Để thỏa mãn dục vọng, nàng ta lén dùng bạc của lão Hầu gia bao dưỡng đầu bảng Nam Phong quán.
Cuối cùng, lại mang thai giọt m.á.u của y.
Mà đứa con này, trở thành quân cờ để nàng ta rửa sạch thân phận thứ nữ, đường hoàng bước vào Hầu phủ làm bình thê.
Khi trông thấy những phong thư phấn hồng xen trắng, sắc mặt Vân Nghiễn Thu lập tức biến đổi.
Nàng lao lên định cướp lại trong tay ta, nhưng đã bị lão Hầu gia đoạt trước.
Vừa đọc xong, lão Hầu gia tức giận công tâm, ngã xuống bất tỉnh tại chỗ.
Quan phủ đành phải trước tiên giam giữ Vân Nghiễn Thu, chờ lão Hầu gia quyết định.
12
Song Vân Nghiễn Thu cuối cùng đã không đợi được ông ta ra tay cứu mình.
Sau khi tỉnh lại, lão Hầu gia biến thành kẻ bán thân bất toại, ngay cả nói cũng không rõ.
Ông ta khó khăn cầm bút, viết một tờ hưu thư, sai ta mang tới nha môn.
Kết cục, Vân Nghiễn Thu bị định tội mưu hại Giang Chiêu Nam, phán xử trảm.
Lưu di nương của phủ Thái úy vì thương xót nữ nhi, nhiều lần đến xin ta tha cho Vân Nghiễn Thu.
Ta đều sai gia đinh đuổi đi.
Sau đó, chính Thái úy Vân Quán Chỉ thân chinh tới, dùng ân nuôi dưỡng năm xưa làm áp lực với ta.
Ta xoay xoay chìa khóa khố phòng Hầu phủ, lạnh lùng nhìn ông ta:
“Phụ thân, muội muội là nữ nhi người, nhưng ta cũng vậy. Những năm qua, người đối xử với nàng ta thế nào, còn đối xử với ta thế nào, người đã quên cả rồi sao?”
Vân Quán Chỉ cau mày, vẻ bực bội:
“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào mới chịu tha cho muội muội?”
Ta từ ngăn kéo lấy ra một quyển sổ sách, ném xuống trước mặt ông ta:
“Phụ thân, nay toàn bộ sản nghiệp Hầu phủ nằm trong tay ta. Chúng ta làm một cuộc giao dịch đi. Nếu hôm nay người để ta toàn quyền xử trí Vân Nghiễn Thu, giải mối hận trong lòng ta, ta sẽ chọn một mạch muối trong gia sản Hầu phủ tặng người. Thế nào?”
Phủ Thái úy từng thịnh vượng, nhưng từ khi tân hoàng đăng cơ, địa vị Vân Quán Chỉ tụt dốc, sớm không còn được sủng tín.
Bây giờ phủ Thái úy lấy đâu ra cảnh huy hoàng xưa kia.
Dựa vào bổng lộc triều đình, sao có thể giữ nổi thể diện trong triều?
Một mạch muối, chẳng khác nào cả một núi vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-cham-nguyet/12.html.]
Đó là cám dỗ trí mạng với ông ta.
Ta nhìn ánh mắt d.a.o động của phụ thân, khẽ cười:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Phụ thân, người đâu chỉ có một mình Vân Nghiễn Thu là nữ nhi. Có bạc rồi, muốn sinh thêm bao nhiêu nữ nhi, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?”
Ánh mắt ông ta tối sầm:
“Buôn lậu muối là trọng tội.”
Ta nghiêng đầu cười:
“Phú quý trong hiểm mà cầu.”
Vì bạc tiền, Vân Quán Chỉ cuối cùng lựa chọn bỏ rơi Vân Nghiễn Thu.
Ba ngày sau, nàng ta bị xử trảm giữa chợ lớn.
Đêm ấy, Lưu di nương dâng cáo trạng, vạch tội Vân Quán Chỉ buôn lậu muối lên tân hoàng.
Tân hoàng từ khi đăng cơ đã tiêu xài vô độ, quốc khố sớm rỗng không.
Tội buôn muối lậu của Vân Quán Chỉ liền thành cái đinh để đóng chặt.
Hoàng thượng lập tức hạ chỉ tra xét.
Nửa tháng sau, phủ Thái úy bị tịch biên, Vân Quán Chỉ bị lưu đày phương Bắc, vĩnh viễn không được về kinh.
Lưu di nương vì tố cáo phu quân, tội chồng thêm một bậc, cuối cùng dùng dải lụa trắng kết thúc sinh mệnh trong ngục.
13
Ba tháng sau, lão Hầu gia lâm bệnh qua đời.
Từ đó, ta kế thừa toàn bộ cơ nghiệp Hầu phủ.
Vạn khoảnh ruộng tốt, lầu son gác ngọc, của báu châu ngọc… tất cả đều về tay ta.
Ta mời thầy giỏi nhất cho Tiểu Đường, từng chút một dạy dỗ nàng thành một tiểu thư có thể độc lập chống đỡ.
Mẫu nữ ta nắm giữ cơ nghiệp trăm năm của Hầu phủ, dưới tường son ngói biếc, thong dong ngắm mây trôi mưa tụ.
Ngày tháng cũng trở nên ngọt ngào, dài lâu như mật.
- Hoàn văn -
--------------------------------------------------