Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân đến muộn

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hồi nhỏ ta bị rơi xuống nước, là Hoắc Tiêu đi ngang qua cứu ta. Lúc đó hắn cũng chỉ là đứa trẻ bảy tuổi, sau khi đẩy ta lên bờ đã đổ bệnh một thời gian. Cho nên sau này Hoắc Tiêu có trêu chọc ta đến mức nào, ta vẫn luôn tin hắn là người tốt bụng.

Nhưng giờ đây, ta cảm thấy hơi nghi ngờ phán đoán của chính mình. Ta nhìn hắn thật sâu, nói từng lời từng chữ: “Hoắc Tiêu, nếu thân thiết với ngươi có nghĩa là phải chịu sự trêu chọc và khi dễ của ngươi. Vậy ta mong từ nay về sau, ngươi hãy xem ta như một người xa lạ mà đối xử.”

Sau khi yến tiệc kết thúc, Hoắc phu nhân giữ ta và mẫu thân lại nói chuyện. Hai người họ ngồi ở tiền sảnh đàm luận chuyện thú vị trong kinh thành. Ta ngồi ở phía dưới, thỉnh thoảng cũng đáp lại vài câu.

Sau một hồi hàn huyên, Hoắc phu nhân đặt chén trà xuống, đổi giọng: “Thoáng cái, hai đứa trẻ này đã đến tuổi bàn chuyện hôn nhân rồi. Tỷ còn nhớ không, năm xưa chúng ta đã từng nói, đợi khi lũ trẻ lớn lên sẽ định hôn sự cho chúng…”

“Á!”

Lời Hoắc phu nhân chưa dứt, Tần Tang Nhược đã vô ý làm đổ nước trà lên tay ta. Ta theo bản năng đẩy mạnh tay nàng ta ra, đau đến mức đứng bật dậy.

Tần Tang Nhược bị ta đẩy ngã xuống đất, hai mắt đẫm lệ: “Ta không cố ý…”

Mẫu thân và Hoắc phu nhân giật mình, vội vàng tiến lên xem vết thương của ta. May mà nước trà đã để được một lúc, chỗ bị bỏng chỉ hơi đỏ và sưng, không nổi mụn nước.

Hoắc phu nhân trách mắng Tần Tang Nhược: “Chân tay lóng ngóng, còn không mau xin lỗi Vệ tiểu thư.”

Tần Tang Nhược vẫn giữ nguyên tư thế bị ta đẩy ngã, cúi đầu rưng rưng khóc lóc, không ngừng nói rằng mình không cố ý.

Hoắc Tiêu lập tức đỡ nàng ta dậy, ngữ khí không tốt: “Chẳng qua là bị nước trà làm bỏng thôi mà. Có gì to tát đâu. Hơn nữa, không phải nàng ta cũng đã đẩy Tang Nhược sao? Cứ coi như là hòa nhau đi.”

Sắc mặt mẫu thân ta lập tức trở nên khó coi. Hoắc phu nhân cũng nổi giận: “Đủ rồi! Tang Nhược làm sai, lẽ ra phải xin lỗi, con ở đây can dự vào làm gì?”

Tần Tang Nhược thấy Hoắc phu nhân tức giận, chỉ đành miễn cưỡng cúi mình hành lễ với ta. Ta không muốn dây dưa với họ, phất tay, coi như chuyện đã qua.

Hoắc phu nhân nhân cơ hội chuyện vừa rồi, nhắc lại chuyện cũ: “Tuy đứa con Hoắc Tiêu này ngày thường ương ngạnh, nhưng bản tính không xấu. Là người chăm sóc huynh đệ tỷ muội trong nhà nhất, sau này nếu thành thân, nhất định cũng là người biết quán xuyến gia đình…”

Hoắc Tiêu cười lạnh một tiếng, mở miệng ngắt lời: “Mẫu thân, người nói những điều này làm gì? Lấy thê phải lấy người hiền. Tính tình Vệ Minh Huyên lười nhác kiêu căng, lại còn quen kiểu được nước lấn tới, từ nhỏ đến lớn luôn thích đối đầu với nhi tử. Nhi t.ử vì nàng ta mà chịu bao nhiêu trận đòn nên tuyệt đối sẽ không cưới nàng ta làm thê tử.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-den-muon/chuong-3.html.]

Tuy lời này hướng đến Hoắc phu nhân, nhưng ánh mắt hắn lại trừng trừng nhìn thẳng vào ta. Thấy ta cúi đầu không nói lời nào, ánh mắt hắn lóe lên: “Đương nhiên rồi, nếu nàng ta có thể xin lỗi Tang Nhược chuyện vừa rồi, nhi t.ử cũng không phải là không thể cân nhắc hôn sự này…”

Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Mẫu thân bị thái độ xấc xược của Hoắc Tiêu làm cho kinh ngạc, giờ hoàn hồn lại, bà nặng nề ném chén trà xuống đất, dẫn ta thẳng thừng đứng dậy rời đi.

Sau hôm đó, ta và Hoắc Tiêu không gặp lại nhau nữa. Ta an tâm ở nhà chờ gả. Ngày mười bảy tháng Hai, còn ba ngày nữa là thành hôn.

Ta đến thư viện thu dọn đồ đạc, lại tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của Hoắc Tiêu với những người khác.

“Hoắc Tiêu, ngày thường huynh trêu chọc Vệ Minh Huyên thì thôi đi.”

“Sao còn làm chuyện lộn xộn đến mức để mẫu thân nàng ấy cũng biết?”

“Nếu Vệ phu nhân thật sự nổi giận với huynh , vậy phải làm sao?”

Giọng Hoắc Tiêu lười biếng: “Yên tâm đi, Vệ phu nhân thương Vệ Minh Huyên nhất. Chỉ cần nàng ta nhất quyết đòi lấy ta, Vệ phu nhân có thể làm gì? Ba ngày nữa yết bảng, ta chắc chắn sẽ có tên trong bảng vàng, đến lúc đó đi cầu thân, ta nghĩ Vệ phu nhân cũng chẳng nói gì.”

Ta đứng ở khúc quanh lắng nghe, lòng càng lúc càng chùng xuống. Bao năm nay ta nhẫn nhịn Hoắc Tiêu, không những không đổi lại được sự săn sóc hay trưởng thành từ hắn, mà còn khiến cả mẫu thân ta cũng không được tôn trọng.

Giờ phút này, ta cảm thấy vô cùng may mắn vì mình đã đồng ý với hôn sự của Lục gia. Người được phụ thân và mẫu thân ta cẩn thận lựa chọn, bất kể tài tình tướng mạo ra sao, thì nhân phẩm luôn là thứ đáng tin cậy.

Khi rời đi, hành lý trong tay ta không may rơi xuống đất. Hoắc Tiêu nghe thấy tiếng động, nhìn sang bên này. Trong mắt hắn thoáng hiện một tia hoảng loạn, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại, giả vờ bình tĩnh: “Vệ Minh Huyên, ngươi lén nghe chúng ta nói chuyện làm gì? Ta nói cho ngươi biết, chuyện cầu thân chỉ là ý của mẫu thân ta, ta còn chưa đồng ý. Ngươi làm Tang Nhược xấu mặt trước mọi người, nếu không xin lỗi nàng ấy, ta sẽ không tha thứ cho ngươi đâu.”

Ta giận tái mặt, lần đầu tiên công khai nổi giận với Hoắc Tiêu trước mặt mọi người: “Hoắc Tiêu, việc hôn nhân của ta tự có phụ thân và mẫu thân ta làm chủ, cần gì đến Hoắc gia các ngươi phải nhọc lòng can dự?”

Nếu trước đây, ta chỉ cảm thấy Hoắc Tiêu ương ngạnh, thì bây giờ, đến cả Hoắc phu nhân, ta cũng thấy chán ghét. Lần trước Hoắc Tiêu xấc xược như thế, sau đó bà ta cũng không hề đến nhà ta tạ tội. Chắc hẳn là giống Hoắc Tiêu, cảm thấy chắc rằng ta sẽ không gả cho ai khác ngoài hắn, có thể tùy tiện khống chế.

Hoắc Tiêu mất mặt, mặt hắn đỏ bừng. Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Được thôi, ta cũng chẳng muốn cưới loại nữ nhân đanh đá như ngươi. Nếu không phải mẫu thân ép buộc, ngay cả một lời ta cũng không muốn nói với ngươi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân đến muộn
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...