Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRƯỜNG AN XUÂN TÍN

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hầu gia gầm lên giận dữ, bàn tay vung như cối xay gió, tát một cái khiến phu nhân xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, ngã rầm xuống đất.

"Ngươi dám làm loạn! Còn không xin lỗi Như Yên!"

Tiểu thiếp Như Yên lập tức nhập vai kịch bản, nước mắt lưng tròng nắm tay áo hầu gia:

"Là tiện thiếp thân phận hèn mọn, không xứng dùng thứ mà phu nhân để mắt..."

An Ninh Hầu đau lòng đến nhíu cả ngũ quan:

"Như Yên đừng sợ, bổn hầu nhất định làm chủ cho nàng!"

Lại quay đầu quát mắng phu nhân:

"Xưa nay trong nhà đã bắt nạt nàng, ra ngoài còn không tha. Hôm nay nếu không quỳ xuống xin lỗi, ta sẽ bỏ nàng!"

Vương Tú Tú ôm mặt, lệ nhòa mũi tèm lem:

"Rõ ràng là ả vô lễ trước, trò hèn hạ thế này cũng mê hoặc được ngươi, Vương Tĩnh Như, ngươi mù rồi sao?!"

"Còn dám cãi?!"

An Ninh Hầu tức đến râu dựng đứng, lại vung tay định đánh.

Ta thấy vậy vội vàng lao tới, túm lấy tay hắn.

Hắn quay đầu ngơ ngác nhìn ta:

"Ngươi là ai?! Mau buông tay!"

Ta lập tức cười nịnh:

"Hầu gia bớt giận! Tiểu nữ chỉ là người đi ngang, học hỏi chút kinh nghiệm... gia bạo ấy mà!"

Hắn giãy vài cái không thoát được, mặt đỏ như gấc chín.

"Hầu gia~ tiện thiếp đau bụng quá~"

Diêu di nương lại bắt đầu ngâm khẽ như rên rỉ.

Hầu gia vội ôm nàng, lo lắng:

"Như Yên, nàng cố chịu, ta lập tức đưa đi tìm thái y!"

"Con của chúng ta, sẽ không sao đâu!"

Diêu di nương diễn tiếp:

"Hầu gia... tiện thiếp sợ... sợ là sẽ... sảy thai mất..."

Hầu gia mặt tái mét, bế nàng lao ra khỏi đám đông, còn không quên vứt lại một câu:

"Vương Tú Tú, nếu Như Yên có mệnh hệ gì, ta không tha cho ngươi!"

Ta chắn ngang đường Hầu gia:

"Hầu gia chớ vội! Ngài xóc nảy thế, bảo bối trong bụng Như Yên cô nương sớm muộn gì cũng thành... canh rồi."

Hầu gia cuống quýt:

"Vậy theo ngươi nên làm thế nào?!"

Ta túm lấy lão lang y họ Lưu đang gặm hạt dưa trong đám người:

"Lưu đại phu, đừng có ăn nữa, đến giờ hành nghề rồi!"

Rồi bảo Hầu gia:

"Mau đặt Như Yên cô nương lên ghế mềm, để Lưu đại phu bắt mạch."

Diêu di nương đột nhiên ngồi bật dậy như cá chép nhảy:

"Hầu gia~ tiện thiếp thấy khỏe hẳn, không cần phiền đại phu đâu~"

Ta giả bộ chính khí lẫm liệt:

"Cô nương nói vậy sai rồi, trong bụng cô là cốt nhục Hầu gia, ai dám coi thường?"

Quay sang liếc Vương Tú Tú một cái:

"Ta đây ghét nhất là hạng người điêu ngoa giả dối."

Diêu di nương hoảng sợ, run lẩy bẩy:

"Cho tiện thiếp khám giữa bao người thế này, còn gì là thanh danh..."

"Cô nương chớ ngại." – ta đè nàng xuống ghế.

"Cung phi hoài thai cũng do thái y khám, chẳng lẽ họ đều không còn trong sạch?"

"Nếu cô thật lòng muốn đi, nhỡ sảy thai thì chính là khắc phúc, tổn thọ đấy!"

Hầu gia thấy đúng, còn đắp chăn cho nàng:

"Như Yên ngoan, chờ sinh con xong, ta sẽ lập nàng làm chính thất."

Diêu di nương run cầm cập, giấu tay ra sau:

"Không! Tiện thiếp... không bắt mạch! Chết cũng không!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truong-an-xuan-tin/4.html.]

Ta vặn tay nàng ra, dí xuống:

"Lưu đại phu! Còn đợi gì nữa, bắt mạch đi!"

"Khám tốt, Hầu gia có thưởng lớn đấy!"

Lưu đại phu đang khó chịu bị lôi ra bắt mạch, nghe có hồng bao liền sáng mắt.

Diêu di nương giãy mạnh hơn:

"Thả ta ra! Các ngươi muốn ép c.h.ế.t ta sao?!"

Lưu đại phu vừa đặt ba ngón tay lên cổ tay nàng, liền biến sắc:

Ban đầu nghi hoặc, sau kinh hoàng, cuối cùng mặt méo như khổ qua.

Hầu gia lo lắng:

"Sao rồi? Thai không ổn à?"

Ta dúi mực bút vào tay ông ta:

"Mau kê đơn! Nhân sâm, lộc nhung cứ viết thoải mái, Hầu gia có tiền!"

Lưu đại phu tay run như cầy sấy, mực nhỏ thành vũng.

Hầu gia giận tím gan:

"Ngươi là đồ lang băm! Không viết nổi đơn thuốc, muốn mất mạng sao?!"

Lưu đại phu hốt hoảng, quỳ sụp:

"Hầu gia tha mạng! Cô nương này... mạch còn phẳng hơn thắt lưng lão phu... Căn bản là... không hề có thai!"

"Cái gì?!"

Ta lập tức đứng dậy, gào thật to để mọi người nghe rõ:

"Không mang thai á?! Không thể nào!!"

Quay sang dân tình đang hóng:

"Mọi người đều nghe thấy rồi chứ? Rõ ràng nàng ta nói mang thai con của Hầu gia!"

Diêu di nương mặt trắng bệch, còn định ngụy biện:

"Là lang băm hại ta! Ta muốn mời Tề đại phu nhà ta đến xem lại!"

Lưu đại phu sợ bị oan uổng:

"Lão phu hành nghề ba chục năm, đến lợn mang thai còn phân biệt được, ngươi vu ta làm gì!"

Ta giả vờ bừng tỉnh:

"Ồ — thì ra là giả mang thai!"

Hầu gia mặt tím như gan lợn, hoang mang cực độ.

Diêu di nương lập tức lăn ra ngất.

Chưa đến nửa ngày, chuyện đã lan khắp thành Trường An.

"Các ngươi nghe chưa? An Ninh hầu bị một ả giả mang thai lừa xoay như chong chóng!"

"Tiểu thiếp kia giả vờ tài tình lắm, ngày nào cũng ôm cái bụng phình to như vừa ăn no nê."

"Hầu gia còn định lập nàng ta làm bình thê cơ đấy! Cười c.h.ế.t mất!"

Thế là, An Ninh hầu lập tức đoạt danh hiệu "Hầu gia mù mắt nhất Trường An".

Thể diện xem như mất sạch, chẳng còn manh giáp.

Trong trà quán, ta nhìn tấm ngân phiếu năm ngàn lượng cùng hai khế đất thương điếm mà Vương Tú Tú trao tay, trong lòng cười như nở hoa.

Chuyện này, phải nói từ nửa tháng trước.

Lần trước ta và nàng cãi nhau vì tranh đầu hoa, kết oán kết thù từ đó.

Ai ngờ nàng lại âm thầm tới tìm ta, nhờ ta phối hợp diễn một vở kịch.

Ta cười khẩy: "Thứ lỗi, không giúp được."

"Nghìn lượng."

Ta lắc đầu: "Lão Triệu nhà ta không thiếu bạc."

"Ba nghìn."

Ta hơi do dự: "Nhưng đối tượng là An Ninh hầu đấy, chức cao quyền trọng..."

"Năm nghìn, kèm theo hai hiệu buôn."

"Giúp! Không phải vì tiền, mà là vì ta nhìn không thuận mắt cái thứ cặn bã đó."

Vương Tú Tú muốn trước khi hòa ly, làm một cú lớn, nhờ ta phối hợp vạch trần chuyện tiểu thiếp giả mang thai.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRƯỜNG AN XUÂN TÍN
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...