Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Úc Kim Đường

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi xưa, nó là trưởng t.ử đích xuất của Chu Cảnh Nhiên, là hoàng t.ử duy nhất trong hậu cung, có mẫu phi được sủng ái, lại được phụ hoàng yêu thương, phong quang vô hạn.

Nay rơi xuống bụi trần, sao nó chịu nổi?

Không cam tâm, cho nên muốn phản kháng.

Ngọn lửa lớn bắt đầu bùng lên từ Đông cung.

Lửa cháy dữ dội, gần như nuốt trọn toàn bộ hoàng cung.

Ta bị khói hun mà tỉnh.

Úc Kim đường cũng bị người ta tưới dầu hỏa.

Chu Thời Giản không phải kẻ ngốc.

Nó hiểu rõ bản thân rơi vào tình cảnh này là do ta hãm hại.

Vì vậy, nó muốn lấy mạng ta.

Xà nhà Úc Kim đường bị thiêu sập.

Trước mắt chỉ toàn sắc đỏ bỏng rát, m.á.u tươi tuôn chảy khắp nơi, như thể địa ngục trần gian.

Chu Cảnh Nhiên xông vào khi ta còn đang ngây người.

Hắn trông thấy ta, liền thở phào một hơi dài, lảo đảo vài bước:

"May quá, may mà nàng không sao."

"A Nguyễn, nàng đừng sợ, trẫm cõng nàng ra ngoài."

Ta khẽ gật đầu, dịu giọng đáp: "Được."

Thế nhưng, lối ra bên ngoài đã bị chặn.

Dù cung nữ thị vệ bên ngoài liều mạng dội nước, vẫn không cách nào mở được lối thoát.

Chu Cảnh Nhiên cõng ta vòng qua mấy lượt, cuối cùng đành lùi về tòa thiên điện để nghỉ tạm.

"Đừng sợ,Chu Thời Giản cùng đám nghịch tặc đã bị tru diệt, trẫm đã hạ chỉ phế nó làm thứ dân."

"Trẫm thuận tay viết thêm một đạo thánh chỉ, lập đứa bé trong bụng nàng làm Thái tử. Từ hôm nay trở đi, trong hoàng cung này, chỉ còn ba người chúng ta, có được không?"

Ta tựa vào n.g.ự.c hắn, toàn thân khẽ run lên.

Chu Cảnh Nhiên cười dỗ, vỗ nhẹ lưng ta:

"Lá gan vẫn nhỏ như vậy, năm xưa làm sao dám làm những chuyện kia chứ?"

Tim ta khẽ giật.

Ta nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên hôn hắn.

Hắn khựng lại trong thoáng chốc, vuốt tóc ta, giọng nghẹn ngào:

"A Nguyễn, nàng về sau cứ như vậy, được không?"

Hắn như đang cầu xin ta.

Đáng tiếc, ta không rõ, cũng không muốn rõ hắn đang cầu xin điều gì.

Ngọn lửa ngoài cửa đã dịu bớt.

Chu Cảnh Nhiên lại cõng ta lên, lần theo lối ra.

Gần đến cửa thì một cây cột đang cháy đổ xuống, đập trúng vai hắn.

Hắn khẽ rên lên một tiếng, chỉ cố gắng xoay người kiểm tra ta có bị thương hay không, thấy ta vẫn ổn, hắn liền bật cười:

"Chúng ta sắp sống sót rồi."

Gương mặt xưa nay lãnh đạm, dưới ánh lửa lại sống động lạ thường.

Hồng Trần Vô Định

Cho đến khi cây trâm trong tay ta cắm sâu vào lưng hắn.

20

Ta chật vật ngã xuống đất.

Chiếc trâm cài dính m.á.u bị người ta hất văng ra xa.

Sắc mặt của Chu Cảnh Nhiên trắng bệch đến đáng sợ, hắn thở dốc, túm ta kéo về phía mình.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, trong đôi mắt đen kịt cuộn trào cảm xúc dữ dội.

Ta nhìn thấy trong đó là hận ý ngút trời.

Hắn đưa hai tay siết lấy cổ ta, yết hầu giật giật một cách đau đớn:

“A Nguyễn...”

“A Nguyễn...”

“...Nàng muốn g.i.ế.c trẫm sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uc-kim-duong/chuong-11-hoan.html.]

Hắn buông tay ra, ngồi bệt xuống đất một cách vô lực, thần sắc lộ vẻ hoang mang.

Hắn hỏi ta, có phải muốn g.i.ế.c hắn không.

Ta run rẩy nắm lại chiếc trâm trong tay.

Gắng gượng bò lại gần hắn, giơ tay lên, một lần, lại một lần.

Máu tươi phun ra như suối.

Đó chính là câu trả lời của ta.

Không biết qua bao lâu, ta ném chiếc trâm đi, nước mắt đầm đìa.

Chu Cảnh Nhiên dùng chút sức lực cuối cùng nắm lấy tay ta, ho mạnh ra một ngụm máu, khóe môi nở một nụ cười đắng như tàn tro.

Bàn tay hắn vẫn cố chấp níu lấy tay áo ta mà run lẩy bẩy.

Ta đẩy t.h.i t.h.ể hắn vào biển lửa.

Lặng lẽ nhìn hắn từng chút một hóa thành tro bụi.

Ta cúi đầu, thấy thứ hắn cố đưa cho ta trước khi c.h.ế.t.

Là nửa miếng bánh dứa.

Chợt nhớ lại nhiều năm trước, khi theo Trần Uyển Nhân vào cung đọc sách, lúc ngang qua lãnh cung, từng nghe thấy vài tiếng kêu cứu.

Trần Uyển Nhân cảm thấy nơi đó xui xẻo, không chịu đến xem.

Còn ta dù sợ hãi, vẫn quay lại nửa đường, không ngờ lại tình cờ cứu được Chu Cảnh Nhiên đang sắp c.h.ế.t đói.

Ân cứu mạng, hắn vốn nên lấy mạng báo đáp.

21

Ta hạ sinh một đứa bé gái.

Nhưng lại nói với bên ngoài rằng đó là một bé trai.

Ba tháng sau, ta ôm con trai của Lâm Dữ Sơn, buông rèm chấp chính.

Ta nghĩ, nếu Chu Cảnh Nhiên nơi suối vàng biết được tất cả những điều này, e rằng còn khó chịu hơn là bị ta g.i.ế.c c.h.ế.t.

Cho nên, ta thường ôm tân đế đến trước linh vị của hắn đi dạo.

"Nhìn xem, là con của kẻ khác, lại kế thừa giang sơn của ngươi."

Ta làm Nhiếp chính Thái hậu suốt mười tám năm.

Tân đế nhân hậu siêng năng, là một minh quân.

Giao thiên hạ vào tay nó, ta rất yên lòng.

Nó cũng đối xử với con gái ta rất tốt, phong làm Quận chúa, còn ban cho một mảnh đất phong phú làm phong địa.

Núi cao sông rộng, nàng có thể làm chủ một phương, thi triển tài năng.

Từ đây, số mệnh sẽ do chính nàng nắm giữ.

Chứ không phải như ta.

Cả một đời buồn vui hoạ phúc đều nằm gọn trong lòng bàn tay kẻ khác, bị nâng lên cao, rồi lại bị nhẹ nhàng buông xuống.

Hèn mọn chẳng đáng một xu.

Năm bốn mươi hai tuổi, ta quay lại đạo quán.

Các ni cô từng quen biết nhìn thấy ta, đều kinh hô:

“Nương nương… sao người lại… lại thành ra nông nỗi này…?”

Ta thấy bóng dáng phản chiếu của mình trong mắt họ.

Gầy yếu tiều tụy, mặt mũi khô héo, chẳng khác gì một cái xác.

Xem ra hơn hai mươi năm hưởng vinh hoa phú quý chốn hoàng gia, vẫn chẳng thể bồi dưỡng ta quay về dáng vẻ của năm mười bảy tuổi ấy.

Trước tượng Chân nhân, ta quỳ bái thật lâu.

Không biết từ khi nào, thần trí bắt đầu mơ hồ.

Ta trở về Đông cung, Trinh nhi của ta đang nghịch ngợm bò lên đùi ta.

Đêm trước khi tiểu thư xuất giá, thiếu niên mặc áo xanh, tươi cười trèo tường vào phủ ta.

Thấy ta đang ngủ, hắn ghé sát tai ta, khe khẽ thì thầm:

“A Nguyễn, nàng nhất định phải hạnh phúc nhé.”

Ngoài bức tường son rực đỏ, ta rón rén đưa bánh qua lỗ chó.

Giọng của thiếu niên phía bên kia rất nhỏ: “Đa tạ…”

“Nàng là người tốt. Người tốt xứng đáng được hạnh phúc.”

Hoàn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Úc Kim Đường
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...