14
Thiên Nhất Đạo Trưởng nhìn nén hương rơi dưới đất, tức đến run người: "Bà, đồ đàn bà ngu ngốc này! Bần đạo tốt bụng cứu bà, vậy mà bà còn sỉ nhục bần đạo như vậy."
Phì, Chu Phương liếc xéo một cái, nhổ một bãi nước bọt vào giày ông ta.
"Cút ngay đi, nhìn thấy mày là tao buồn nôn."
Bình luận livestream liên tục trượt qua:
[Hahaha, thả like cho bà mẹ chồng độc ác này.]
[Like cái gì mà like, nước mắt cá sấu thôi.]
[Không phải chứ, mọi người nói xem, cô gái này lúc quan trọng lại không chịu phối hợp, có phải cô ta thật sự có vấn đề không?]
[Tầng trên ngu ngốc à, tôi đưa nén hương cho bạn đốt anh có chịu không?]
Thiên Nhất Đạo Trưởng nhìn điện thoại, mặt lúc xanh lúc đỏ.
Nhiều người đang xem như vậy, ông ta cũng không tiện cưỡng ép.
Cuối cùng, ông ta nhìn tôi thật sâu một cái, hừ lạnh một tiếng rồi quay người định bỏ đi.
Tôi trốn sau lưng Chu Phương, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên Vương Hạo đứng một bên nhặt nén hương rơi dưới đất lên đ.â.m mạnh vào người tôi.
15
Trong khoảnh khắc, cả phòng im phăng phắc, đầu hương chạm vào da thịt tôi, phát ra tiếng xèo xèo.
Một mùi khét lẹt, lan tỏa khắp nơi.
Tôi kêu lên một tiếng đau đớn, quỳ sụp xuống đất, vùi đầu vào đầu gối mà khóc òa lên.
Vương Hạo cầm nén hương đứng sững ở đó, tay chân luống cuống nhìn Thiên Nhất Đạo Trưởng.
Vẻ mặt đắc ý trên mặt Thiên Nhất Đạo Trưởng đông cứng lại, đầy vẻ không dám tin.
Trên màn hình điện thoại, sau một khoảnh khắc chậm trễ, bình luận livestream như thủy triều ồ ạt đổ tới.
[Đạo trưởng, lần này ông còn muốn nói gì nữa, mau nói cho tôi nghe xem nào.]
[Tôi thật sự mù mắt rồi, uổng công trước đây tôi tin ông ta đến vậy.]
[Tôi đã nói rồi mà, làm sao trên đời này có Tuyết Nữ nào hiền lành, rộng lượng, chịu thương chịu khó như vậy chứ.]
[Report, chặn thẳng tay, sau này mà còn thấy ông ta livestream thì mọi người không đủ mạnh rồi!]
"Chẳng lẽ, thật sự là bần đạo đã nhìn lầm rồi..."
Sắc mặt Thiên Nhất Đạo Trưởng không ngừng thay đổi, đứng sững ở đó không động đậy.
Sắc mặt Chu Phương xanh mét, đi tới véo mạnh tai Vương Hạo.
Lúc này, Vương Hạo mới hoàn hồn, chửi bới lảm nhảm kéo áo Thiên Nhất Đạo Trưởng, đuổi ông ta ra ngoài.
Tôi ngồi trên đất, cắn chặt răng, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuyet-nu/chuong-7.html.]
Cú vừa rồi, gây ra tổn thương cực lớn cho tôi, bây giờ toàn thân tôi đau nhói như bị lửa đốt.
Nhưng dù sao tôi cũng đã chịu đựng được rồi, toàn thân đau đớn khiến tôi càng mong đợi đêm nay.
Chỉ cần đợi qua nửa đêm là ngày 14 tháng Giêng rồi.
16
Buổi tối, Vương Hạo lại mặt dày mày dạn sáp lại gần: "Vợ ơi, hôm nay là do anh không tốt, anh gửi cho em một bao lì xì điện tử, chuyện này coi như bỏ qua được không?"
Xem ra, chuyện hôm nay tôi nói muốn tìm đến cái c.h.ế.t đã khiến hắn sợ hãi rồi.
Nếu tôi c.h.ế.t thì làm sao hắn livestream kiếm tiền được chứ?
Nói rồi, hắn lấy điện thoại ra gửi cho tôi một bao lì xì điện tử.
Tôi mở ra xem 13.14.
Suýt chút nữa, tôi đã không nhịn được bật cười thành tiếng.
Tôi giả bộ hạnh phúc, nhận lấy bao lì xì điện tử, dịu dàng nói với hắn: "Chồng ơi, anh có nhớ hôm nay là ngày gì không?"
Mắt Vương Hạo lóe lên một tia không kiên nhẫn, ấp úng mãi cũng không nói ra hôm nay là ngày gì.
Đúng lúc này, tiếng tích tắc thanh thúy từ chiếc đồng hồ treo tường đầu giường truyền đến.
Nửa đêm đã điểm, tôi nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Vương Hạo, giọng nói mang theo sự hoài niệm:
"Hôm nay là sinh nhật của em mà. Anh không nhớ sao?"
Lòng bàn tay tôi dần dần biến thành lưỡi băng trong suốt, lướt qua lại trên mặt Vương Hạo.
Chờ chút, tôi nên ra tay từ đâu bây giờ nhỉ?
Vương Hạo cau mày: "Sinh nhật em khi nào sao anh nhớ được, em cũng có nói với anh đâu. Có thể bỏ tay ra được không? Sao mà tay em lạnh thế?"
Tôi toét miệng cười, toàn thân bắt đầu tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
"Anh không nhớ sao? Ngày này năm ngoái, dưới chân Núi Ngưu Đầu, là chính tay anh đã g.i.ế.c em mà."
Nghe lời này, mắt Vương Hạo trợn tròn.
Hắn kinh hãi quay đầu lại, đối diện với khuôn mặt tái nhợt vốn có của tôi: "Là mày... mày thật sự là Tuyết Nữ!"
Vương Hạo kinh hoàng hét lên một tiếng, nhảy khỏi giường rồi chạy thẳng ra cửa.
Tôi tùy ý vung tay, một mũi băng nhọn xuyên thủng cẳng chân hắn.
Hắn ngã vật xuống đất nhưng tay chân vẫn bò loạn xạ về phía cửa.
Tôi không nhanh không chậm đi theo phía sau hắn, đôi mắt trắng nheo lại giống như một con mèo vờn chuột.
Tôi đi đến trước mặt hắn, ngón tay hóa thành mũi băng nhọn, nhẹ nhàng lướt qua da đầu hắn.
Chỉ cần nhẹ nhàng dùng sức xuyên qua hộp sọ thì bên dưới sẽ là não nóng hổi rồi.
Lần này, có nên làm lạnh não một chút không nhỉ?
Tôi vẫn còn đang suy nghĩ thì cửa phòng bị một cú đá đạp tung.
Vài tờ bùa giấy, xé gió bay tới, dán lên người tôi.
--------------------------------------------------