Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TRƯỜNG AN XUÂN TÍN

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta giơ một ngón tay lên:

“Cho một tháng. Nếu nó tự nguyện theo ngươi, chúng ta sẽ không ngăn cản. Còn nếu không, ngươi cút cho khuất mắt, vĩnh viễn đừng quay lại!”

Người cũ cười mỉm, như đã nắm chắc phần thắng:

“Thành giao. Ta sẽ để ngươi thấy, đồng tiền có thể sai quỷ khiến thần.”

Ta và Triệu Nguyên Tu mắt to trừng mắt nhỏ suốt đêm.

Cuối cùng quyết định: từ ngày mai, bắt đầu “giáo dục yêu thương” dành riêng cho Triệu Tín Nhi.

Dù ta tự nhận một năm qua đối xử với nó vô cùng tốt, nhưng Dương Lộ Lộ là mẹ ruột của thằng bé.

Con trẻ vốn thân với mẹ đẻ, việc này ta cũng chẳng có cách.

Triệu Nguyên Tu quỳ gối trên bàn giặt đồ, thề thốt son sắt:

“Phu nhân yên tâm! Ta nhất định giữ Tín Nhi lại bên nàng, để nó phụng dưỡng chúng ta đến răng long đầu bạc!”

Ta không nói không rằng, cho chàng một cái cốc đầu đau điếng:

“Ăn phân đi! Nếu Dương Lộ Lộ thực lòng yêu Tín Nhi, tương lai để nó thừa kế gia sản bạc triệu cũng chẳng phải chuyện xấu.”

Vừa nói, nước mắt ta đã không kìm được tuôn trào.

Bao nhiêu ngày tháng cưng như trứng mỏng, giờ lại phải giao cho người khác, chẳng khác gì bị moi t.i.m móc phổi.

Triệu Nguyên Tu lắc đầu không đồng tình:

“Dương Lộ Lộ kia chỉ biết mưu lợi. Ban đầu đã chẳng muốn sinh con, giờ lại chẳng muốn mang thai nữa, cũng chẳng muốn con nuôi, nên mới nhắm vào Tín Nhi.”

“Cái đó không phải yêu, mà là lợi dụng! Là chiếm đoạt!”

Ta cũng bị chọc giận, hừng hực chí khí:

“Phải! Chúng ta tuyệt đối không khuất phục trước thế lực tà ác! Nàng ta có tiền thì đã sao? Nhà ta cũng không phải nghèo rớt mồng tơi!”

Sáng hôm sau, ta đích thân đưa Tín Nhi đến học đường.

Thằng bé mặt mày ủ dột, đột nhiên lấy từ trong áo ra một tờ ngân phiếu:

“Mẹ ruột con nói, chỉ cần con chịu theo bà ấy, thì mỗi ngày sẽ cho con ngàn lượng tiêu vặt.”

“Nương ơi, con biết ngàn lượng là nhiều lắm… cái này... cho người mua trâm cài.”

Trái tim ta mềm nhũn như đậu hũ non.

Biết ngay mà, con trai mình vẫn là thiên vị mình!

“Con ngoan! Tối nay nương mời con một bàn tiệc thịnh soạn tại Kim Kiều Sơn Trang! Ăn thả ga luôn!”

Thằng bé ngẩng đầu, mắt sáng như sao:

“Nương không giận con sao?”

Ta xoa đầu nó:

“Mấy chuyện này là việc của người lớn. Dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng chỉ muốn điều tốt nhất cho con. Tín Nhi à, từ đầu đến cuối, con luôn là người được yêu thương.”

Mặt nó lập tức rơm rớm, quay đầu đi không chịu cho ta thấy.

Trước khi xuống xe, ta đưa cặp sách cho Tín Nhi, trong đầu vẫn còn đang nghĩ tối nay nên gọi món giò heo hay cá chiên ngọt.

Ai ngờ vừa bước xuống, ta suýt nữa rớt cả cằm.

Toàn bộ phu tử mặc lễ phục như ngày Tết, viện trưởng cười toe như hoa cúc, cùng đồng thanh cúi rạp:

“Kính nghênh Triệu công tử tới học đường!”

Tín Nhi chưa từng thấy cảnh tượng thế này, lập tức nở mày nở mặt.

Nó vô thức vẫy tay: “Chư vị vất vả rồi!”

Người cũ mặc lụa là gấm vóc, phía sau là kiệu xa hoa như miếu tài thần di động, đến cả ngựa kéo xe cũng đeo vòng vàng.

“Tín Nhi à, có thích không? Đây là lễ vật mẫu thân tặng con.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/truong-an-xuan-tin/7.html.]

Tín Nhi gật đầu như bổ củi: “Thích ạ.”

Mấy phu tử bình thường hung dữ như hổ báo, nay lại cúi đầu xum xoe thế này, nó sao không thích cho được?

Người cũ lại rút từ áo ra một tờ ngân phiếu:

“Cầm lấy, mua kẹo cho bạn học.”

Ta nhìn thoáng — năm trăm lượng!!!

“Chị ơi, chị có cần thêm con không? Em xung phong làm con chị cũng được!”

Người cũ cười nghiêng ngả, tiện tay lại quăng thêm một tờ khác:

“Con ngoan, miệng ngọt, thưởng con!”

Ta nhìn — trời ơi, một ngàn lượng!

Ta cầm ngân phiếu, quay đầu hô hào với mấy mệnh phụ phu nhân:

“Hôm nay ta bao, mời các chị em đi uống trà chiều ở Hi Nhi Đông!”

Người cũ phe phẩy quạt tròn, nhàn nhã nói:

“Nơi đó là sản nghiệp của nhà ta, cứ báo danh ta là miễn phí trọn đời.”

Thế là xong.

Tiếng reo hò tung hô đều dồn về phía người cũ:

“Dương lão bản uy vũ!”

“Chị cả khí phách!”

“Tiểu nữ xin gọi một tiếng nghĩa mẫu trước!”

Ta nghe mà lòng đầy chua xót.

Nhìn các người đó, rõ là phu nhân hào môn, mà cũng khát trà chiều đến mức ấy sao?

Hi Nhi Đông thì có gì ghê gớm? Tối nay ta còn đến Kim Kiều Sơn Trang ăn tiệc thượng hạng đấy!

Ta bảo nha hoàn sớm báo Triệu Nguyên Tu trở về, còn rủ cả lão phu nhân cùng đi hưởng lộc.

Cả nhà hừng hực khí thế kéo đến Kim Kiều Sơn Trang.

Vừa vào cửa, đã thấy người cũ đứng giữa đại sảnh.

Triệu Nguyên Tu bực bội:

“Dương Lộ Lộ! Nàng gắn bùa truy tung đấy à? Chỗ nào cũng thấy mặt!”

Người cũ xoay xoay bàn tính vàng trong tay, thong thả nói:

“Triệu đại nhân, ta đang đi tuần sản nghiệp nhà mình, có phạm pháp sao?”

Nàng kéo tay Tín Nhi:

“Tín Nhi, hôm nay mẫu thân đặc biệt sai nhà bếp chuẩn bị món tủ riêng cho con.”

“Đây là món chỉ có bậc quý nhân trong cung mới được thưởng thức đấy.”

Tín Nhi lập tức trở mặt, lon ton chạy theo.

Trước khi đi còn quay lại hô với ta:

“Nương ơi! Con chỉ nếm một miếng thôi! Một miếng thôi mà!”

Lão phu nhân thấy mặt ta còn xanh hơn rau cải, lập tức giả vờ ngủ, né tránh bão tố sắp ập đến.

Ta liên tiếp phải chịu uất ức suốt nửa tháng, rốt cuộc cũng mở mang tầm mắt thế nào gọi là “phú khả địch quốc”.

Nàng ta cho thay bảng hiệu trường học bằng vàng ròng, thước gỗ của phu tử cũng được khảm ngọc lục bảo.

Thậm chí sân chơi cũng trải thảm Ba Tư, bảo rằng “sợ bọn nhỏ té đau”.

Đám hài tử kia, đứa thì cài trâm ngọc trên tóc (như Vương Tú Tú), đứa thì mặc vải vân cẩm (như Tiết Anh Anh), đứa thì mang giày thêu Thục (như Đồng Giai Giai).

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TRƯỜNG AN XUÂN TÍN
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...