Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân đến muộn

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta gay gắt?

Đúng vậy. Dù Thịnh Triều phóng khoáng, không quá câu nệ chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng yêu cầu đối với nữ t.ử vẫn nghiêm khắc. Mỗi lần Hoắc Tiêu trêu chọc ta xong, ta đều chạy đến Hầu phủ cáo trạng.

Ban đầu, Hoắc phu nhân còn nghiêm khắc giáo huấn Hoắc Tiêu. Nhưng lâu dần, bà ta cũng có phần bực bội, cảm thấy ta làm quá lên.

Cho đến sau này, rõ ràng Hoắc Tiêu là người gây lỗi trước, nhưng mọi người không những không trách cứ hắn, ngược lại còn khuyên ta đừng quá so đo, cứ như thể ta mới là người gây rối vô cớ vậy.

Lòng ta như có một khối bông ướt, bị bưng bít khó chịu, lại không có chỗ để phát tác.

Hoắc Tiêu thấy ta chỉ chú tâm cúi đầu xỏ kim, không hề để ý đến họ, hắn tiến đến bên cạnh ta, dùng khuỷu tay đẩy ta một cái: “Thật sự giận rồi à? Ta xin lỗi ngươi là được chứ gì? Nhưng mà ngươi chưa thấy dáng vẻ ngươi ngã hôm đó đâu, thật buồn cười…”

Nói xong, hắn cười hềnh hệch ngồi sang một bên, đợi ta sẽ tha thứ cho hắn như thường lệ.

Tay ta còn đang cầm kim, bị hắn đẩy một cái, dầu ngón tay rớm máu, nhuộm đỏ cánh trắng trên đầu con uyên ương. Thấy chiếc khăn che mặt đã thêu cả đêm bị làm bẩn, ta vứt kim chỉ xuống bàn, nói: “Hoắc Thế tử, ta chấp nhận lời xin lỗi của ngươi. Giờ ngươi có thể đi được chưa?”

Hoắc Tiêu thấy thái độ ta vẫn xa cách, giọng hắn cũng lạnh đi: “Vệ Minh Huyên, ngươi thực sự không biết hôm nay ta đến đây làm gì sao?”

Ta quay lưng lại, không để ý đến hắn nữa, cũng không còn như trước đây mà cân nhắc từng lời hắn nói. Trong lòng ta chỉ nghĩ, chiếc khăn che mặt này đã bẩn thế này, e là phải thêu lại rồi.

Ta và Hoắc Tiêu tan rã trong sự không vui. Cho đến chiều, khi mẫu thân bàn với ta về lễ vật mừng thọ cần mang đến Hoắc phủ, ta mới chợt nhớ ra ngày mai là sinh thần mười chín tuổi của Hoắc Tiêu.

Những năm trước, vào sinh thần hắn, ta đều chuẩn bị quà từ rất lâu trước đó. Có khi là bút lông do chính tay ta làm, có khi là bùa bình an thỉnh từ đại sư trong chùa. Nhưng Hoắc Tiêu luôn không coi trọng lễ vật của ta, luôn nói ta quá nhỏ nhen, toàn tặng hắn những thứ rẻ tiền mua đại đâu cũng có.

Lúc ấy ta còn tranh cãi với hắn: “Ngày thường ta cũng không ít lần tặng ngươi thư họa danh gia và ngọc thạch cổ vật. Chỉ là lễ vật sinh thần vốn nên coi trọng tâm ý, tặng những thứ ai cũng có thì có ý nghĩa gì.”

Bây giờ nghĩ lại, e là chỉ mình ta đa tình. Quan hệ giữa Vệ gia và Hoắc gia xưa nay vẫn rất tốt.

Sáng hôm sau, ta và mẫu thân đã đến Định Viễn Hầu phủ.

Hôm nay Hoắc Tiêu mặc một bộ cẩm bào đỏ thẫm, càng tôn lên vẻ thư sinh phong nhã của một thiếu niên. Hắn và Hoắc phu nhân đứng ở cửa nghênh tiếp khách.

Ta rũ mắt theo sau mẫu thân vào phủ, không nhìn hắn. Hắn như thể chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, cầm lấy hộp gấm trong tay ta, hạ giọng: “Ta đã nói rồi, làm sao ngươi có thể quên sinh thần của ta cơ chứ. Năm nay ngươi chuẩn bị gì thế? Tang Nhược biểu muội còn tự tay làm giày tặng ta đấy. Cái hộp nhỏ xíu này ư? Chẳng lẽ bên trong là thứ xấu xí ngươi thêu hôm qua sao? Thứ đó xấu xí như vậy, ta không cần đâu…”

Lời cằn nhằn của Hoắc Tiêu im bặt ngay khoảnh khắc hắn mở hộp ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-den-muon/chuong-2.html.]

Hoắc phu nhân thấy hắn đứng ngây tại chỗ, hỏi: “Hoắc Tiêu, hôm nay con làm sao thế? Cả buổi sáng cứ lơ đãng.”

Ta nhớ lại lời Hoắc Tiêu vừa nói, tùy tiện đáp lời: “Có lẽ là không hài lòng với lễ vật Huyên Nhi tặng chăng?”

Hoắc phu nhân nhận lấy chiếc hộp, liếc nhìn: “Đây là trấn chỉ làm từ ngọc Hòa Điền thượng hạng, ngay cả trong cung cũng khó mà thấy được, con còn điều gì không hài lòng?”

Nói xong, bà ta thân mật ôm ta vào lòng, chỉ còn Hoắc Tiêu mặt mày đen sạm, lặng lẽ đứng tại chỗ, biểu cảm mờ mịt không rõ.

Các phu nhân đã đến đông đủ, chúng ta - những người thuộc hàng vãn bối - nhanh chóng được bảo ra ngoài. Trong vườn đã bày sẵn yến tiệc, giấy bút cũng đã chuẩn bị, chỉ chờ Hoắc Tiêu - vị thọ tinh - xuất hiện.

Ta và bạn thân tìm một góc khuất yên tĩnh ngồi xuống, định tâm sự chuyện riêng trước ngày thành thân. Không ngờ, Hoắc Tiêu và Tần Tang Nhược cũng theo đến. Hai người ngồi trước án thư bên cạnh ta, khe khẽ thì thầm, thỉnh thoảng còn liếc nhìn ta một cách kín đáo.

Không lâu sau, Hoắc Tiêu cầm một chiếc nghiên mực đi tới. Ta vừa thấy khóe miệng hắn nhếch lên, không nén được ý cười là lập tức biết hắn lại muốn trêu chọc ta.

Khi chiếc nghiên mực sắp sửa ném xuống, ta lập tức đứng dậy, nhưng làm vậy thì Tần Tang Nhược bên cạnh lại gặp tai họa. Nàng ta bị mực đen đổ từ đầu xuống, trông vô cùng t.h.ả.m hại.

Hoắc Tiêu kinh ngạc, lớn tiếng quát ta: “Vệ Minh Huyên, ngươi đột nhiên đứng dậy làm gì?”

Ta lùi sang một bên, lạnh giọng đáp: “Thế t.ử nói đùa rồi, ta không đứng dậy, chẳng phải sẽ bị dính mực sao?”

Hoắc Tiêu còn muốn nói gì đó, nhưng thấy ánh mắt mọi người đổ dồn về phía này, đành phải thôi.

Tần Tang Nhược luôn lấy hình tượng thục nữ dịu dàng để tiếp đãi mọi người, nay bị dội một chậu nước bẩn lên đầu, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Lúc thay y phục rồi quay lại, hốc mắt nàng ta vẫn còn đỏ hoe.

Yến tiệc chính thức bắt đầu, khách khứa cứ đối thơ qua lại. Hoắc Tiêu lại không tham gia, mà kéo ta ra chỗ vắng, mở miệng ra là yêu cầu ta xin lỗi Tần Tang Nhược.

“Xin lỗi? Người không cầm chắc đồ là Thế t.ử ngươi, dựa vào đâu mà bắt ta xin lỗi?”

“Nếu không phải ngươi đứng dậy, sao mực có thể đổ lên Tang Nhược? Nàng ta mất mặt trước mọi người, tất cả đều là tại ngươi.”

“Vậy trước đó Thế t.ử muốn đổ mực lên đầu ta, sao không nghĩ xem ta có bị mất mặt hay không?”

Hoắc Tiêu nhìn ta, hơi bực bội: “Chuyện đó không giống nhau. Từ nhỏ chúng ta đã hay đùa giỡn như vậy, chuyện ngươi công khai xấu mặt, mọi người thấy nhiều rồi. Hôm nay ngươi cố tình nghiêm trọng hóa vấn đề, rõ ràng là vẫn còn giận chuyện ta không đỡ ngươi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân đến muộn
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...