Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vết Nhơ

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vương sư tế tự tư thái trang nghiêm, khể kích dao lâm (1), từ Đế đô đi thẳng về phía Đông, hướng đến vực Gọi Hồn mênh mông vô bờ.

(1) Khể kích dao lâm: Ý chỉ đại quan quý nhân đi đường xa mà đến.

Đoạn đường này đi mất chừng ba ngày, chạng vạng ngày đầu tiên, đoàn người dừng chân bên hồ nước. Đám người hầu bắt đầu dựng trại tạm thời, sắp xếp chỗ ở cho các chủ thượng, còn nhóm hậu duệ quý tộc được gọi đến lều vua dùng bữa.

Lúc Mặc Tức đi vào, phần lớn các quý tộc đã có mặt, lều trại to đùng dựng bằng pháp thuật bày hơn trăm chỗ ngồi, thị nữ dẫn Mặc Tức đến vị trí của hắn, Mặc Tức nhìn lướt qua phía đối diện, Mộ Dung Liên cũng đang nhìn hắn. Giống như tất cả con cháu thế gia đến tế bái, Mộ Dung Liên cũng mặc một thân lễ phục, áo tế tự xanh ngọc rườm rà thêu đồ đằng hình dơi, trán buộc khăn chữ nhất vàng xanh chỉn chu, khiến gương mặt của gã trông càng thêm nhợt nhạt bệnh hoạn.

Phủ Vọng Thư và nhà họ Mặc đều là danh môn vọng tộc nhiều đời anh hào, Mộ Dung Liên hưởng phúc của tổ tiên, gã có tư cách đeo khăn chữ nhất cũng không có gì đáng trách, chỉ là trong lòng những người ngồi đây đều có một thước đo, hiện nay con cháu nhà ai xứng với vinh quang của ông cha nhất, hậu duệ nhà ai lại giẫm đạp lên máu đào của tổ tiên, mọi người đều rõ ràng.

Chờ đám người lục tục tới đông đủ, Quân thượng mở miệng nói: “Chạy một ngày đường, các khanh cũng mệt rồi. Bưng đồ ăn lên đi.”

Cung nữ lả lướt bưng chén đĩa vào, ra chiều yểu điệu quỳ gối trước mặt các quý tộc, bắt đầu rót rượu gắp thức ăn. Đoàn người đang trên đường đi, dù rằng thức ăn không quá phong phú, bốn món lạnh bốn món nóng một món chính, nhưng cũng được chế biến rất khéo léo.

Bốn món lạnh gồm giò thủ, rau trộn tam ti, sen ngọt tẩm quế, cá lát ăn sống. Bốn món nóng là cá bống chiên dầu hành, tôm xào lươn, cua hấp nhúng giấm và củ seo xào. Món chính là bánh bao súp thịt cua sở trường của ngự trù.

(2) Ngự trù: Đầu bếp nấu đồ ăn cho vua.

Hôm qua Mặc Tức gây gổ với Cố Mang một trận, tâm trạng cực kỳ tệ, căn bản ăn không vô, trái lại uống thêm vài chén rượu so với ngày thường.

Thật ra lễ tế hằng năm của Trọng Hoa, thay vì nói là tế bái, chi bằng nói là cho người đã khuất một công đạo —— Năm nay lại đánh thắng mấy trận, đạt được pháp khí nào, có quốc thái dân an không.

Nếu một năm qua không được thuận lợi, bầu không khí của lễ tế sẽ vô cùng nặng nề, còn nếu Trọng Hoa quốc vận hưng thịnh thì xem như an ủi vong linh các liệt sĩ trên trời, mọi người cũng có thể thoải mái tận hưởng tiệc rượu.

“Năm nay ngừng chiến dưỡng bệnh, tuy có hơi trắc trở nhưng cũng xem như là khởi đầu tốt.”

“Ha ha, đúng rồi, trước đó biên giới phía Đông còn giành lại được một mảnh đất bị mất, việc vui mà.”

Nhạc Thần Tình ngồi cách đó không xa quấn lấy tiểu cữu nhà mình, lép ba lép bép: “Tứ cữu tứ cữu, món sen ngọt này, tứ cữu thích ăn nhất nè. Nếu không đủ thì phần của con cho tứ cữu luôn!”

Trước đó không lâu, Nhạc Quân Thiên cha cậu ta đã về thành. Lễ tế lần này, tất nhiên ông ta cũng có mặt, thấy con trai mình lại bám theo nịnh hót Mộ Dung Sở Y, sắc mặt không khỏi có phần hờn giận, làm bộ ho vài tiếng, cảnh cáo lườm nguýt Nhạc Thần Tình.

Thấy cảnh tượng đó, Mặc Tức không khỏi nhớ đến lần đầu tiên Cố Mang tham dự loại tế tự này. Lúc ấy Cố Mang vừa được lão Quân thượng sắc phong, tinh thần phấn chấn khí khái ngời ngời, thậm chí lão Quân thượng còn phá lệ cho phép y tham dự lễ tế vốn chỉ có hoàng thân quốc mới được theo cùng.

Năm đó Cố Mang còn mừng rỡ khôn xiết vì vinh hạnh đặc biệt này, chỗ ngồi của y ở ngay cạnh Mặc Tức, y không dằn được niềm hưng phấn, cứ luôn mồm tỉ tê với Mặc Tức. Khi đó y cũng giống Nhạc Thần Tình bây giờ, hào hứng phấn khởi nói: “Món cá sống này ngon thiệt nha, ta nghe bảo ngự trù bắt cá sống dưới hồ xắt thành lát vậy đó, đệ nếm thử xem có thích không?”

Mặc Tức nhắm mắt lại, rượu mạnh chảy vào cổ.

Mãi đến khi tiệc tàn, hắn vẫn không đụng đến một lát cá sống trên bàn.

Trở về khu lều trại của mình, Mặc Tức đang định ngủ một giấc, chợt thấy đội trưởng đội hộ vệ hớt hải đi tới đi lui trong gió, vừa thấy hắn thì lập tức nghênh đón, hốt hoảng gọi: “Chủ thượng!”

Mặc Tức giương mắt hỏi: “Gì thế?”

“Thuộc hạ… Lý tổng quản lệnh cho thuộc hạ theo dõi Cố Mang, cho y uống thuốc. Nhưng thuộc hạ vừa đến lều của y tìm y lại không thấy y đâu, ngay cả cơm tối y cũng không ăn chung với bọn thuộc hạ, chẳng biết chạy đi đâu rồi…”

Thật ra Mặc Tức không lo lắng lắm, vòng Tỏa Nô đeo trên người Cố Mang, hắn có thể cảm nhận được Cố Mang ở trong khu dựng trại này. Hắn thở dài, nói: “Đưa bình thuốc cho ta, ngươi đi nghỉ ngơi đi.”

“Nhưng, nhưng ngài…”

Lẽ nào ngài muốn đích thân xử lý chuyện lông gà vỏ tỏi này?

Mặc Tức không muốn nhiều lời, chỉ lặp lại lần nữa: “Đi đi.”

Nếu Mặc Tức đã nói vậy, dù đội trưởng đội hộ vệ có cảm thấy không ổn cũng sẽ không nhiều lời. Gã cung kính đưa bình thuốc cho Mặc Tức rồi nghe lệnh rời đi.

Buổi tối bên hồ nước, gió mạnh thổi vù vù, Mặc Tức đứng tại chỗ chốc lát cho tỉnh rượu, sau đó đi một vòng quanh nơi dựng trại của mình.

Quả nhiên Cố Mang vẫn còn ở đây, y ngồi tựa đằng sau một gốc cây thuỷ sam, co mình ngủ thiếp đi.

Mặc Tức rũ mắt nhìn Cố Mang một hồi, thế rồi chậm rãi cúi người xuống, quỳ một chân trước mặt y. Cơn giận tối qua còn chưa tiêu hết, bầu không khí giữa hai người vẫn vô cùng ngượng ngập, Mặc Tức im lặng giây lát mới mở miệng: “… Dậy đi. Về lều mà ngủ.”

Hắn thật sự không hiểu vì sao mỗi người đều có lều riêng, cũng dựng xong cả rồi, vậy mà Cố Mang lại chạy đến gốc cây lấy trời làm mền lấy đất làm giường.

“Dậy đi.”

Gọi mấy lần, Cố Mang vẫn không có phản ứng. Mặc Tức không khỏi có chút phiền lòng, đưa tay đẩy Cố Mang.

Nào ngờ đẩy một cái, Cố Mang hệt như bù nhìn ngã phịch xuống đất. Ánh trăng xuyên qua rừng sam chằng chịt lá kim rọi lên mặt Cố Mang ——

Gương mặt đó đã phủ kín sắc đỏ bệnh tật, làn da vốn đã tái nhợt cứ như bị hấp trong sương mù. Hai mắt y nhắm nghiền, hàng mi dài run nhẹ, bờ môi ướt át vì thở không thông mà hé mở hít hơi, chân mày cũng vô thức nhíu chặt.

Mặc Tức sửng sốt: “Cố Mang?”

Hắn nâng tay sờ trán Cố Mang, chẳng ngờ lại nóng kinh người.

Mặc Tức vội nâng Cố Mang sốt đến hôn mê dậy, dìu Cố Mang về lều nhỏ của y. May mà nơi dựng trại của phủ Hi Hòa nằm chệch hướng, người hầu dẫn theo cũng đã ngủ hết rồi, cảnh tượng này không bị ai nhìn thấy. Mặc Tức vén màn lều, đặt Cố Mang lên giường.

Sau khi khôi phục một ít tri giác, Cố Mang mở cặp mắt nhập nhèm ra, ngơ ngác ngước lên nhìn Mặc Tức.

Đột nhiên như nhận ra điều gì, Cố Mang ngọ nguậy bò dậy, muốn trở mình xuống giường. Mặc Tức dùng một tay ghìm y lại, vừa cố dằn nỗi lo trong lòng, vừa cắn răng thấp giọng nói: “Nằm yên đi. Lộn xộn cái gì?”

Cố Mang cắn môi dưới ươn ướt của mình, màu xanh nơi đáy mắt như sắp hóa thành hơi nước tràn ra ngoài. Mặc Tức bị y nhìn như thế, nhịp tim đột nhiên tăng tốc, không khỏi siết chặt ngón tay, đứng thẳng dậy kéo giãn khoảng cách với Cố Mang.

Nhưng Cố Mang cứ ngơ ngẩn nhìn Mặc Tức như thế, có lẽ không phải nhìn Mặc Tức, vầng sáng trong mắt Cố Mang chủ yếu hội tụ trên khăn lụa mà Mặc Tức đang đeo.

Người bị bệnh há miệng như muốn nói gì đó, nhưng chờ khi mở miệng lại không biết nên nói gì.

Thế là y lại cắn môi, lát sau lại bật người muốn bò dậy.

Mặc Tức đè y xuống: “Huynh làm gì thế?”

Cố Mang đã sốt đến mơ màng, y níu vạt áo của Mặc Tức, cố chấp muốn bò xuống đất.

Mặc Tức gắt giọng: “Cố Mang!”

Dường như tên mình đã gọi về phần nào ý thức của chính mình, Cố Mang co người lại, thân hình càng còng xuống, thậm chí có thể nói là hèn mọn. Y hệt như một đống bùn nhão, vịn mép giường muốn lăn từ trên xuống.

Nhưng y bị Mặc Tức ghìm lại, bị Mặc Tức cản lối đi.

Cố Mang đờ ra tại chỗ một hồi, sau đó đột nhiên lầm bầm: “Ngươi thả ta xuống đi… xin ngươi đó, thả ta, xuống đi…”

“Huynh bị sốt rồi. Nằm yên đi.”

“Thả ta xuống đi, ta không muốn… ta không muốn ở đây…”

Lồng ngực vừa đau vừa hận, vừa phiền vừa nóng, Mặc Tức lại đỡ Cố Mang ngồi ngay ngắn định bắt y nằm xuống, nhưng Cố Mang nhất quyết không chịu nghe, lần này y dứt khoát nắm chặt vạt áo của Mặc Tức, vầng trán nóng hổi tỳ lên hông Mặc Tức.

“Ta không muốn ngủ ở đây…”

Xương cổ chưa bao giờ chịu còng xuống, giờ đây trông như có thể đứt gãy bất cứ lúc nào.

Cố Mang tựa vào người Mặc Tức, ý thức đã trở nên mơ hồ, y muốn đẩy Mặc Tức ra, đồng thời lại cảm thấy mình đang ôm vật gì ấm áp lắm, hệt như người đang trôi dạt trên sông băng bỗng dưng ôm được khối gỗ nổi. Y muốn đẩy hắn ra, nhưng cuối cùng lại biến thành ôm vật vờ.

Cố Mang ôm eo Mặc Tức, áp mặt lên hông Mặc Tức, khàn giọng lẩm bẩm: “Giường của ngươi… quá sạch sẽ…”

Mặc Tức sửng sốt: “Cái gì?”

Cố Mang bỗng nhiên nấc nghẹn: “Ta… bẩn…”

Mặc Tức chỉ cảm thấy lồng ngực như bị vật cùn gì đập mạnh một cái, đau đến không thở nổi.

Nhưng người đang ôm hắn còn đang run lẩy bẩy từng hồi, không biết vì đau bệnh hay đang e ngại gì khác. Cố Mang ôm hắn, giọng gần như nức nở vỡ nát.

“Không biết… không biết ngủ thế nào… mới không… làm bẩn… cho nên…”

“Để ta đi đi… thả ta… đi đi…”

Mặc Tức nhẹ giọng nói: “Huynh muốn đi đâu…”

Cố Mang như bị câu này hỏi trúng chỗ đau, y ngơ ngác mở to mắt, giọng trong cổ họng gần như đã nghẹn ngào: “Ta, ta cũng không biết…”

Cổ họng như bị tắc một quả trám đắng, Mặc Tức cúi đầu nhìn Cố Mang, nhất thời không thốt được chữ nào.

Ta đã bẩn rồi, toàn thân nhơ nhuốc, không biết mình nên đi đâu.

Ta không biết mình nên đi đâu nữa…

Buồng tim của Mặc Tức quặn đau, hắn cúi đầu nhìn Cố Mang, từ góc độ này có thể loáng thoáng thấy được gò má của Cố Mang, dường như vẫn còn sưng đỏ do mình tát hôm qua —— Cái tát đó, hắn thật sự không nương tay.

“Huynh có biết huynh bẩn thế nào không!”

Lời nói còn văng vẳng bên tai.

Hối hận không?

Không… không. Trái tim hắn sớm đã cứng như đá tảng. Hắn không hối hận.

Chỉ là ——

Chỉ là không hiểu tại sao, trước mắt bỗng hiện lên một gương mặt cười xán lạn, là năm nào đó cả hai vẫn còn trẻ.

Lúc ấy hai người còn chưa phát triển tình yêu tha thiết gì, chỉ là anh em chiến hữu không thể bình thường hơn.

Hắn trúng mai phục, bị địch bao vây, chịu đau chờ tiếp viện.

Chờ thật lâu, chờ đến khi tưởng rằng mình sẽ chết, cuối cùng giữa đất trời rực đỏ, là Cố sư huynh của hắn giáp bạc sáng loáng, phóng ngựa về phía hắn.

Cố Mang xuống ngựa, ôm sư đệ bị thương của mình vào lòng. Toàn thân Mặc Tức dính đầy nọc độc do ác thú nước Liệu phun, hắn hé đôi môi khô nứt, khàn giọng nói: “Buông ra…”

“Sư đệ!”

Mặc Tức thở dốc nói: “Đừng đụng vào ta, trên người ta… bẩn lắm… toàn là máu độc…”

Bẩn lắm, sẽ làm huynh nhiễm bẩn theo.

Sẽ liên lụy huynh bệnh theo.

Ta và huynh chỉ chiến đấu chung một lần, không thân không quen, huynh cần gì phải… bị thương chung với ta.

Nhưng lúc đó Cố Mang nói gì với hắn?

Ký ức xa xưa phủ bụi mà hắn vẫn không muốn nhớ lại, giờ đây sôi sục trào tuôn một cách thật điên cuồng.

Cố Mang nói:

“Đừng sợ. Sư huynh ở với đệ.”

Rồi sẽ có một người không ngại sống chết, kéo đệ ra khỏi máu độc máu bẩn.

Không sao đâu, ta không sợ. Nếu ta đã chọn con đường này, nếu ta đã bước lên chiến trường, ta cũng không định khoẻ mạnh lành lặn trở về. Bất luận là quý tộc, là nô lệ, là thứ dân, ta và đệ là chiến hữu, một kiếp này, ta sẽ cùng sống cùng chết với đệ.

Cố Mang ta là thân nô tịch, lần đầu tiên có được cơ hội chứng tỏ mình, ta không sợ chết, ta chỉ muốn cho Trọng Hoa thấy, cho Quân thượng thấy, cho các ngươi hiểu… dù là nô lệ ti tiện tận xương, cũng giống như các ngươi.

Cũng có nhiệt huyết lòng son, nói sinh tử nghĩa khí.

Ta không phụ lòng các ngươi gọi ta một tiếng sư ca, gọi ta một tiếng anh em.

Cứ bôi máu lên người ta đi, đưa tay đệ cho ta.

Bẩn hơn nữa, ta ôm đệ.

Đau hơn nữa, ta ở với đệ.

Xa hơn nữa, ta đưa đệ về nhà.

Trái tim Mặc Tức như bị một cái móng nhọn vô hình quắp lấy, xé rách mặc máu thịt nhầy nhụa —— Một bên là hận nước thù nhà, một bên là ơn sâu nghĩa nặng —— Tại sao? Tại sao cho hắn tình yêu đậm sâu và nỗi đau tột cùng, đều là một người chứ?!!

Hắn bị dồn đến đường cùng, thật sự không sao thở nổi.

Giữa ánh nến lờ mờ, hắn nhìn chằm chằm gương mặt của Cố Mang, hận đến vậy, yêu đến vậy…

Sống không bằng chết đến vậy.

Ôm ta đi, không sao đâu, ta không sợ.

Ta không sợ.

Mặc Tức đột nhiên nhắm mắt lại, sau đôi phút lặng thinh, dưới ánh đèn chập chờn, hắn chợt cúi người bế Cố Mang lên, bước ra khỏi lều nhỏ, đi vào lều của mình.

Một cách thật khẽ khàng, hắn đặt Cố sư huynh sốt đến mơ màng lên giường lớn mềm mại trải đệm lông tuyết hồ dày cộm của mình.

Hắn giơ tay lên, chần chừ một thoáng, cuối cùng vẫn sờ gò má nóng hầm hập của Cố Mang.

Chỉ một cái chạm nhẹ như thế, Cố Mang lại giống như bị cái tát hôm qua dọa sợ, khép hờ hai mắt, theo bản năng co rúm người run một cái.

“…” Mặc Tức chậm rãi thả tay xuống, hắn ngồi bên mép giường, lát sau vùi mặt vào lòng bàn tay. Ánh nến trong lều lay lắt, bóng hình của hắn mệt nhoài, trông như sắp bị vô số tình cảm trĩu nặng đầy mâu thuẫn nghiền nát.

Không lâu sau, Cố Mang chịu không nổi thiếp đi. Mặc Tức quay đầu nhìn người nằm ngủ bên cạnh mình, thất thần một lúc lâu.

Hắn cảm thấy mình điên thật rồi.

Đại điển tế tự… tế những anh linh đã hy sinh. Tế những vong hồn chết dưới tay Cố Mang.

Nhưng mình… đang làm cái gì đây.

Chăm sóc một tên nghịch tặc phản quốc sao?

Hắn nhắm mắt lại, đứng dậy đi ra khỏi lều. Bình thuốc còn cầm trên tay, lẽ ra vừa rồi định bảo Cố Mang uống hết, nhưng bây giờ… thôi chờ Cố Mang ngủ một lát rồi cho y uống sau…

Mặc Tức đứng bên ngoài hứng gió đêm, cõi lòng rối như tơ vò. Tuy hắn không muốn mềm lòng với Cố Mang nữa, nhưng vẫn không sao quên được đội trưởng đội hộ vệ nói Cố Mang ngay cả cơm tối cũng chưa ăn. Do dự mâu thuẫn hồi lâu, cuối cùng hắn vẫn đi đến nơi dựng trại của ngự trù.

Hết chương 56

Stormi: Cảm xúc sau khi mần chương này…

Chuyên mục đồ ăn ~

Rau trộn tam ti: Nguyên liệu chính là rong biển, ớt xanh và ớt đỏ, đem trộn với nước tương, muối, giấm, đường trắng, gừng băm, hạt mè. (Tam ti: 3 loại sợi)

Sen ngọt tẩm quế là món tác giả tự chế, mình tìm không thấy, chỉ có món củ sen ngọt là thế này thôi.

Cá lát ăn sống

Tôm xào lươn: Lươn chiên xào chung với tôm bóc vỏ và sốt dầu hào.

Củ sen xào

Bánh bao súp thịt cua

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5: có nhắc đến việc có 1 cố nhân giúp Giang Dạ Tuyết giữ lại vị trí trưởng lão học cung, té ra là thằng vua…
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: ->
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 140: cũng đã rải hint về mưu tính của thằng Quân thượng, đây là 1 câu nó nói ở chương đó (Quân thượng cũng không còn vô danh nữa nha, từ nay đã có tên có họ…)
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...