Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VÂN CHẨM NGUYỆT

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đến lúc đó, Tiểu Đường vẫn là đích nữ của hầu phủ, nhi tử của Nghiễn Thu sẽ là người thừa kế Giang gia. Há chẳng phải quá đẹp?”

Nhìn Giang Chiêu Nam cung kính răm rắp nghe lệnh, ta thấy trước mắt chỉ còn một tầng tro xám phủ mờ.

Ánh đèn lồng đỏ méo mó thành bóng quái vật, tiếng gió rít qua lá cây như tràn đầy tiếng cười nhạo.

Thì ra… trong mắt bọn họ, ta chỉ là hòn đá chắn đường, đến lúc cần thì phải bị “tức đến c.h.ế.t” mới yên.

Cổ họng ta như bị gọng kìm sắt rỉ siết chặt, nghẹn cứng.

Ngọn nến bập bùng lay động.

Bà mẫu từ trong n.g.ự.c lấy ra một phong thư, đưa cho Giang Chiêu Nam:

“Ngươi sáng nay vừa gặp nha đầu kia, chiều nàng lại nhờ ta mang thư đến. Có lẽ toàn mấy lời riêng tư thôi, xem đi…”

Theo thói quen mấy hôm nay, ta biết Giang Chiêu Nam đọc thư xong sẽ đốt ngay.

Vậy nên, khi hắn vừa động tay xé phong thư, ta không chút do dự, đẩy cửa bước vào.

3

Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa phòng làm kinh động những người bên trong.

Giang Chiêu Nam thấy ta xuất hiện, sắc mặt thoáng hoảng hốt, vội vàng nhét lá thư vào trong n.g.ự.c.

Bà mẫu lập tức bước lên, lấy thân che chắn tầm mắt ta:

“Bảo ngươi đi chuẩn bị canh giải rượu cho Chiêu Nam, sao lại tay không trở về?”

Ta giả vờ sợ hãi, hơi cúi đầu:

“Trong bếp… trong bếp có chuột…”

Bà ta nghe vậy, lườm ta đến nỗi mắt gần như muốn lật lên trời:

“Chỉ là một con chuột thôi mà? Với cái gan nhỏ xíu này, sau này ngươi làm sao có thể làm chủ mẫu hầu phủ chúng ta?”

Ta ngẩng mắt nhìn Giang Chiêu Nam, thấy hắn làm như không có chuyện gì, đứng yên một bên, ta khẽ cười:

“Ánh mắt của tướng công trông rất tỉnh táo, e là đã tỉnh rượu rồi…”

“Trời rét căm căm thế này, phòng ngủ có sẵn than sưởi, chi bằng nhi tức dìu phu quân về nghỉ ngơi trước.”

Bà mẫu nhìn ta rồi lại nhìn Giang Chiêu Nam, có lẽ tâm trạng đang tốt nên cũng không truy xét thêm.

Chỉ khi chúng ta rời đi, bà ta mới kín đáo ra hiệu cho Giang Chiêu Nam, nhắc hắn giữ kỹ lá thư trong n.g.ự.c.

Về tới phòng, ta liền cho vào tách trà nóng của Giang Chiêu Nam ít bột ba đậu mà ta đã mua từ hiệu thuốc lúc chạng vạng.

Nhìn hắn không hề phòng bị mà uống cạn, ta tiến lên giúp hắn cởi áo:

“Tướng công, người toàn mùi rượu, chi bằng đổi bộ quần áo trước đã.”

Giang Chiêu Nam vốn có thói quen ưa sạch, gật đầu đồng ý.

Nhưng khi thay được nửa chừng, bụng hắn bỗng quặn thắt dữ dội.

Đứng ngoài bình phong, ta lắng nghe hắn rên rỉ trong đau đớn, dịu giọng nhắc nhở:

“Tướng công, chẳng lẽ hôm nay ở tiệc rượu đã ăn nhầm thứ gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-cham-nguyet/3.html.]

Giang Chiêu Nam liên tục gật gù đáp:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Ta… ta phải ra nhà xí một chuyến.”

Nói dứt lời, hắn chẳng kịp khoác áo choàng, vội vã chạy thẳng ra ngoài.

Đến khi bóng hắn đã khuất hẳn trong đêm tối, ta mới quay người, từ đống y phục của hắn lôi ra lá thư mỏng kia.

Trên giấy hồng, nét chữ uyển chuyển thướt tha, chính là bút tích của Vân Nghiễn Thu.

Nàng ta hẹn Giang Chiêu Nam tối mai ra biệt viện ngoài thành tư tình.

Ngoài lá thư mỏng, trong phong bì còn kẹp một mảnh vải vụn từ chiếc yếm thêu chữ nhỏ của Vân Nghiễn Thu, hương thơm phảng phất.

Vân Nghiễn Thu từ nhỏ đã quen cướp đoạt của ta.

Trâm ngọc mẫu thân để lại, tình thương của phụ thân, thậm chí cả hôn ước giữa ta và Giang Chiêu Nam, nàng ta cũng thèm thuồng suốt mười mấy năm.

Khi ta bảy tuổi, phụ thân tổ chức tiệc mừng thọ linh đình trong phủ, nhiều quan lại quyền quý trong kinh đều đến dự.

Giang Chiêu Nam, là độc đinh hầu phủ, theo lão hầu gia tới phủ Thái úy.

Khi ấy, Vân Nghiễn Thu vì ăn ngọt suốt ngày mà béo phì như trái bí lùn.

Sợ ta lấn át phong quang của nàng ta, Lưu di nương bịa lý do, phạt ta quỳ bên hồ suốt hai canh giờ, lại còn sai nha hoàn canh chừng.

Khi Nghiễn Thu rạng rỡ cười nói với khách quý ở tiền viện, thì ta quỳ đến tê dại cả chân ở hậu viện.

Đúng lúc ta ấm ức rơi lệ vì bất công, Giang Chiêu Nam vô tình đi lạc tới, thấy ta thì chau mày:

“Nhìn y phục này, e là tiểu thư phủ Thái úy. Mọi người đang yến ẩm ở tiền viện, sao ngươi lại bị phạt quỳ ở đây?”

Nha hoàn bên cạnh biết hắn là khách quý, không dám lơ là:

“Bẩm công tử, đại tiểu thư sáng nay làm vỡ một cái bát nhỏ trong phòng bếp. Di nương bảo tiểu thư phải quỳ hai canh giờ ở đây.”

Khi ấy, Giang Chiêu Nam vẫn chỉ là thiếu niên má hồng phấn.

Mái tóc đen như lông quạ được buộc lỏng lẻo trên đỉnh đầu, vài sợi rủ xuống trán theo gió.

“Chỉ một cái bát thôi, phạt thế này chẳng quá nặng sao?”

Nói rồi, hắn đưa tay kéo ta dậy, khuôn mặt ngọc ngà hồng lên:

“Ngươi xinh đẹp thế này, nhỡ quỳ què thì thật đáng tiếc. Bổn công tử đưa ngươi đi ăn ngon nhé.”

Nha hoàn vội vàng cản:

“Công tử… chuyện này… không ổn đâu.”

Giang Chiêu Nam lại cố chấp:

“Có gì không ổn? Ta là đích tử Vĩnh An hầu phủ, chỉ muốn đưa tiểu thư các ngươi ra ngoài ăn chút gì, ngươi lắm lời gì chứ?”

Khoảnh khắc ấy ta mới biết, nam tử đưa tay kéo ta ra khỏi cảnh khốn quẫn này, chính là vị hôn phu tương lai của ta.

Di nương khắt khe, phụ thân hờ hững, muội muội hãm hại… tất cả như bóng tối đen kịt nuốt chửng mọi hy vọng sống của ta.

Thế nhưng, sự xuất hiện của Giang Chiêu Nam ngày hôm đó, tựa như một kỳ tích, mang theo ánh sáng rực rỡ đập thẳng vào thế giới ta.

Hôm ấy, ta được hắn dẫn vào yến tiệc, bởi dáng vẻ thướt tha và cách hành xử lễ độ, ta được quan khách yêu mến.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VÂN CHẨM NGUYỆT
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...