Trong từ đường.
Phụ thân giáng cho nàng hai bạt tai.
“Đứa nghiệt nữ này! Là phụ thân thấy ngươi mẫu thân mất sớm, lại đã đến tuổi cập kê, mới dẫn ngươi – một đứa thứ nữ – theo vào cung, vốn định tìm cho ngươi một mối tốt. Nào ngờ ngươi dám công khai làm ra cái chuyện ô uế tày đình này! Ngươi đã bôi nhọ thanh danh tổ tiên, làm mất mặt cả phủ Lâm Trung Thư Xá!”
Lâm Tâm Dao ôm lấy chân phụ thân, khóc lóc:
“Phụ thân! Là do con lo cho tỷ tỷ nên mới theo tỷ cùng rời yến tiệc, nhất định là tỷ tỷ hãm hại con!”
“Xin phụ thân xét rõ trắng đen, trả lại trong sạch cho con!”
Phụ thân hất nàng ra, giận dữ mắng:
“Còn dám cãi! Chẳng lẽ cũng là tỷ tỷ ngươi ép ngươi thông dâm với thị vệ sao?!”
Thứ nữ nghẹn lời, không nói được gì.
Phụ thân hạ lệnh cuối cùng:
“Ba ngày sau, ngươi ngồi kiệu nhỏ gả cho gã thị vệ ấy làm vợ. Nếu không chịu, thì treo cổ c.h.ế.t trong nhà, giữ gìn thanh danh cho phủ Lâm Trung Thư Xá!”
Nói xong liền phất tay áo rời đi.
Sắc mặt Lâm Tâm Dao trắng bệch như tờ giấy.
Ta lãnh đạm liếc nhìn nàng một cái, xoay người muốn rời đi.
Lâm Tâm Dao đột nhiên níu lấy vạt váy ta, giọng the thé gào lên:
“Lâm Vân Khê! Là ngươi giở trò đúng không?!”
“Đêm nay vốn dĩ phải là Tiểu Hầu gia đến! Là ngươi ngáng đường phải không?!”
“Nhất định là ngươi! Nếu không có ngươi, ta đã trở thành hầu phu nhân phủ Định Bắc Hầu, được Tạ Hạo Ninh cưới về, được chàng kính trọng, được hưởng vinh hoa phú quý, độc sủng cả đời! Tất cả là tại ngươi! Là ngươi…!”
Ta hất tay nàng ra, đầu ngón chân giẫm lên tay nàng, nghe nàng kêu đau t.h.ả.m thiết, mặt không chút biểu cảm nói:
“Lâm Tâm Dao, kẻ làm điều bất nghĩa, ắt có ngày tự diệt. Sau này gả cho người ta rồi, nhớ làm nhiều việc thiện, tích chút âm đức cho mẫu thân ngươi dưới suối vàng.”
Nói đoạn, ta xoay người bước ra khỏi từ đường.
Sau lưng là tiếng gào khóc như phát cuồng của nàng:
“Không… không thể như thế này…”
“Tại sao người cứu ngươi lại là Tạ Hạo Ninh, còn ta lại chỉ là một gã thị vệ hèn mọn…”
“A a a!!! Tại sao lại như vậy…”
Khoảnh khắc bước ra khỏi từ đường, cơn gió nhẹ nhàng lướt qua vai áo.
Ta ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên cao, chợt cảm thấy tất cả áp lực, trói buộc của kiếp trước, những điều từng đè nặng đến nỗi khiến ta không thở nổi, đều theo gió mà tan biến, nhẹ nhõm như chưa từng tồn tại.
Thứ muội ngồi kiệu nhỏ, lặng lẽ xuất giá, gả cho thị vệ.
Mẫu thân vì chuyện hôn sự của ta mà lo lắng không yên, nhưng do bị vạ lây bởi chuyện của thứ muội, ta đành trì hoãn chuyện đính hôn ba tháng.
Mẫu thân vừa ý con trai của đương kim Thái phó – Bạch Nguyên Hạo.
Chàng là thanh mai trúc mã của ta, xét ra cũng là xứng đôi.
Hôm ấy, Trường Lạc công chúa mở tiệc mời các công tử tiểu thư quyền quý tiến cung tụ hội.
Tại yến tiệc, ta trông thấy Bạch Nguyên Hạo.
Nam tử vận thanh y, tay cầm chén rượu, dung mạo tuấn tú nhã nhặn, khi ánh mắt chạm vào ta liền khẽ mỉm cười, nét cười nhu hòa ôn hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tro-ve-trong-anh-mat-ke-thu/chuong-2.html.]
Yến tiệc kết thúc.
Trên đường đi ngang ngự hoa viên, có người gọi ta lại.
“Vân tiểu thư.”
Ta ngoái đầu nhìn lại, thấy Bạch Nguyên Hạo chắp tay sau lưng, đứng thẳng nơi ánh trăng, dáng người tuấn dật.
Ta khẽ thi lễ, mỉm cười hỏi:
“Bạch đại nhân đến đây thưởng hoa sao?”
Bạch Nguyên Hạo liếc nhìn khắp một cây đào đang rộ hoa, cuối cùng ánh mắt dừng lại nơi ta, trong mắt ẩn ý cười, ôn hòa thốt:
“Nhân gian đều ca tụng rằng ‘đào chi yêu yêu’, nhưng tại hạ thấy tiểu thư Vân đây, mới biết thế nào là ‘chước chước kỳ hoa’.”
Ta nhìn thẳng vào ánh mắt chàng, trong lòng nghĩ rằng, hẳn chàng cũng đã biết việc hai nhà có ý kết thân.
Bạch Nguyên Hạo bỗng khom lưng, từ bên hông nhẹ nhàng ngắt một cành hoa đào, cúi đầu đưa tới trước mặt ta, thành khẩn nói:
“Tại hạ đã ái mộ Vân cô nương đã lâu. Lòng này sáng tựa minh nguyệt, vượt nghìn dặm non sông, chỉ nguyện một đời theo người mà đi.”
“Nếu cô nương không chê, tại hạ tất sẽ sai người đến phủ Lâm Trung Thư Xá cầu thân.”
Ta khẽ sững người.
Qua thân ảnh trước mắt, ta bất giác nhớ về kiếp trước.
Bạch Nguyên Hạo kiếp trước tuy chẳng đại phú đại quý, nhưng cả đời yên ổn, bình an thuận lợi.
Gả cho chàng, quả thực là một mối nhân duyên tốt đẹp.
Ta khẽ hé môi, định mở lời đáp lại.
Thì ngay khi ấy…
Một thanh âm lạnh lùng mang theo uy nghi từ xa vọng tới:
“Bổn hầu tới đây… hình như không đúng lúc.”
Tạ Hạo Ninh vận bạch y gấm thêu, giữa màn hoa đào rơi lả tả, chậm rãi bước đến.
Cả cây đào đương độ rực rỡ, càng tôn lên dung nhan chàng như ngọc, khí chất thoát tục tựa trích tiên.
Ta vội vàng cúi đầu hành lễ.
Bạch Nguyên Hạo cũng khom mình làm lễ:
“Hiếm có dịp được gặp tiểu hầu gia, chẳng hay hầu gia vào cung vì cớ chi?”
Tạ Hạo Ninh bật cười khẽ nơi yết hầu, giọng nói mang theo khí thế áp bức:
“Bổn hầu vào cung, cần phải bẩm với ngươi ư?”
Bạch Nguyên Hạo vội cúi đầu sâu hơn:
“Không dám.”
annynguyen
Tạ Hạo Ninh trầm mặc trong giây lát, ánh mắt rơi lên người ta.
Ánh mắt kia sâu thăm thẳm, tối tăm khó lường, như mang theo điều gì nặng nề khó tả khiến ta bất giác sởn gai ốc.
Ta biết.
Đêm thứ muội gặp chuyện, có lẽ chàng đã thấy ta.
Làm phu thê một đời, ta hiểu chàng. Chàng xưa nay căm ghét những âm mưu thủ đoạn trong nội trạch. Liệu chàng có cho rằng hôm đó là ta đứng sau bày mưu…
--------------------------------------------------