Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyết Nữ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối qua, hai anh em Vương Hạo và Vương Cương uống rượu nói chuyện vui vẻ, Vương Hạo say bí tỉ nhưng người sau đó bước vào phòng tôi lại là Vương Cương.

Cuộc đối thoại giữa anh ta và Chu Phương ở bên ngoài, tôi nghe rõ mồn một:

"Cương à, mày đừng thấy ngày thường tao đánh mắng vợ thằng Hạo, nói nó là đất mặn không thể có con.”

“Thật ra tao và thằng Hạo đều biết rõ người thật sự có vấn đề chính là thằng Hạo.”

“Bây giờ tìm mày mượn giống cũng là bất đắc dĩ, mày nhất định phải để lại dòng dõi cho nhà họ Vương chúng ta.”

“Thằng Hạo đã say rồi, mày cứ vào phòng nó đi, dù sao trời tối đen như mực nó cũng không nhìn rõ.”

“Lần này mày phải chú ý đấy, đừng để bị phát hiện như lần trước.”

"Lát nữa cái con tiện nhân này lại đi tìm c.h.ế.t thì chúng ta không dễ dàng gì..."

Mặc dù cả gia đình họ che đậy giấu giếm nhưng tôi đã sớm biết mình là người vợ thứ hai của Vương Hạo.

Vợ đầu của Vương Hạo cũng là một người không cha không mẹ, ngày ngày bị cả gia đình họ ngược đãi hành hạ.

Cho đến một đêm nọ, Vương Cương mò vào phòng cô ấy, cưỡng h.i.ế.p cô ấy.

Cô ấy hoàn toàn sụp đổ, treo cổ tự tử.

Để che giấu tội, cả nhà Vương Hạo đã phân thây cô ấy rồi chôn cất rải rác.

Cả gia đình họ tội ác chồng chất, dù có lăng trì xử tử cũng là còn nhẹ.

Khi nghe lời Chu Phương nói, tôi nằm trên giường cười lạnh.

Mụ già c.h.ế.t tiệt này thật sự nghĩ trong nhà có ngai vàng để kế thừa sao còn mượn giống à, lát nữa tao sẽ cho nhà mày tuyệt giống luôn

Vương Cương nghe lời Chu Phương nói mà nước dãi đã sắp chảy ra.

Anh ta bỏ lại một câu, hấp tấp lao vào phòng tôi: "Mẹ cứ yên tâm."

"Con nhất định sẽ làm tốt, con để lại cho nhà họ Vương chúng ta một đứa con trai kháu khỉnh."

"Con nói thật, vẫn là đàn bà có chồng sướng hơn, cái con bé học sinh lần trước con chơi không được tích sự gì..."

Vương Cương vào phòng, khẽ khàng đóng cửa lại, anh ta vội vàng cởi quần áo, nhẹ nhàng chui vào chăn.

Anh ta từ phía sau ôm chặt lấy tôi, hơi thở nặng nhọc phả vào tai tôi.

Tôi nhếch miệng cười, đưa tay vòng qua cổ anh ta. Bởi vì tôi c.h.ế.t trong ngày bão tuyết cho nên đây là lúc oán khí của tôi sâu đậm nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuyet-nu/chuong-4.html.]

Đã thế anh ta còn tự tìm đến cái chết, vậy thì không thể trách tôi được.

Ánh mắt Vương Cương vừa lóe lên vẻ hưng phấn, năm ngón tay tôi đã biến thành những mũi băng nhọn dài trong chớp mắt.

Mũi băng đ.â.m từ cằm anh ta, xuyên qua đỉnh đầu, hơi lạnh trên người tôi khiến m.á.u đông lại, không một giọt nào chảy ra.

Mũi băng cắm vào não hóa thành ống hút, hương vị tuyệt vời khiến tôi đắm chìm trong đó.

Sau khi não bị phá hủy, cơ thể Vương Cương bắt đầu co giật, chiếc giường sắt bị anh ta làm cho kêu lạch cạch.

Tôi thấy lúc này, ở ngoài cửa Chu Phương mới mang theo nụ cười hài lòng dần dần rời đi.

Sau khi hút sạch não Vương Cương, tôi đã chữa những vết thương trên người anh ta, rồi mới ném anh ta ra ngoài, ngụy tạo thành cảnh anh ta vô tình trượt chân ngã rồi bị đông cứng đến chết.

Dù sao cũng chưa đến ngày, tôi vẫn chưa thể trở mặt với Vương Hạo và gia đình hắn.

Lúc nhìn thấy t.h.i t.h.ể Vương Cương, tuy Vương Hạo nghi hoặc nhưng cũng không hề nghi ngờ tôi.

Hắn cũng dám chịu tin người vợ bình thường luôn nhún nhường này lại là Tuyết Nữ chuyên ăn não người.

Đúng lúc họ đang khóc than thảm thiết thì cánh cửa lớn bật mở, một đạo sĩ mặc đạo bào bước vào.

Ông ta cầm điện thoại lên, chĩa thẳng vào t.h.i t.h.ể của Vương Cương dưới đất:

"Xem ra bần đạo vẫn đến chậm một bước, bị Tuyết Nữ này hại c.h.ế.t một mạng người rồi. Mọi người đừng sợ, hôm nay bần đạo sẽ vạch trần bộ mặt thật của Tuyết Nữ này!"

Tôi biết người đến chính là Thiên Nhất Đạo Trưởng.

Khuôn mặt này của ông ta đã bị tôi khắc sâu vào tận linh hồn.

Bởi vì so với Vương Hạo thì người tôi căm hận hơn chính là ông ta.

11

Phòng livestream của Vương Hạo nổi tiếng là vì tôi đã mặc đồ hở hang nhảy múa trong tuyết.

Ngoài chiêu trò đó ra, điệu múa đẹp mắt của tôi cũng là một trong những lý do giúp nó nổi tiếng.

Từ nhỏ, tôi đã bộc lộ thiên phú vũ đạo hơn người.

Sau khi cha tôi qua đời, mẹ tôi đã một mình làm mấy công việc để cho tôi học nhảy.

Tôi không phụ lòng kỳ vọng của bà, tôi nổi bật giữa đám vũ công, giành được vô số cúp.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyết Nữ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...