Theo lễ đáp lại, ta thêu tặng huynh ấy một cái túi hương. Ngoài Linh An ra, đây là lần đầu ta thêu túi cho người khác phái.
Huynh ấy vui mừng đeo ngay lên người, không ngớt khen con “ngỗng lớn” ta thêu rất đẹp.
Ta tức giận, định giật lại cái túi: “Đồ ngốc! Rõ ràng là uyên ương, giống ngỗng lớn chỗ nào chứ!”
Thấy ta đỏ mặt, huynh ấy mới lúng túng lấy từ tay áo ra một đôi ngọc bội, mắt sáng long lanh: “Tuệ Ninh, sang năm ta đến gặp cô phụ để cầu thân, được không?”
*cô phụ: chồng của cô cô, hay còn gọi là chú
Ta cúi đầu nhìn mũi chân, khẽ đáp: “Được.”
Huynh ấy bất ngờ ghé lại, nhẹ hôn lên má ta.
Trong đầu ta như có tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Ta đẩy huynh ấy ra chạy về phòng, không quên mang theo miếng ngọc ấy.
Đêm đó ta cứ nhìn miếng ngọc mãi, trong lòng ngọt ngào như mật.
Huynh ấy nói, tuy Tuệ Ninh muội muội và Niệm Ninh trông giống nhau, nhưng khí chất lại khác biệt. Tuệ Ninh yếu mềm khiến người ta xót xa, còn Niệm Ninh là huynh đệ tốt, huynh ấy phân biệt rất rõ.
Cũng đúng thôi, ta và tỷ tỷ đều giống phụ thân, đứng cạnh nhau như hai tỷ muội sinh đôi. Nhưng ta có mắt hạnh như cha, tỷ thì giống đích mẫu, là mắt phượng.
Huynh ấy còn nói, quân t.ử có Cửu Tư (chín điều nên suy nghĩ), mà chín điều ấy đều là vì Tuệ Ninh. Thẩm Cửu Tư sinh ra là để dành cho Cố Tuệ Ninh.
Rồi huynh ấy kéo ta nhập hội “bộ ba nổi danh kinh thành” – mỗi lần đều là huynh ấy và tỷ tỷ cười đùa phía trước, ta và Thái t.ử đi chậm rãi theo sau.
Ánh mắt ta luôn hướng về Thẩm Cửu Tư, còn mắt Thái t.ử cũng chỉ có tỷ tỷ. Thỉnh thoảng ta và Thái t.ử nói vài câu, rồi lại im lặng. Hắn thấy ngại, liền nghiêm túc hỏi: “Sáng nay ngươi ăn gì? Trưa ăn gì?” Ta trả lời xong lại lặng đi, hắn cố nặn ra câu: “Váy này đẹp đấy.”
Tất nhiên là đẹp rồi, vì là Cửu Tư tặng mà.
Sau này, mỗi lần tỉnh mộng lúc nửa đêm, đó là những ngày tháng ta luôn nhớ về.
3.
Mùa đông năm đó, rốt cuộc ta vẫn không đợi được Thẩm Cửu Tư đến cầu thân.
Nghe nói huynh ấy bị Thẩm tướng quân đ.á.n.h cho một trận ra trò, suốt một tháng không xuống nổi giường.
Đợi đến khi huynh ấy khỏi hẳn, liền chạy lên phương Bắc tòng quân, miệng nói nam t.ử phải lập công danh rồi mới có thể thành gia lập thất. Sau đó, Cố Niệm Ninh đuổi theo Thẩm Cửu Tư lên Bắc Cương, đích mẫu và phụ thân không yên lòng, liền từ quan theo họ chuyển lên đó.
Khi tin tỷ tỷ và Thẩm Cửu Tư thành thân truyền về kinh thành, ta vừa mới sảy mất đứa con đầu lòng.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Lúc trưởng tẩu dè dặt kể với ta, ta chỉ chăm chú nhìn vào bức tranh “Trăm tử” thêu trên rèm giường suốt một lúc lâu, cuối cùng mới mỉm cười nói: “Chúc họ trăm năm hạnh phúc.”
Làm sao ta có thể nhẫn tâm để thiếu niên mà ta thích không được hạnh phúc đây?
Huynh ấy tốt, ta ở trong cung cũng thấy yên lòng.
Chờ trưởng tẩu đi rồi, ta quay người nôn ra một ngụm máu.
Hy vọng huynh ấy hạnh phúc là thật lòng, nhưng dù sao cũng là người mà ta thầm thương từ thuở niên thiếu, sao ta có thể không đau lòng?
Thái t.ử vì nghĩa tình xưa cũ nên đối xử với ta không quá tệ, nhưng hai người không có tình cảm gượng ép ở bên nhau quả thật rất tàn nhẫn. Ta rất ít khi tìm đến hắn, chỉ lặng lẽ làm tròn bổn phận. Hắn cũng chỉ đến chỗ ta vào ngày mùng một và mười lăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tue-tue-truong-ninh-ycnh/2.html.]
Về sau, sức khỏe Hoàng thượng yếu dần, thái t.ử lần lượt nạp thêm mấy vị trắc phi.
Trong số đó, Trần Lạc Lạc được sủng ái nhất. Nàng là đích nữ của Trần tướng quân, tính cách phóng khoáng, cao ngạo. Có lẽ Thái t.ử thấy bóng dáng của tỷ tỷ trong nàng. Ngoài nàng ra còn có Vương trắc phi trầm tĩnh, ôn hòa và Lưu tài nhân ngây thơ, hoạt bát.
Đông cung ngày càng náo nhiệt. Ta nhìn nhóm nữ nhân ấy vì Tiêu Yến Hành mà tranh giành, sau đó ta m.a.n.g t.h.a.i – đây là tin vui đầu tiên của đông cung.
Thái t.ử hiếm khi tới cung ta, dù sao cũng là lần đầu làm phụ thân. Dần dần, hắn thường xuyên đến hơn, trong tay hay cầm vài món đồ trẻ con. Hắn nói: “Tuệ Tuệ, con của chúng ta, dù nhi t.ử hay nữ nhi, đều là bảo bối trong tim ta.”
Ta mơ hồ nghĩ: cứ thế mà sống tiếp cũng không tệ.
Rồi ta sảy thai. Thái t.ử sai người thu dọn hết quần áo trẻ con ta thêu, cả những món đồ chơi hắn mua cũng mang đi. Hắn an ủi ta rằng sau này sẽ còn có con. Cánh tay của hắn ấm áp và vững vàng, nhưng lòng ta lại trĩu nặng.
Ta chỉ có thể gật đầu đồng ý. Là thái t.ử phi, không có ngoại tộc chống lưng, ngoài “được” ra thì ta còn có thể nói gì? Ta thậm chí chẳng thể báo thù cho đứa con chưa chào đời của mình.
Những ngày ta đóng cửa tĩnh dưỡng, Vương trắc phi – Vương Nhu – thỉnh thoảng đến thăm. Ban đầu là mấy thang t.h.u.ố.c bổ, sau là các đồ thêu. Rồi dần dần, hai chúng ta cũng có thể tâm sự cùng nhau.
Vài năm sau, đông cung lại đón thêm một nhóm người mới. Cũ mới tranh giành, đủ chuyện rối ren. Nhưng Trần Lạc Lạc vẫn ung dung như cũ, ở bên cạnh thái tử, địa vị không ai sánh được.
Vương Nhu đùa với ta: “Phi tần như nước chảy, chỉ có Trần Lạc Lạc là như sắt đá.”
Lúc ấy, mỗi người chúng ta đang cầm một cái móng giò gặm rất hăng.
“Nếu không có gì bất ngờ, chắc chúng ta phải hẹn nhau dưỡng già trong cung rồi.” Vương Nhu vừa nhai miếng thịt to, vừa nói líu ríu.
“Tưởng gì, là hẹn nhau ăn móng giò mới đúng.” Ai mà ngờ hai đại mỹ nhân lại cùng mê món này chứ.
Đáng tiếc, mấy hôm sau, không biết Vương Nhu đã đắc tội gì với Trần Lạc Lạc đang mang thai, bị nàng ta bắt quỳ ngoài tuyết ba canh giờ. Khi ta hay tin chạy đến, Vương Nhu đã ngất lịm vì lạnh.
Sau đó, thái y tận lực cứu chữa, nhưng Vương Nhu chỉ cầm cự được đến đầu xuân. Trước khi đi, nàng ấy mỉm cười: “Cố Tuệ Ninh, ta đi trước đây. Cuối cùng cũng đợi được ngày này, ta phải xuống dưới tìm tiểu lang quân của ta rồi.”
Vì Trần Lạc Lạc đang mang thai, hoàng hậu chỉ nhẹ xử, cấm túc nàng ta ba tháng.
Nhưng đứa con lần này nàng ta cũng không giữ được.
Nghĩ lại cũng hợp lý, Trần gia cũng như Thẩm gia, cùng nắm hai trăm ngàn binh mã trong tay, đứa con đầu của thái t.ử sao có thể thuộc về Trần gia chứ.
Nhưng những chuyện này chẳng liên quan gì đến ta nữa. Sau khi Vương Nhu qua đời, cơ thể vốn đã yếu của ta càng suy sụp hơn. Ta dứt khoát đóng cửa cung, tìm chút thanh tịnh. Dù sao ai cũng biết thái t.ử phi trong đông cung chẳng có quyền gì cả. Chỉ tiếc là không còn ai tranh móng giò với ta nữa.
Năm thứ tư sau khi ta gả cho Tiêu Yến Hành, hắn lên ngôi hoàng đế.
Hắn phong Trần Lạc Lạc làm quý phi, còn ta từ chính thất bị giáng xuống làm thiếp, phong làm Như phi.
Triều đình không ai dám hé răng. Mẫu tộc của ta không có thế lực trong triều, ai dám vì ta mà chịu ánh mắt lạnh lùng của hoàng thượng?
Ta cũng dứt khoát nhận chỉ, lặng lẽ dọn vào Phúc An cung, rồi khóa cửa, tiếp tục gặm móng giò.
Móng giò ngon biết mấy, ta chỉ thích món này thôi, ta chẳng muốn làm hoàng hậu.
Thật ra ta cũng sớm đoán được rồi, trong lòng hắn, vị trí hoàng hậu là để dành cho Cố Niệm Ninh.