người dây dưa chưa được bao lâu, liền bị cung nữ đã sớm bị mua chuộc đi bẩm báo với Thánh thượng. Chuyện xấu lớn tày trời, chỉ trong một ngày đã truyền khắp thiên hạ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Về Trong Ánh Mắt Kẻ Thù
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...