Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vết Nhơ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nếu thời gian quay về ba ngày trước, có người dự đoán với Mặc Tức rằng, ha ha ha, Hi Hòa quân, ta nói nhỏ ngươi nghe nè, ba ngày sau ngươi sẽ đi chơi trai, Hi Hòa quân nhất định sẽ đập cho kẻ đó vỡ mặt rụng răng.

Ngặt nỗi bây giờ đâm lao đành phải theo lao, hắn không còn lựa chọn nào khác.

Cuối cùng hắn vẫn cong ngón tay gõ lên hai chữ “trò chuyện”, lúc chọn mặt mày hắn xanh mét, phủ đầy u ám cố nén.

Mặc Tức chọn xong rồi.

Cố Mang chìa tay với hắn.

“Gì vậy?”

“Trả tiền.”

“… Huynh!” Mặc Tức giận đến đỏ cả vành mắt, nhưng lại chẳng thốt được một câu hoàn chỉnh: “Ta —!”

Cố Mang không đáp, chỉ lẳng lặng xòe tay chờ tiền, bây giờ y nói rất ít, không cần nói sẽ không phí lời.

Mà Cố soái trong trí nhớ của Hi Hòa quân lại nói rất là nhiều. Lúc y đứng phơi mình dưới nắng gắt, đối mặt với binh nhì trên võ đài, y thường hay nện bước rầm rập, đi qua đi lại với vẻ kiêu hãnh mà oai vệ, luôn miệng hét lớn xuống phía dưới, mồ hôi sáng loáng chảy trên da, hệt như hạt thủy tinh rơi trên da lông của báo săn. Miệng y bao giờ cũng cười tươi rói, ánh mắt luôn đen bóng sáng ngời, còn lộ một chiếc răng nanh nhỏ.

Mặc Tức đưa cho y bối tệ vàng đắt giá nhất Trọng Hoa.

(1) Bối tệ: Tiền vỏ sò dùng ở thời cổ đại.

Cố Mang cũng không nói cảm ơn, y đứng lên đi tới bên kệ, lấy một chiếc bình nhỏ, cẩn thận cất bối tệ vào, sau đó lại đặt bình lên cao.

Mặc Tức lặng lẽ quan sát, trong lòng trăm mối tơ vò, giận hờn căm oán cái gì cũng có. Hắn nhìn bóng lưng của Cố Mang, đột nhiên lạnh lùng hỏi: “Cái bình đó của huynh, trữ được bao nhiêu tiền rồi?”

Huynh mặc cho bao nhiêu người nhục mạ, ức hiếp, chà đạp rồi.

… Huynh…

Huynh ngủ với bao nhiêu người rồi.

Cố Mang vẫn im thin thít, cất bình xong mới quay lại ngồi trước mặt hắn. Dưới ánh đèn mờ tối, gương mặt Cố Mang cũng chẳng rõ ràng đến vậy.

Mặc Tức không biết trên mặt y có cảm xúc nhỏ nhặt nào mà mình bỏ lỡ không.

Cố Mang quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có gì đó bất thường.

Phải chăng hai năm khuất nhục đã mài hết sự kiên cường cuối cùng của y?

Nhưng hắn còn chưa tính sổ với y, chưa nghe y nhận sai mà… Sao y có thể trút hết máu thịt, chỉ chừa cho hắn một cái xác trơ xương chứ.

“Cái ngươi cho ta là bối tệ vàng. Cho thừa rồi.”

“… Không cần huynh thối.”

Cố Mang nói thật: “Ta thối không nổi.”

Dứt lời, y lại giở thẻ tre ra, đưa cho Mặc Tức: “Vậy nên ngươi chọn thêm vài cái đi, ngươi muốn chọn gì trên đây cũng được.”

Mặc Tức: “… … … …”

Hắn nhìn chằm chằm gương mặt của Cố Mang, trên gương mặt đó chẳng có chút nhục nhã hay đau đớn nào, chỉ có tĩnh lặng, bình thản, thuận lý thành chương, mời hắn chọn thêm một số thứ.

Mặc Tức quay đầu đi, răng sắp nghiến đến nát. Lạ thật, lẽ ra hắn phải đoán được chứ? Lúc trước đi chơi gái, sau đó lại phản quốc, giẫm lên điểm giới hạn của hắn hết lần này đến lần khác. “Lên giường không cần quá nghiêm túc”, lời như thế đã sớm phát ra từ miệng của Cố Mang, hôm nay vì sống qua ngày mà bán đứng thể xác, chỉ là từ đè người khác thành bị đè mà thôi, có gì bất ngờ đâu.

“Ta không muốn chọn.” Mặc Tức càng lúc càng khó ở, lửa giận trong lòng cũng sắp áp không nổi.

Hắn cũng không chịu thêm được nữa, đột ngột đứng phắt dậy, sắc mặt lạnh như băng.

“Bỏ đi, ta về đây.”

Dường như chưa gặp tình huống này bao giờ, cuối cùng trong mắt Cố Mang cũng hiện chút bối rối, y muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì.

Mặc Tức vừa xoay người, Cố Mang chợt níu ống tay áo của hắn.

Mặc Tức thật sự đã sắp đến giới hạn, lửa giận bắn ra những tia nguy hiểm, sẵn sàng bùng cháy bất cứ lúc nào: “Rốt cuộc huynh muốn sao đây?”

Cố Mang không đáp mà quay lại trước kệ, lấy bình gốm nhỏ đựng tiền xuống, móc miếng bối tệ màu vàng ra, lẳng lặng trả vào tay Mặc Tức.

“Vậy cái này trả ngươi.”

“…”

“Tạm biệt.”

“… … … …”

Im lặng giây lát.

Thình lình “soạt” một tiếng, Mặc Tức nghiến răng nghiến lợi kéo cuộn thẻ tre qua, giơ lên trước mặt Cố Mang: “Hai năm qua chui rúc ở đây tham sống sợ chết làm mấy trò hèn hạ không ra hình người này, huynh cảm thấy thế nào? Có từng vui vẻ thoải mái chưa? Người khác tát huynh một cái rồi cho huynh ít tiền, cuộc sống như vậy huynh cũng chịu được phải không?!!”

Cuối cùng dòng lửa cũng phá vỡ lồng giam, cuồng nộ bị đè nén tuôn ra ào ạt.

Mặc Tức thở hồng hộc, con ngươi hằn đầy tơ máu, vành mắt lại ươn ướt: “Loại đàn ông như vậy huynh cũng chịu, huynh có còn là Cố Mang ngày xưa không? Huynh nhìn bộ dạng của mình bây giờ đi, ta vậy mà lại từng kết bạn với loại người như huynh, từng vì huynh mà cãi nhau với người khác, không ngờ ta lại từng xem huynh là người mà ta… mà ta…”

“Mà ta…”

Hắn không nói tiếp được nữa, giận đến mức môi cũng run bần bật. Chịu ảnh hưởng từ cảm xúc kích động của Mặc Tức, ánh nến thắp bằng linh lực trong phòng cũng lay lắt chực tắt, lúc sáng lúc tối, chiếu lên bóng hình nhìn nhau chằm chặp của bọn họ.

Mặc Tức nắm cổ áo của Cố Mang, Cố Mang tránh không thoát, trái lại còn làm cổ áo rời rạc, hai người gần như là mũi đụng mũi, mắt chạm mắt.

Lồng ngực Mặc Tức phập phồng dữ dội, hắn cứ trừng mắt nhìn Cố Mang một hồi, tầm nhìn đột nhiên dời xuống, dừng trên bả vai trần trụi của đối phương.

Những vết xanh tím trên đó đều là vết roi quất…

Mặc Tức chỉ cảm thấy trong đầu “đùng” một tiếng, như thể có thứ gì đã đứt đoạn, sắc đỏ trong mắt hắn không chỉ là lửa giận hừng hực, mà còn thêm một chút cảm xúc chính hắn cũng không rõ. Cảm xúc đó thúc đẩy hắn nâng tay bóp mặt Cố Mang, đẩy mạnh y lên kệ tủ, một tay chống bên má y, thân hình cao lớn áp xuống.

Ánh nến lập lòe lay lắt, cuối cùng cũng tắt ngóm vì chịu không nổi linh lực hung hãn do Mặc Tức phát ra.

Trong bóng tối, Mặc Tức nhìn chằm chằm gương mặt gần trong gang tấc của Cố Mang, ngón tay chai sần thô ráp sượt mạnh qua gò má và bờ môi của y, giọng nói đã khản đặc vì phẫn nộ.

Hắn tức đến điên rồi, thậm chí không phát hiện màu mắt khác lạ của Cố Mang, cũng như vẻ kinh ngạc chợt lóe trên mặt y.

“Vì sống, vì một chút tiền, muốn làm gì huynh cũng được, đúng không?”

Dường như bị bóp khó chịu quá, gương mặt Cố Mang từ từ đỏ lên, cuối cùng y không đứng yên nữa, bắt đầu giãy giụa dưới tay Mặc Tức.

Tiếc rằng lý trí của Mặc Tức đã cạn kiệt, mắt hắn chẳng thấy được đau đớn của Cố Mang. Xung quanh tối đen như mực, phòng ở hai bên vách truyền đến tiếng đàn ông thở dốc và phụ nữ rên rỉ, nhắc nhở Mặc Tức đây là nơi nào, Cố Mang ở đây làm gì, bọn họ ở đây lại có thể làm những gì.

Ý nghĩ kích thích chợt lóe trong đầu khiến Mặc Tức hơi hoảng hốt, da đầu cũng tê rần.

Cô ả phòng sát vách như sắp đạt cao trào, giọng rên càng the thé chói tai. Trong đêm tối, tiếng cơ thể va chạm quả thật rõ như sát bên tai, còn Cố Mang dưới người hắn vì hít thở không thông mà giãy giụa quyết liệt, lại bị hắn xem như đang trơ trẽn dụ dỗ.

Ánh mắt hắn tối dần, bên trong như có dòng sắt nung cuồn cuộn, nóng một cách kinh người, không biết vì giận hay là vì gì khác.

“Buông… ra…”

Mặc Tức không buông tay, chỉ cười lạnh một tiếng, tiếng cười không nghe được chút sảng khoái nào, chỉ toàn thất vọng và ghen ghét cực độ.

Giọng hắn như tóe lửa, khàn đến mức chính hắn cũng khó tưởng tượng nổi. Hắn cúi người, kề sát bên tai Cố Mang: “Được. Huynh không cho ta đi đúng không. Vậy huynh muốn ta chọn cái gì? Muốn ta lên giường với huynh, để ta thao huynh à?”

“…”

Rồi chợt nghiến răng nghiến lợi quát: “Lúc trước huynh còn chưa bị ta thao đủ sao?!”

Quá kích động.

Lời vừa thốt ra miệng, bản thân Mặc Tức cũng hãi hùng.

Mặc Tức gần như chưa bao giờ nói chữ này, hắn là người nghe Nhạc Thần Tình kể chuyện hài tục tĩu cũng khó chịu nhăn mày. Thế mà bây giờ hắn lại bị ép cho điên đến mức này, vài câu bật thốt mà không kịp suy nghĩ… Hung ác, uy hiếp, tàn bạo.

Thú tính ngủ đông.

Tuyệt vọng cùng cực.

Mặc Tức mắng thầm một tiếng, bỗng nhiên đấm mạnh lên kệ, bình trữ tiền của Cố Mang lung lay vài cái rồi rơi “xoảng” xuống đất, vỡ tan tành.

Mặc Tức vô thức quay sang nhìn, nhưng không để ý gì nhiều. Phải đến một lát sau, hắn mới đột ngột ngộ ra điều gì, thoắt cái thả tay bóp Cố Mang, đứng thẳng người dậy, quay đầu nhìn mặt đất.

Ánh trăng mờ nhạt chiếu vào từ cửa sổ.

Trong chiếc bình trữ tiền nho nhỏ, thì ra chẳng có cái gì hết…

Cố Mang thậm chí không nhận được dù chỉ là một miếng bối tệ trắng bé nhỏ nhất.

Chiếc bình đó trống rỗng.

__________

Tác giả có lời muốn nói: Tui biết chị em còn nhiều nghi vấn lắm ~ Đừng gấp từ từ sẽ hiểu hết!

Cố Mang (hổ xù lông): Đệ không chọn thì thôi! Bóp cổ ta làm gì!

Mặc Tức (nhìn lướt qua mông hổ): Vậy huynh muốn ta bóp chỗ nào?

Cố Mang: … Dời tầm mắt nguy hiểm của đệ đi ngay.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5: có nhắc đến việc có 1 cố nhân giúp Giang Dạ Tuyết giữ lại vị trí trưởng lão học cung, té ra là thằng vua…
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: ->
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 140: cũng đã rải hint về mưu tính của thằng Quân thượng, đây là 1 câu nó nói ở chương đó (Quân thượng cũng không còn vô danh nữa nha, từ nay đã có tên có họ…)
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...