7
Nước nóng bỏng rát, ngay lập tức làm da tôi đỏ bừng.
Cứ như vậy, Vương Hạo trơ mắt nhìn tay tôi ngâm trong nước hơn một phút mới cho tôi lấy ra.
Tôi run rẩy hai bàn tay, nước mắt không ngừng lăn dài từ khóe mắt.
Dáng vẻ đáng thương đến mức khiến người ta phải mủi lòng này đã gây ra sự đồng cảm từ tất cả mọi người:
[Cái thằng cha đạo trưởng khốn nạn gì thế, làm tay người ta bỏng rát thế này ông hài lòng rồi chứ?]
[Hủy theo dõi đi, anh em mau đi tố cáo đạo sĩ giả mạo này đi.]
[Thời đại nào rồi mà còn tin trò mê tín dị đoan vậy trời? Block luôn!]
……
Thiên Nhất Đạo Trưởng nhíu chặt mày, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Không đúng, không nên thế này chứ...
Streamer à, cậu đừng vội, ngày mai bần đạo sẽ đích thân đến nhà cậu xem rốt cuộc là chuyện gì.
Mấy ngày tới sẽ có một trận bão tuyết cực lớn, cậu nhất định phải cẩn thận vợ cậu đó. Đến lúc đó chắc chắn cô ta sẽ không kiểm soát được mà ra tay g.i.ế.c cậu đó!"
Ngay sau đó, kết nối trực tiếp bị ngắt.
Vì quá nhiều người tố cáo nên tài khoản của Thiên Nhất Đạo Trưởng đã bị cấm.
Cùng với sự rời đi của Thiên Nhất Đạo Trưởng, độ hot của phòng livestream cũng dần giảm xuống.
Vương Hạo tắt livestream, nhìn doanh thu ở hệ thống quản lý, đ.ấ.m mạnh lên bàn: "Bố mày phát tài rồi!"
Nói rồi, ánh mắt dâm tà của hắn nhìn về phía tôi: "Lại đây, cho bố mày sướng một chút!"
Tôi thầm kêu một tiếng không ổn.
Tuy vừa rồi tôi đã dùng cách đặc biệt để hóa giải nước nóng nhưng hơi nóng nhập vào cơ thể khiến tôi có chút bứt rứt khó chịu.
Nếu bây giờ Vương Hạo cứ khăng khăng muốn thân mật với tôi, tôi sợ mình không kiềm chế được sẽ thật sự g.i.ế.c hắn sớm hơn.
Hắn l.i.ế.m môi, từng bước từng bước tiến về phía tôi nhưng đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
8
Mẹ chồng Chu Phương với giọng nói oang oang như cái loa đồng, vừa vào nhà đã la lớn: "Mày c.h.ế.t rồi à? Còn không mau lại đây thay giày cho tao!"
Tôi vội vàng đi tới, ngoan ngoãn lấy dép từ giá giày ra giúp Chu Phương thay vào.
Một bóng người theo sau Chu Phương bước vào nhà, mặt người đó đầy thịt, tóc cạo trọc lóc, lộ ra lớp da đầu xanh xao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuyet-nu/chuong-3.html.]
Mắt anh ta dán chặt vào người tôi, thấy tôi định thay giày cho anh ta thì anh ta liền nắm lấy cánh tay tôi.
Bàn tay thô ráp, xoa nắn trên làn da tôi: "Em dâu không cần khách sáo như vậy, anh tự làm là được rồi."
Chu Phương ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng: "Mày không cần chiều chuộng cái con tiện nhân này, ở nhà họ Vương của chúng ta thì con dâu là để sai vặt!"
"À phải rồi, đây là con trai lớn của tao, Vương Cương đến nhà mình trốn... ở mấy ngày, mày nhớ chăm sóc nó cho tốt vào nhé."
Tôi cúi đầu vâng dạ, tỏ vẻ vô cùng ngoan ngoãn.
Vương Hạo bị mất hứng, thấp giọng chửi một câu, bật tivi lên.
Trên tivi, đang phát một bản tin: "Kẻ g.i.ế.c người h.i.ế.p dâm thiếu nữ đang bỏ trốn, đặc điểm của hung thủ như sau..."
Trên màn hình hiển thị ảnh của Vương Cương, Vương Hạo giật mình, vội vàng chuyển kênh.
Vương Cương ngồi xuống cạnh hắn vừa nói chuyện với hắn vừa ngắt quãng.
Trong lời nói, tràn đầy sự ngưỡng mộ việc Vương Hạo cưới được một người vợ xinh đẹp như vậy.
Từ lúc vào nhà đến giờ, ánh mắt anh ta chưa từng rời khỏi người tôi.
Cảm nhận ánh mắt nóng bỏng của anh ta, tôi vui thầm trong lòng.
Tuyết Nữ do oán mà sinh, những kẻ hung ác tột cùng như vậy chính là món ăn yêu thích nhất của tôi.
9
Vương Hạo chuyển sang kênh thời tiết, người dẫn chương trình đang thao thao bất tuyệt: "Ngày mai, sẽ đón một trận bão tuyết cực lớn, xin toàn thể người dân hạn chế ra ngoài, chú ý phòng chống rét và giữ ấm..."
Có lẽ là nhớ đến lời của Thiên Nhất Đạo Trưởng nên Vương Hạo liếc mắt nhìn về phía tôi.
Khi nhìn tôi trong bếp chịu đựng lời mắng chửi của Chu Phương không than vãn mà vẫn cắt rau nên hắn chỉ lườm một cái, không thèm để ý đến tôi nữa.
10
Rạng sáng hôm sau, bão tuyết đến đúng hẹn, gió lạnh gào thét, che lấp mọi dấu vết tội ác.
Sáng sớm, Chu Phương ở trong sân phát hiện ra đứa con trai lớn của bà ta đã đông cứng thành tượng băng.
Trên đầu Vương Cương có một vệt máu, dưới đất còn có một vết trượt dài.
Chắc là vào buổi tối ra ngoài đi tiểu thì bị trượt chân ngã đập đầu bất tỉnh, sau đó bị đông cứng đến chết.
Bà ta khóc lóc om sòm, rồi cùng Vương Hạo khiêng Vương Cương vào nhà.
Vương Hạo nhìn Vương Cương va vào nền đất kêu lộp bộp, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và hoài nghi.
Tôi xoa xoa tay, vài sợi băng vụn khẽ rơi xuống, mùi vị của Vương Cương khiến tôi nhớ mãi không thôi.
--------------------------------------------------