Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÙY CHÂU

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Vân Hằng nhận lấy khăn, nhưng vẻ ôn hòa chợt sa xuống: "Sao lại có nhiều m.á.u thế này?"

Ta hơi căng thẳng, tay nghề của ta vốn chẳng tốt, mũi kim thưa thớt, giữa chừng còn tự đ.â.m vào tay mấy lần, nhưng đây đã là mức tốt nhất của ta.

Ta gãi đầu ngượng ngùng: "Nếu ngươi chê bẩn, ta sẽ thêu cho ngươi cái khác. Thật ra so với trước đã khá hơn nhiều rồi, trước đây mama còn cười ta, nói làm sao có người thêu khăn mà cả mười ngón đều bị đ.â.m thủng…"

"Ai quan tâm cái khăn vớ vẩn này… có đau không?"

Chu Vân Hằng nâng tay ta lên, tỉ mỉ xem xét những vết kim li ti.

"Không biết thêu thì đã sao, thiên hạ này có hàng nghìn hàng vạn nữ tử, đâu phải chỉ những người biết thêu khăn, biết chép sách, biết uốn eo làm dáng mới gọi là nữ tử.

"Chốn chợ búa có nữ đồ tể mổ heo, triều đình có nữ quan, y quán có nữ y sư, họ đều là nữ tử.

"Như những bông hoa kia, đỏ, xanh, tím, trắng; cao, thấp; to, nhỏ; thơm, hôi, hễ nở rộ thì đều rực rỡ."

Những ngày đầu mới thành thân, ta vẫn như ở Trịnh phủ, sáng sớm tập uốn lưng luyện giọng, nhưng vừa mới bắt đầu thì Chu Vân Hằng đã ngăn lại, nói Chu gia không có cái quy củ đó, ta muốn làm gì thì làm.

Ta tìm mãi vẫn không phát hiện ra việc gì mình thật sự giỏi.

Nghĩ đến đây, ta hơi nản lòng: "Nhưng ta không biết mổ heo, cũng chẳng hiểu đạo lý lớn, càng không biết cứu người chữa bệnh."

"Những bông hoa dại mọc trên vách núi, chẳng ai thưởng thức, nhưng vẫn cắm rễ nơi kẽ đá, hút lấy chút dinh dưỡng ít ỏi, đón gió mưa nắng gắt mà nở rộ. Nàng, chính là đóa hoa dại trên vách núi ấy."

Ta hình như hiểu ra: "Ý ngươi là ta sống dai hơn người khác, không nghĩ ngợi nhiều sao? Nhưng có ai sẽ thích một nữ tử như ta chứ?"

Chu Vân Hằng không đáp, chỉ vẫy tay.

Ta không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn bước đến.

Trong đôi mắt tĩnh lặng ấy, rõ ràng phản chiếu bóng hình ta.

Ta bỗng nhiên hiểu rõ: "Thứ Trịnh gia không có… chính là ngươi."

Nụ cười trên môi Chu Vân Hằng dần lan rộng, nhưng chưa kịp duy trì lâu, hắn bỗng ngất lịm.

Thầy thuốc được mời hết người này đến người khác, nha hoàn bưng từng chén thuốc ra vào liên tục, nhưng vẫn không thay đổi được một sự thật—

Bệnh tình của Chu Vân Hằng đột nhiên chuyển nặng, mỗi ngày ngay cả xuống giường cũng không được.

Ta nắm tay thầy thuốc, nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt.

"Phu quân dạo này đã khá hơn nhiều, cũng không còn ho nhiều nữa, sao lại đột nhiên nặng thêm?!"

Thầy thuốc thở dài: "Tâm tình vui vẻ thì có thể kéo dài tuổi thọ, nhưng hơi thở ấy sớm muộn gì cũng cạn kiệt. Đây không phải bệnh tình xấu đi, mà là hơi tàn sắp hết."

Những ngày qua ở bên Chu Vân Hằng, ta đã quên mất hắn là một người bệnh đã vào giai đoạn cuối.

Còn tưởng bát tự của mình thực sự vượng phu, có thể giúp hắn hồi phục.

Ngay cả Chu phu nhân cũng khuyên ta, bà vừa lau nước mắt vừa nói: "Đây là mệnh của con ta…"

Tuy bất cam và đau xót, bà vẫn chấp nhận số mệnh, nhưng ta thì không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuy-chau/6.html.]

Ta leo lên Nhị Tiên Sơn ở ngoại ô thành.

Nghe nói trong núi có hai vị tiên, có thể giúp người thành tâm toại nguyện, ta từ chân núi bắt đầu từng bước quỳ dập đầu khấn vái.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Đây là việc duy nhất ta có thể làm.

Đường núi hiểm trở, bậc đá gập ghềnh, lần đầu tiên ta thấy may mắn vì mình da dày thịt béo, không phải tiểu thư yếu ớt, nhưng vẫn quỳ tím đầu gối, dập trán đến rướm máu.

Giữa đường có người chặn trước mặt.

"Dưới núi có người nói có một phu nhân trẻ tuổi vì phu quân mà cầu phúc, ta đoán ngay là nàng."

Trịnh Mặc Lâm đứng cao nhìn xuống, hắn cố ý lên núi chỉ để xem trò cười của ta.

"Ta đã nói rồi, sẽ có ngày nàng hối hận! Đi theo hắn thì cứ chờ mà gặp xui xẻo!"

"Ta muốn xem nàng chịu đựng được bao lâu."

Ta không để ý hắn, Trịnh Mặc Lâm bèn đi theo phía sau châm chọc không ngừng.

Dần dần, trán ta đã toạc máu, chân cũng tập tễnh, tiếng cười chế giễu của hắn biến thành tức giận.

"Tùy Châu, ta bảo nàng đứng lên!"

Hắn kéo giật ta, ta không chịu, liền rút trâm cài tóc đ.â.m vào cánh tay hắn.

Trịnh Mặc Lâm sững lại, vẻ kinh ngạc pha lẫn chút ủy khuất, mắt cũng đỏ lên.

"A Châu, trước giờ nàng chưa từng đối xử với ta như vậy…"

Máu tươi chảy ra, hắn như chẳng cảm thấy gì, tiểu đồng hoảng sợ chạy đi gọi người cứu viện.

Khi Lâm tiểu thư tới, ta đã sắp đến cổng núi, Trịnh Mặc Lâm lặng lẽ đi theo phía sau, chẳng biết nàng nói gì với hắn, hắn mới ngoan ngoãn đi cùng nàng rời khỏi.

Ta chẳng để tâm đến họ, trong lòng chỉ có một niệm cầu phúc.

Khi ta cầm bùa bình an trở về, Chu Vân Hằng đã tỉnh lại.

Ta dụi mặt vào tay hắn, mừng rỡ đến rơi nước mắt, ngón tay lạnh lẽo của Chu Vân Hằng khẽ chạm vào mép vết thương trên trán ta.

"Sao nàng lại ngốc thế."

Ta lau nước mắt, không phục: "Ai biết được ngươi tỉnh lại có phải nhờ ta cầu phúc hay không."

"Nếu cầu phúc có tác dụng, thì cần gì uống thuốc nữa…"

Nhìn đôi mắt long lanh của ta, phần còn lại hắn lại chẳng nói nên lời.

Lần này sau cơn bệnh, Chu Vân Hằng hầu như không ra khỏi phòng, để bầu bạn với hắn nên ta cũng không đi đâu.

"Ngày mai là hội cài hoa, nàng đi tham gia đi."

Hội cài hoa, đúng như tên gọi, là để tình lang cài hoa lên tóc giai nhân; ai cài được mới lạ và đẹp nhất sẽ giành chiến thắng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÙY CHÂU
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...