Ta nhìn Hoắc phu nhân bất chấp sự thật, trắng trợn đổi trắng thay đen. Trong lòng sinh ra cơn giận, cũng chẳng màng gì đến trưởng bối hay không trưởng bối nữa, ta cười lạnh một tiếng: "Hoắc phu nhân quả là thích hồ ngôn loạn ngữ. Rõ ràng là Hoắc Tiêu tự đa tình, nhất quyết muốn ta hòa ly để thành thân với hắn, ta ngay cả mặt cũng không muốn thấy, giờ đây lại thành ra ta đi câu dẫn hắn sao? May mà ta không gả cho Hoắc Tiêu, nếu có một nhạc mẫu như bà, sau này còn chẳng biết phải chịu đựng bao nhiêu giày vò."
Hoắc phu nhân vốn đã quen thói bắt nạt ta, giờ phút này đột nhiên bị ta làm cho nghẹn lời, giận đến mức mắt trợn tròn.
"Vệ Minh Huyên, cả kinh thành này ai mà chẳng biết ngươi phẩm hạnh thiếu sót, hành sự điên rồ, không có chút phong thái quý nữ nào, tuổi còn trẻ đã mặt dày theo đuổi nhi t.ử ta. Cũng chỉ vì con ta lương thiện nên mới bị loại nữ nhân như ngươi lừa gạt..."
"Đủ rồi!"
Hoắc Tiêu vốn im lặng nãy giờ đột nhiên lớn tiếng quát, cắt ngang lời Hoắc phu nhân. Hắn van xin: "Đủ rồi mẫu thân, đừng nói nữa. Là ta có lỗi với Huyên Nhi. Ta chỉ muốn nói chuyện với nàng cho rõ ràng, người có thể đừng ở đây gây thêm phiền phức nữa được không?"
Sắp đến giờ Lục Hoài Viễn tan triều, nhưng những người đứng xem náo nhiệt xung quanh lại càng lúc càng đông.
Ta không cảm xúc nhìn Hoắc Tiêu: "Có gì cần bàn, cứ nói ngay tại đây đi. Nói rõ ràng trước mặt mọi người, cũng đỡ để sau này mẫu thân ngươi lại đi bôi nhọ ta ở bên ngoài."
Hoắc Tiêu sững sờ, cố chấp nhìn ta: "Huyên Nhi, ta chỉ không hiểu, rõ ràng chưa có chuyện gì xảy ra, cớ sao nàng lại đột nhiên thay đổi tâm ý, muốn gả cho người khác."
Chưa đợi ta trả lời, Nguyệt Nhi đã lên tiếng trước, mỉa mai nói: "Hoắc Thế t.ử quả là quý nhân hay quên. Hai tháng trước, khi đi đạp thanh, ngươi giả vờ muốn đỡ tiểu thư nhà ta xuống ngựa, khiến tiểu thư nhà ta suýt ngã xuống đất, sau đó ngay cả một lời xin lỗi cũng không có. Một tháng trước, sinh thần Thế tử, tiểu thư nhà ta thiện chí đến dự tiệc, Thế t.ử lại muốn đổ mực lên đầu tiểu thư. Tiểu thư nhà ta lanh lợi né tránh được, chư vị đoán xem sao? Hoắc Thế t.ử lại không vui, hỏi tiểu thư nhà ta tại sao phải né, hại mực đổ lên người biểu muội của hắn, rồi cứ giằng co đòi tiểu thư nhà ta phải xin lỗi."
Nguyệt Nhi nói một câu, mặt Hoắc Tiêu lại trắng thêm một phần. Hắn lẩm bẩm: "Nhưng mà, nhưng mà từ nhỏ chúng ta vẫn luôn như thế..."
Trong đám đông có người không chịu nổi nữa: "Hoắc Thế t.ử này cũng quá đáng rồi đó."
"Đúng vậy, hắn còn dám nói từ nhỏ đã như vậy, chẳng lẽ người ta tính tình tốt thì phải chịu cho hắn bắt nạt cả đời sao?"
"Cứ như thế mà còn muốn người ta thành thân với mình, không phải bị điên rồi chứ?"
"Cái này các người không hiểu rồi, ngay từ đầu đã là muốn thử dò ranh giới của Vệ tiểu thư, muốn giảm bớt nhuệ khí của Vệ gia trước khi thành hôn."
"Không ngờ lại chơi quá đà, người ta không chịu tiếp nữa, chẳng phải hắn ta đang hoảng loạn hay sao?"
"Loại thủ đoạn không thể chấp nhận được này, chẳng biết là học từ ai?"
"Thì còn ai nữa, chứ chẳng phải là từ vị mẫu thân không biết lý lẽ của hắn ta sao?"
Đám đông ồ lên cười. Hoắc phu nhân đã sớm giận đến mức trốn về xe ngựa, chỉ còn lại Hoắc Tiêu bất lực biện giải: "Không phải như thế. Ta chỉ là..."
Ta nhìn Hoắc Tiêu đang hoảng loạn đến mức không tìm ra lý do, trong lòng tràn ngập sự chán ghét.
"Hoắc Tiêu, ngươi cứ mở miệng là nói thích ta, nhưng lại chưa từng nghĩ đến cảm nhận của ta. Hôm nay ta chỉ hỏi ngươi một câu: ngươi luôn hạ thấp và trêu chọc ta trước mặt mọi người, có thật là như mọi người nói, đang thử dò ranh giới của ta hay không? Những lời khác ngươi không cần nói thêm, chỉ cần đáp là phải hay không."
Hoắc Tiêu nhìn ta, há miệng, bàn tay rũ xuống bên hông khẽ run rẩy, cuối cùng hắn nhắm mắt lại như thể nhận mệnh, giọng khàn khàn đáp: "Phải."
Ta lắc đầu, hạ lệnh đuổi khách: "Hoắc Thế tử, ngươi muốn đàm phán, ta cũng đã đàm phán rồi. Trước kia Thế t.ử từng cứu ta, những năm tháng ấm ức này cứ xem như ta đã hoàn lễ xong. Từ nay về sau, tiền trần vãng sự xóa bỏ hết, mong Thế t.ử đừng dây dưa nữa."
Thân thể Hoắc Tiêu cứng đờ, vẫn còn muốn nói điều gì đó, nhưng phía sau chợt truyền đến một giọng nói, lạnh lùng như ngọc vỡ vụn: "Hoắc Thế t.ử quả là chứng nào tật nấy, sự tình đến nước này, còn chưa muốn mở lời giải thích sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-den-muon/chuong-6.html.]
Không biết từ lúc nào Lục Hoài Viễn đã đến trước cổng. Dưới mũ triều quan màu xanh đen, chân mày và ánh mắt chàng đều mang theo hung hãn.
Chàng đẩy một tên tiểu tư mặc áo bào xám đến bên cạnh Hoắc Tiêu. Ta từng gặp tên tiểu tư đó, là bạn đọc sách của Hoắc Tiêu, từ nhỏ đã đi theo bên cạnh hắn. Chỉ là lúc này mặt mũi hắn ta sưng vù, nhìn về phía Lục Hoài Viễn với ánh mắt cứ như thể thấy quỷ. Hắn ta vội vàng dập đầu cầu xin: "Nô tài nói, nô tài nói hết. Năm đó Vệ tiểu thư rơi xuống nước, là một vị tiểu công t.ử khác đã cứu nàng. Nô tài và Thế t.ử chỉ là giúp gọi người đến mà thôi. Hơn nữa… Hơn nữa… “
Tiểu tư nói nửa chừng thì ấp úng, ánh mắt không ngừng liếc về phía Hoắc Tiêu. Đợi đến khi Hoắc Tiêu nhận ra hắn ta sắp nói gì thì đã không kịp nữa rồi.
Dưới sự ép buộc của Lục Hoài Viễn, tiểu tư rầu rĩ mở miệng: "Hơn nữa nguyên do Vệ tiểu thư rơi xuống nước là vì Thế t.ử muốn trêu đùa người khác nên đã đổ dầu ở ven hồ."
Hoắc Tiêu chỉ cảm thấy m.á.u huyết toàn thân bị rút cạn. Hắn nhớ lại lời mẫu thân dặn dò năm đó: "Con phải nhớ kỹ, nếu có người ngoài hỏi, nhất định phải c.ắ.n răng khẳng định là mình đã cứu nha đầu Vệ gia lên. Hầu phủ giờ đã suy yếu, phụ thân con lại mất sớm. Nếu con trở thành ân nhân cứu mạng của Vệ gia, tiền đồ sau này, mẫu thân cũng không cần lo lắng nữa."
Hoắc Tiêu nghe thấy những lời chế nhạo của đám đông bên tai, lập tức điên cuồng gạt đám người ra rồi bỏ chạy. Hắn biết, đời này hắn và Vệ Minh Huyên sẽ không bao giờ còn có thể nữa.
Ta nhìn bóng dáng Hoắc Tiêu khuất xa, cảm thấy hơi buồn bã, nhưng nhiều hơn là sự buông bỏ. Ta đã nói rồi, một người có thể bỏ qua tính mạng để cứu người, sao sau này lại trở nên t.h.ả.m hại đến vậy. Hóa ra nhiều chuyện, ngay từ đầu đã sai lầm.
Đám đông vây xem dần dần tản đi. Lục Hoài Viễn đi bên cạnh ta, lặng lẽ bước trên lối nhỏ trong vườn. Ta chợt nhớ ra, lần đầu gặp Lục Hoài Viễn không phải là trước hôn nhân. Từ rất rất nhiều năm trước, chàng đã từng cùng mẫu thân ở lại phủ ta một thời gian ngắn. Chỉ là sau này ta rơi xuống nước sinh bệnh, quên đi rất nhiều chuyện, cũng quên mất chàng.
Ta nhìn khuôn mặt nghiêng tuyệt trần của chàng dưới ánh hoàng hôn, hơi ngập ngừng: "Lục Hoài Viễn, nói sao thì chàng cũng là ân nhân cứu mạng của ta. Nếu chàng cảm thấy chiêu tế khiến chàng chịu ủy khuất, muốn hòa ly thì cứ việc mở lời."
Không khí xung quanh lập tức ngưng đọng. Lục Hoài Viễn cúi đầu nhìn ta, ý cười không lan tới đáy mắt: "Phu nhân biết bản thân gọi là gì không?"
"Gì cơ?"
"Lấy oán báo ơn.”
Ta sững sờ, ba bước làm hai bước đuổi kịp nam nhân rõ ràng đang không vui, phải mất cả một đêm mới dỗ dành được chàng.
Lần nữa nghe được tin tức của Hoắc Tiêu đã là một tháng sau. Chuyện xảy ra trước Vệ phủ hôm đó rất nhanh đã truyền khắp kinh thành.
Quan gia lấy lý do phẩm hạnh bất chính, tước bỏ công danh của hắn, còn hạ chiếu chỉ lệnh cho hắn phải sau năm mươi tuổi mới được phép tham gia thi cử.
Hoắc Tiêu tự thấy không còn mặt mũi nào để đứng vững ở kinh thành, cả ngày chỉ mượn rượu giải sầu trong phủ.
Dưới gối Hoắc phu nhân chỉ có mỗi một nhi t.ử này, khuyên cũng không được, đ.á.n.h cũng không xong, bèn nghĩ đến việc xếp cho hắn một mối hôn sự, nuôi dưỡng cho Hầu phủ một người thừa kế t.ử tế. Chỉ tiếc Hầu phủ bị Quan gia chán ghét, người trong kinh thành lại biết chuyện mẫu t.ử họ đã tính kế ta, không ai dám gả nữ nhi qua đó.
Hoắc phu nhân bất đắc dĩ, đành phải chuyển ý định sang cô cháu gái ruột của mình. Bà ta ép hai người thành hôn. Nguyệt Nhi nói, ngày thành hôn, ngay cả mặt Hoắc Tiêu cũng không lộ.
Tần Tang Nhược cũng đầy vẻ không cam lòng, cũng chẳng rõ sau này có thể như ý Hoắc phu nhân mà sinh hạ được một người kế thừa tốt hay không.
Ta tựa mình trên trường kỷ, nhìn Nguyệt Nhi đang thao thao bất tuyệt, cảm thấy có hơi buồn cười.
"Ngươi thật sự rất quan tâm đến bọn họ."
Nguyệt Nhi bĩu môi, bất mãn đáp: "Ngày đó hắn ta hại tiểu thư té ngã, khiến nô tỳ khốn khổ vô cùng, phải nằm trên giường suốt hai tháng trời. Bây giờ hễ nô tỳ thấy hắn ta sa cơ là trong lòng lại thấy thư thái. Hơn nữa, cô gia cũng đã dặn, hiện giờ tiểu thư đã có thai, đi lại bất tiện, bảo nô tỳ tìm thêm những chuyện mới lạ để kể cho tiểu thư nghe."
Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà chạng vạng, lại là một mùa xuân muộn nữa trong năm.
Ta lặng lẽ nhìn lên trời, trong lòng lại thầm nghĩ: Nguyệt Nhi à Nguyệt Nhi, những lời ngươi nói đây mà để cô gia nghe thấy, thì e là tiểu thư nhà ngươi đây lại sắp gặp họa rồi.
--------------------------------------------------