Thế nhưng ngay trước một giải đấu vũ đạo toàn quốc, tôi bị tai nạn xe hơi làm tổn thương dây chằng.
Bác sĩ tiếc nuối nói rằng sau này tôi sẽ không thể xuất hiện trên sân khấu được nữa.
Tôi không thể chấp nhận được cú sốc này nên đã hết lần này đến lần khác cố gắng tập nhảy ở nhà nhưng lại hết lần này đến lần khác ngã sấp mặt, thân thể đầy vết thương.
Từ đó, tôi ngày càng suy sụp, trốn trong nhà không muốn ra ngoài, thậm chí còn có ý định tự tử.
Đêm đó, mẹ tôi đi làm về muộn, ôm tôi đang rạch cổ tay trong bồn tắm mà khóc không thành tiếng.
Tôi khóc nói: “Mẹ ơi, con đã phụ lòng kỳ vọng và nỗ lực của mẹ, con không thể trở thành vũ công hàng đầu, không thể kiếm được nhiều tiền để mẹ có một cuộc sống tốt đẹp.”
Mẹ đặt tay lên n.g.ự.c tôi, bà nói hy vọng tôi có thể sống tốt. Dù tôi không thể tiếp tục nhảy múa nhưng mỗi nhịp đập của trái tim tôi đều như đang nhảy múa vì bà.
Từ đó về sau, tôi từ bỏ ý định tự tử, mỗi ngày đều chăm chỉ học hành, hy vọng đạt được thành tích văn hóa tốt để thi đậu đại học, làm mẹ vui lòng.
Nhưng có lẽ việc tôi tự tử đã kích thích bà nên đã khiến bà trở nên cố chấp hơn.
Bà đi khắp nơi tìm thầy thuốc, từ bài thuốc dân gian đến thuốc Tây nhập khẩu đều thử qua nhưng không cách nào chữa khỏi vết thương cho tôi.
Cho đến một ngày bà trở về, thần thần bí bí nói với tôi rằng dây chằng của tôi có thể cứu được rồi.
Mấy ngày sau tôi mới biết, bà đã tìm đến một streamer tên là Thiên Nhất Đạo Trưởng.
Mẹ tôi đã tặng cho streamer rất nhiều quà, mới có được có cơ hội kết nối để giải đáp thắc mắc với ông ta.
Đạo trưởng nói với bà rằng, trên Núi Ngưu Đầu có một cây cỏ bốn lá may mắn, chỉ cần tìm được nó là có thể chữa lành vết thương cho con gái bà.
Lòng thành thì linh ứng, cỏ bốn lá may mắn chỉ xuất hiện bên người hữu duyên.
Từ đó, mỗi chiều mẹ tôi đều không quản mưa gió đi Núi Ngưu Đầu tìm cỏ bốn lá may mắn.
Thật ra, tôi biết đó là lời nói dối của tên đạo trưởng để lừa gạt bà.
Tôi đã tìm kiếm thông tin về Thiên Nhất Đạo Trưởng, ông ta trừ quỷ bắt yêu đúng là có tài nhưng đối với bệnh tật, ông ta lại bó tay chịu trói.
Ông ta không muốn mất mặt trên phòng livestream nên đã dựng lên một lời nói dối để lừa mẹ tôi.
Ai cũng biết trên đời này chỉ có cỏ ba lá, cỏ bốn lá chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Nhưng tình yêu và sự cố chấp của mẹ tôi dành cho tôi đã khiến bà tin tưởng sâu sắc vào điều đó.
Khi nhìn bà mỗi ngày bận rộn và bận rộn như vậy, tôi không vạch trần lời nói dối của tên đạo trưởng.
Thế nhưng trùng hợp thay, ngày mẹ tôi lên núi lại là một trận bão tuyết mười năm có một.
12
Ngày hôm đó, suốt cả buổi sáng, trời đều xám xịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuyet-nu/chuong-5.html.]
Những đám mây đen dày đặc không ngừng cuộn trào, dường như giây phút tiếp theo sẽ đổ ập xuống.
Mẹ tôi không nghe lời can ngăn mà cầm một chiếc ô rồi ra khỏi nhà.
Khi bà ra ngoài, bà hăm hở nhìn tôi, nói rằng lòng thành thì linh ứng.
Thời tiết tệ như vậy mà bà vẫn ra ngoài tìm kiếm, chắc chắn sẽ cảm động trời xanh để bà tìm được cây cỏ bốn lá đó.
Nhưng đến tối, mẹ tôi vẫn chưa về, tôi gọi điện thoại cho bà cũng không được.
Lúc đó, những bông tuyết to như nắm tay đã rơi được mấy tiếng đồng hồ.
Tôi thay quần áo, đi bước từng khó khăn ra khỏi nhà, đi về phía Núi Ngưu Đầu.
Tuyết càng rơi càng lớn, khi tôi đến chân núi thì cả thế giới đã bị bao phủ bởi màu trắng xóa.
Gió mạnh cuốn theo những bông tuyết tạt vào mặt tôi, thổi đến mức tôi không thể mở mắt ra được.
Tôi khó nhọc leo núi, ra sức gọi tên mẹ.
Trên núi không một bóng người, giọng nói của tôi vừa thốt ra đã bị gió lạnh thổi tan.
Cuối cùng, tôi tìm thấy t.h.i t.h.ể đã cứng đơ vì lạnh của mẹ trong một khe núi.
Thân thể bà đầy vết thương, nụ cười trên mặt vẫn chưa đông cứng lại.
Trong tay, bà nắm chặt một bông cỏ bốn lá may mắn.
Tôi nhìn thấy cây cỏ may mắn đó, nước mắt liền chảy dài.
Đó chỉ là một cây cỏ ba lá bình thường.
Một chiếc lá khác của cây cỏ ba lá bị gió thổi rụng, rơi lên cây cỏ này, sau đó bị đóng băng.
Nếu không nhìn kỹ, thật sự sẽ tưởng đó là một cây cỏ bốn lá.
Mẹ tôi tin là thật, bà cho rằng mình đã cảm động trời xanh.
Trong quá trình hái cỏ, bà đã rơi xuống khe núi và c.h.ế.t cóng trong trận bão tuyết.
Dù sắp c.h.ế.t nhưng trên mặt bà vẫn mang theo nụ cười.
Bà vẫn ngây ngô cho rằng con gái mình đã được cứu, có thể trở lại sân khấu rồi.
Tôi nắm chặt cây cỏ bốn lá đó, nước mắt chảy dài rồi lại không ngừng bị gió thổi bay.
Đây là cây cỏ may mắn độc nhất vô nhị mà mẹ đã tặng cho tôi.
--------------------------------------------------