Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Úc Kim Đường

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ là hắn mãi không ban chỉ, Lý thái y cũng chẳng dám tự ý động thủ.

Hắn tự nhốt mình trong Dưỡng Tâm điện, uống rất nhiều rượu, say mèm đến mất hồn.

Chu Thời Giản đến tìm ta lúc ta đang thêu hoa.

Nó lo lắng đến mức mặt mày tái mét: “Di nương, người hãy đến khuyên phụ hoàng đi.”

Ta khẽ cười: “Điện hạ tìm lầm người rồi. Hoàng hậu nương nương mới là tâm đầu ý trọng của Bệ hạ.”

Chu Thời Giản khựng lại, thần sắc phức tạp: “Vì sao người lại bắt đầu gọi ta là điện hạ?”

Ta ngẩng đầu, ánh mắt ôn hòa mà xa cách: “Có gì bất ổn sao?”

Nó nhíu mày: “Trước kia người luôn gọi con là Giản nhi.”

Hồng Trần Vô Định

Ta nhạt giọng: “Trước kia là bổn cung không hiểu quy củ, thất lễ với điện hạ.”

Chu Thời Giản nghẹn lại, không nói thành lời.

Một lúc sau, nó lúng túng đưa ống tay áo đến trước mặt ta: “Di nương, tay áo con rách rồi.”

Ta nhìn qua một cái, lập tức gọi cung nữ đến: “Ngươi khéo tay, đến vá giúp Đại hoàng t.ử đi.”

Chu Thời Giản đột ngột đẩy nàng ra, đôi mắt hoe hoe đỏ, giọng đầy nôn nóng:

“Di nương, rốt cuộc người sao vậy?”

“Trước kia y phục của con rách ở đâu, đều là người tự tay khâu lại. Dù bệnh cũng cố làm cho con.”

Đúng thế, ngày trước ta một lòng vì nó.

Ta lắc đầu: “Bổn cung tuổi đã lớn, mắt kém, mong Đại hoàng t.ử thông cảm.”

“Vả lại, bổn cung còn mang thai, không tiện quá sức.”

Chu Thời Giản trợn tròn mắt: “Người… lại m.a.n.g t.h.a.i ư?”

Ánh mắt nó nhìn xuống bụng ta, xoay qua xoay lại đầy hoang mang.

Chu Thời Giản tâm tư tuy sâu, nhưng chưa học được sự bình thản che giấu của phụ hoàng nó.

Lúc rời đi, gương mặt nhỏ nhắn cứng đờ, nặng nề như muốn hét cho cả thiên hạ biết nó không vui.

Cung nữ báo rằng Chu Thời Giản rời Úc Kim đường liền chạy thẳng đến Phượng Nghi cung.

Ta nghĩ, với tính khí Trần Uyển Nhân, khi nghe tin này ắt hẳn sẽ không ngồi yên.

Bữa tối đưa lên hơi muộn.

Ta ăn rất chậm, món nào cũng nếm một chút.

Trời chạng vạng thì Chu Cảnh Nhiên xuất hiện trước Úc Kim đường.

“A Nguyễn…”

Hắn gầy đi rất nhiều, thần sắc tiều tụy, ôm ta vào lòng, giọng khản đặc:

“Trẫm không muốn mất đứa bé này.”

“Nghe nói ở Tây Nam có thần y, trẫm đã lập tức phái người hộ tống vào cung, nhất định sẽ giữ được tính mạng mẹ con nàng.”

Ta chỉ lặng lẽ nép trong n.g.ự.c hắn.

Không biết bao lâu trôi qua.

Dưới thân dần dần lan ra từng mảng ấm nóng của máu.

Khi Chu Cảnh Nhiên luống cuống thả ta ra, ta đã ngã vào vũng m.á.u đỏ tươi, mặt mũi trắng bệch, nhìn hắn.

Nhìn xem, người mà hắn thương yêu nhất, đã giúp hắn đưa ra lựa chọn rồi.

16

Khi ta tỉnh lại thì Trần Uyển Nhân đã bị lôi vào Lãnh cung.

Nàng ta bị lôi đi khóc đến tê tâm liệt phế, tựa hồ không thể tin được Chu Cảnh Nhiên sẽ đối xử với nàng như vậy.

Ta nhìn dáng vẻ tuyệt vọng ấy, chợt nhớ đến Lý trắc phi.

Các nàng hình như chẳng có gì khác nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uc-kim-duong/chuong-9.html.]

Đều từng có một đoạn thời gian ngây ngô cho rằng mình là người đặc biệt, là duy nhất, là được con tim quân vương đặt trong lòng bàn tay, vui mừng như thiếu nữ phòng khuê hái hoa vàng trên xà nhà.

Lòng dạ quân vương a…

Ta cũng từng mơ tưởng, nhưng chưa từng dám kỳ vọng.

Giọng nam nhân từ phía trên đầu khẽ vang lên: “Tỉnh rồi?”

Ta khẽ đáp một tiếng, chậm rãi ngẩng mắt.

Chạm phải đáy mắt lạnh như băng của Chu Cảnh Nhiên.

Không có nửa phần nhu hòa, chỉ còn tàn khốc sau cơn giận dữ gần như điên cuồng.

Hắn đưa tay, dịu dàng phủi sợi tóc rối trên trán ta:

“Là ngươi cố ý để tin m.a.n.g t.h.a.i lọt vào tai Trần Uyển Nhân?”

Ta gật đầu. Dù sao cũng chẳng bao giờ lừa nổi hắn.

“Vì sao?”

Gân xanh nổi hẳn trên mu bàn tay hắn, giọng trầm xuống như vực sâu:

“Rõ ràng trẫm đã nói, sẽ giữ bình an cho mẹ con ngươi…”

Ta nhàn nhạt cắt lời: “Bệ hạ,thần thiếp đã không còn dám tin người nữa.”

“Thần thiếp nay sống tạm bợ, chẳng còn gì. Điều duy nhất cầu, chỉ là sống sót qua từng ngày mà thôi.”

Chu Cảnh Nhiên nhìn ta thật lâu, sắc mặt phức tạp, không nói nên lời.

Hồi lâu, hắn lạnh lùng bật cười:

“Thế nên ngươi cố ý mượn tay Trần Uyển Nhân để làm mất đứa bé này?”

“Ai cho phép ngươi chủ trương làm c.h.ế.t con của trẫm? Dù ngươi có c.h.ế.t,” hắn nghiến răng, “cũng phải sinh bằng được đứa trẻ cho trẫm!”

Ta không nói gì.

Để mặc hắn bóp cằm ta, cưỡng bức đối diện: “Ngươi hận trẫm đúng không?”

Chu Cảnh Nhiên từng chữ một hỏi:

“Ngươi trở thành lương đệ của trẫm vì Trần Uyển Nhân, đối xử tốt với trẫm cũng chỉ vì nàng… từ đầu đến cuối, ngươi chưa từng có một chút thật lòng với trẫm, có phải không?”

Ta trợn mắt nhìn hắn.

Chỉ cảm thấy nực cười đến đau lòng.

Hắn là người nằm bên gối ta, là phu quân ta, là người ta từng gửi gắm cả đời.

Ta đã từng thật sự muốn cùng hắn đi đến cuối đời.

Thế nhưng mỗi lần ta vì hắn mà bị thương chịu tội, hắn đang nghĩ điều gì?

Là đau lòng vì ta?

Hay là thầm thở phào,may quá, người chịu tội không phải là Trần Uyển Nhân?

“Chu Cảnh Nhiên…” ta nghẹn giọng, “ngươi dựa vào đâu mà đòi ta phải yêu người?”

“Ngươi đã từng yêu ta một lần nào chưa? Ngươi đối xử tốt với ta, chẳng phải cũng chỉ để tiện bề lợi dụng mà thôi sao?”

“Ta chỉ yêu một người đáng để yêu. Chu Cảnh Nhiên, ngươi không xứng.”

Chu Cảnh Nhiên đứng c.h.ế.t lặng.

Bàn tay thả bên người siết lại đến run rẩy, rồi không nói một câu, vung tay áo bỏ đi.

Khoảnh khắc rời khỏi cửa, ta thấy khóe mắt hắn đỏ như máu.

Ta thất thần ngồi trên giường, trong lòng sinh ra một tia bất an khó hiểu.

Rất nhanh thôi, ta đã biết vì sao bất an.

Ngoại thành tuyết lớn ba ngày không dứt, dân chúng lầm than, Lâm Dữ Sơn bị khẩn điều đi cứu nạn.

Trên đường cứu tế, con ngựa hắn đột nhiên trượt chân, cả người lẫn ngựa lăn khỏi vách núi, cuối cùng c.h.ế.t cóng trên tuyết.

Tin truyền về kinh thành, Lâm phu nhân vứt lại hài nhi mới sinh, nhảy xuống giếng tuẫn tình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Úc Kim Đường
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...