Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Úc Kim Đường

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta khẽ thở dài một hơi.

Hai mươi năm sống trong Đông cung, giờ rốt cuộc cũng có thể rời khỏi nơi này rồi.

Còn Chu Cảnh Nhiên nữa.

Trời cao đất rộng, từ nay về sau ta tuyệt đối, tuyệt đối... không muốn gặp lại hắn thêm một lần nào nữa.

5

Giang Hữu Mộc cảm thấy, tính tình của bệ hạ càng ngày càng trở nên quái đản.

Thân là thái giám tổng quản, mỗi ngày hắn chỉ hận không thể buộc đầu mình lên lưng quần mà hầu hạ cho tốt.

Áo ngủ không vừa thân, trà thì nhạt vị, đến món bánh dứa vốn là sở thích nhất thuở trước, nay cũng bị chê là ngọt gắt, chẳng còn mùi hương thanh khiết.

Giang Hữu Mộc khổ mà không dám nói.

Bệ hạ đã quên rồi.

Áo ngủ trước kia đều là từng đường kim mũi chỉ do Từ lương đệ may cho người.

Bánh dứa ấy, cũng chính là nàng nhào bột tự tay làm ra.

Từ ba tháng trước, bệ hạ hạ chỉ đưa Từ lương đệ đến ở tại Uất Kim Đường nơi xa vắng, từ đó như đã quên hẳn người này, chưa từng nhắc đến một lần.

Chỉ là hay bắt bẻ mấy chuyện cỏn con, chẳng biết rốt cuộc là đang giận ai.

Giang Hữu Mộc thật sự nhớ thời Từ lương đệ còn ở bên.

Dù bệ hạ vốn lãnh đạm vô tình, tính khí khó lường, nhưng khi có lương đệ bầu bạn, người lại có chút ôn hòa, ít nhiều cũng có nhân khí hơn một chút.

Hắn vẫn nhớ rõ, trong tiệc thôi nôi của nhị hoàng t.ử năm đó.

Nhị hoàng t.ử cười khanh khách, tay trái cầm son phấn, tay phải chộp lấy yếm đào.

Từ lương đệ tức đến rưng rưng nước mắt, xắn tay áo đòi đ.á.n.h đòn.

Nhị hoàng t.ử lanh lẹ chạy mất, lương đệ nghiến răng đuổi theo, nét mặt hung hăng.

Bệ hạ trước nay trầm lặng ít cười, hôm ấy lại bật cười ha hả.

Người ôm lấy lương đệ đang thở dốc, cười xong còn cúi đầu hôn nàng một cái thật mạnh.

Đám cung nữ đứng quanh mặt đỏ bừng cả lên.

Mỗi lần nhớ đến cảnh ấy, Giang Hữu Mộc lại không khỏi thở dài.

Người đời đều nói nay đế hậu ân ái.

Nếu là chuyện bảy năm trước, còn tạm có thể miễn cưỡng coi là đúng.

Nhưng giờ hoàng hậu đã hồi cung, Giang Hữu Mộc nhìn cách bệ hạ và hoàng hậu chung sống, trong lòng luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Một trận gió thu se lạnh cuốn qua.

Giang Hữu Mộc hoàn hồn, vội vàng khoác thêm áo cho người bên cạnh, vị cửu ngũ chí tôn ấy.

Hồng Trần Vô Định

Thế nhưng bệ hạ lại đứng bất động.

Người ngẩng đầu, ánh trăng đổ xuống gương mặt lạnh lùng mà khắc sâu từng nét, khiến đồng t.ử càng thêm thâm trầm khó dò.

Giang Hữu Mộc chợt run lên một cái.

Ánh trăng hôm nay… là hai mươi tháng Giêng!

Là sinh thần của Từ lương đệ!

Hắn thầm thở dài, vội vàng nhắc khéo: "Bệ hạ, hoàng hậu nương nương còn đang đợi trong cung ạ."

Bệ hạ thu ánh mắt về, khẽ gật đầu.

Nhưng bước chân lại rẽ về hướng Uất Kim Đường.

Hỏng rồi!

Giang Hữu Mộc quýnh lên, đi đi lại lại, nhưng chẳng dám ngăn cản, chỉ đành thăm dò:

"Nếu bệ hạ định đi thăm cố nhân, vậy để nô tài cho người tới bẩm báo trước?"

Bệ hạ khựng lại, ánh mắt lạnh lẽo quét sang: "Ai nói trẫm muốn đi thăm nàng?"

Giang Hữu Mộc cười khổ, tự vả một cái.

Bệ hạ giọng bớt lạnh đi đôi chút:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/uc-kim-duong/chuong-3.html.]

"Trẫm chỉ là bỗng nhớ ra, trước cửa Uất Kim Đường có hai gốc hoè."

"Hoàng hậu vốn yêu hoa hoè, trẫm chỉ tiện đường ghé qua hái một ít cho nàng ấy mà thôi."

Nụ cười trên mặt Giang Hữu Mộc càng thêm cứng ngắc.

Tiết cuối thu, hoa hoè đã rụng sạch từ lâu rồi.

Hắn len lén liếc sắc mặt bệ hạ, không dám nói gì, chỉ biết lặng lẽ đi theo phía sau.

Trước cửa Uất Kim Đường, cánh hoa rụng lả tả, loang lổ sắc màu, như những vì sao nhỏ rải khắp đất.

Bệ hạ đột nhiên cất tiếng: "Lúc nàng biết mình được ở lại trong cung, phản ứng thế nào?"

Lòng bàn tay Giang Hữu Mộc rịn mồ hôi: "Không phải vào đạo quán, lương đệ... tất nhiên là rất vui mừng."

Người sắc mặt nhàn nhạt, nhưng lập tức lại hỏi tiếp:

"Vui đến mức nào?"

"Vui mừng khôn xiết... mừng không để đâu cho hết chăng?"

Bệ hạ khẽ cong môi, như cười mà không phải, thần sắc lại nhanh chóng lạnh đi:

"Thế thì trẫm lạnh nhạt với nàng từng ấy ngày, cớ sao nàng không đến tìm trẫm?"

Chuyện này…

Giang Hữu Mộc còn chưa nghĩ ra lời đáp, bệ hạ đã giơ tay đẩy cửa đồng, sải bước đi vào.

Một cơn gió thu ào qua, lá úa như xác bướm tàn, bay lả tả.

Sân vắng tĩnh lặng, vắng vẻ tiêu điều.

Rõ ràng nơi đây đã lâu không còn ai ở nữa.

6

Chu Cảnh Nhiên mở tung từng gian phòng trong Uất Kim Đường.

Ngay cả phòng của hạ nhân cũng không bỏ sót.

Bóng hình trong tưởng tượng chẳng thấy đâu, chỉ có từng khoảng trống phủ bụi âm u.

Sắc mặt hắn không đổi, bước trở lại trước mặt Giang Hữu Mộc: "Nàng ấy đâu?"

Giang Hữu Mộc sớm đã quỳ phục trên đất, không dám ngẩng đầu:

"Nương nương… nương nương đi rồi."

Đi rồi?

Lòng hắn càng thêm trĩu nặng: "Nàng đến đạo quán sao?"

"Không… không có. Nàng chỉ nói muốn rời khỏi Đông cung, không nói rõ là đi đâu…"

Trong tiếng gió, là một khoảng lặng đáng sợ.

Chu Cảnh Nhiên cúi mắt lạnh lùng nhìn Giang Hữu Mộc đang run rẩy như cầy sấy.

Một lúc lâu, hắn chậm rãi cất tiếng: "Ai cho phép ngươi giấu trẫm?"

Tính Giang Hữu Mộc ôn hòa, chỉ dựa vào hắn, sao dám to gan như vậy.

Quả nhiên, Giang Hữu Mộc dập đầu như giã tỏi: "Là hoàng hậu… hoàng hậu nương nương căn dặn."

Trong Dưỡng Tâm điện.

Khi chiếu chỉ cấm túc hoàng hậu ba tháng được ban ra, hình phạt trượng của Giang Hữu Mộc cũng vừa kết thúc.

Quân vương nổi giận, uy nghiêm tựa sấm sét.

Không lâu sau, tin hoàng hậu Trần Uyển Nhân mưu cầu cái c.h.ế.t truyền tới Dưỡng Tâm điện.

Chu Cảnh Nhiên chỉ lặng lẽ buông bút, sắc mặt bình tĩnh:

"Bảo cung nữ trông chừng cho kỹ."

"Truyền lời đến hoàng hậu, nếu còn làm loạn thì cấm túc một năm."

Hắn quả thực yêu thương Trần Uyển Nhân.

Thứ nhất vì nàng ôn hòa hiền dịu, là phu thê thanh mai trúc mã, luôn khiến người ta động lòng.

Thứ hai, khi còn nhỏ, mẫu thân hắn thất sủng, hắn bị đuổi vào lãnh cung, bị người khinh rẻ, cơm áo chẳng đủ, phải uống cả nước bẩn, gặm xác chuột mà sống.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Úc Kim Đường
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...