Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân đến muộn

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thoáng chốc đã đến ngày yết bảng khoa khảo. Phụ thân ta đã sớm khảo sát học vấn của Lục Hoài Viễn, biết chắc lần này chàng sẽ có tên trong bảng vàng nên dự tính sẽ tổ chức một màn “bắt tể dưới bảng”*, song hỷ lâm môn.

*tục lệ “bắt rể dưới bảng thi” – nghĩa bóng là chọn rể dựa vào thành tích; tể - con rể

Lính sai yết bảng vừa ra khỏi cửa cung, gia đinh đã chuẩn bị sẵn hỉ phục và lụa đỏ đi theo sau.

Phụ thân Lục Hoài Viễn là bằng hữu cũ của phụ thân ta. Tuy gia đình chàng sa sút, nhưng chàng không vì thế mà tự hủy hoại bản thân. Nương nhờ sự chiếu cố của các bậc trưởng bối mà theo đường học vấn. Tuy nghèo khó nhưng ý chí càng kiên định, không hề suy suyển chí lớn.

Trước khi hôn sự được định ra, ta từng gặp chàng từ xa một lần trong viện.

Lục Hoài Viễn vận một thân áo xanh đã cũ, thanh thoát tựa trúc xanh trong núi, giọng nói ấm áp như ngọc, đã từ chối ý định muốn lập tức định thân của phụ thân ta.

Chàng chủ động đề xuất, xin Vệ gia đợi đến ngày khoa khảo yết bảng rồi hãy quyết định. Nếu chàng giành được công danh thì sẽ quay về phủ thành thân với ta. Nếu chàng thi trượt, hôn sự sẽ chấm dứt tại đây.

Giọng thiếu niên khàn khàn, như mang theo chút mê hoặc: "Sự đời vô thường, vãn bối sợ làm lỡ dở cả đời tiểu thư."

Với gia thế của Vệ gia, lẽ ra phải tìm một mối hôn sự trong hàng hiển hách tại kinh thành. Nhưng ta đã chán ngán quy củ và tính toán nơi cao môn, nên cầu xin phụ thân chiêu tế* cho ta, thế là mới có hôn ước với Lục Hoài Viễn.

*chiêu tế - kén rể

Chỉ là sau khi gặp mặt, ta lại bắt đầu lo lắng, người như Lục Hoài Viễn sẽ không cam tâm làm rể ở Vệ gia. Ta đã quyết định, nếu Lục Hoài Viễn hối hận, sau khi sinh con xong, ta sẽ hòa ly với chàng.

Hôm nay yết bảng, trời chưa sáng mà Hoắc phu nhân đã dẫn Hoắc Tiêu tới Hòa Nguyệt Lâu chờ đợi, nôn nóng chờ đợi tin tức từ gia đinh dưới lầu xem bảng.

Hoắc Tiêu ngồi cạnh bàn Bát Tiên*, ngón tay điểm lên mặt bàn một cách vô thức. Hắn đang suy tính lát nữa nên đến Vệ gia cầu thân thế nào cho không bị mất thể diện. Nhưng vẫn chưa nghĩ ra, trong lòng còn bực bội, không kìm được mà oán trách Vệ Minh Huyên.

*loại bàn vuông/chữ nhật bằng gỗ, chân bàn thẳng, bốn chân vuông, phổ biến trong các gia đình Trung Quốc truyền thống

Dạo này chẳng hiểu nàng ta làm sao, cứ vì vài chuyện nhỏ nhặt mà gây sự với hắn. Rõ ràng từ nhỏ đã lớn lên trong những trò đùa giỡn như vậy, ấy thế mà nàng ta lại cố ý làm bộ làm tịch, không biết chừa cho hắn chút thể diện trước mặt người ngoài.

Trên phố đã có người bắt đầu báo tin vui, Hoắc Tiêu không nhịn được thò người ra ngoài nhìn. Nhưng lại phát hiện vài khuôn mặt quen thuộc, cũng đang chen chúc trong đám đông xem bảng. Hắn nhớ ra, mấy người đó là nô bộc hầu hạ bên cạnh Vệ phụ.

Tâm trạng của hắn bỗng dưng tốt lên nhiều. Vệ gia không có nhi t.ử nên hôm nay gia đinh của Vệ phủ đến đây chỉ có thể là để dò la tin tức của hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-den-muon/chuong-4.html.]

Đúng lúc lúc hạ nhân đến bẩm báo: "Chúc mừng Thế t.ử đã đỗ Nhị Giáp hạng mười bảy*."

*trong kỳ thi triều đình, Giáp là cấp bậc phân hạng, Nhị Giáp là cấp thứ hai, thứ tự hạng 17

Hoắc Tiêu thả lỏng trái tim đang treo lơ lửng, vừa định thúc giục mẫu thân đi Vệ gia cầu thân thì lại nghe thấy bà nói phải nhanh chóng tới Đại Tướng Quốc Tự hoàn nguyện, ăn chay tắm gội bảy ngày.

Hoắc Tiêu nhớ lại chuyện Vệ Minh Huyên công khai phản bác mình hôm nọ, trong lòng lại sinh cảm xúc giận dữ. Hắn nghĩ, nên để Vệ Minh Huyên chờ mấy ngày cho nàng ta biết thế nào là phu làm chủ, thê phải thuận.

Nhưng hắn không hề để ý, đám đông phía dưới lầu đang sôi trào lên.

Mấy nô tài của Vệ gia cầm y phục hỷ sự màu đỏ gào lớn: "Trúng rồi trúng rồi, Lục công t.ử đỗ Nhất Giáp hạng sáu. Mau thay hỉ phục cho Lục công tử, về phủ thành thân!"

Đoàn thành thân lướt qua xe ngựa của Hoắc gia. Hoắc Tiêu từ cửa sổ liếc nhìn Lục Hoài Viễn. Hắn nhận ra người đó, là một thí sinh đến từ Giang Hoài cách đây một tháng, nghe nói là con trai của cố nhân Vệ phụ.

Chẳng hay được tiểu thư nhà nào coi trọng, lúc này đang thắt lụa đỏ trước ngực. Chỉ là sao tên nô tài dắt ngựa kia lại trông giống người của Vệ gia?

Hoắc Tiêu chợt cảm thấy hoảng loạn, liên tục quay đầu lại xác nhận.

Hoắc phu nhân nhìn ra sự không yên của hắn, an ủi: "Con yên tâm đi, gia thế như Lục Hoài Viễn, Vệ gia sẽ không gả nữ nhi qua đó đâu. Vệ gia hiện tại đang đắc thế, nhưng rốt cuộc phụ thân nó lại không có nhi tử, sau này chẳng phải vẫn phải trông cậy vào Hầu phủ chúng ta sao? Còn con, vừa yết bảng đã vội vàng chạy đến cầu thân, sau này chẳng phải sẽ bị nha đầu kia nắm đằng chuôi mãi sao?"

Hoắc Tiêu nghĩ đến sự lạnh nhạt gần đây của Vệ Minh Huyên, luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Khi đôi môi bị bao phủ bởi sự mềm mại, ta vẫn còn hơi thất thần, trong các cuốn họa bản rõ ràng không viết thế này. Đáng ra Lục Hoài Viễn phải chủ động đề nghị ngủ trên giường phụ, đợi hai chúng ta quen thuộc hơn rồi mới...

Ta lắp bắp từ chối: "Lục Hoài Viễn, khoan đã, không được..."

Lục Hoài Viễn dừng động tác, khóe mắt vì rung động mà nhuốm màu ửng đỏ: "Chúng ta là phu thê. Cớ gì không được?"

Ta vắt óc nghĩ lý do, nhưng sắc mặt Lục Hoài Viễn lại dần trở nên thất vọng: "Là vì thân phận ta thấp kém, không xứng với tiểu thư."

Dưới ánh nến, khuôn mặt Lục Hoài Viễn đẹp đến mức quá đáng. Bộ dạng chàng cúi đầu giống hệt chú ch.ó nhỏ ta từng nuôi thuở ấu thơ, khiến người ta mềm lòng.

Sau một canh giờ, Lục Hoài Viễn nhìn thê t.ử đang ngủ say trong lòng, khẽ nhếch môi. Chàng mới không muốn chậm trễ, chàng vẫn hiểu rõ đạo lý "chậm trễ thì sinh biến" này.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân đến muộn
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...