Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân sắc mãn Giang Nam

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Binh lính Sở quân ào ào xông vào y quán.

Ta đang bận hút nọc độc rắn cho bệnh nhân.

Sở quân hung danh vang xa, hôm qua vừa đ.á.n.h hạ vùng tam giác vàng ở trấn Thanh Sơn.

Vừa thấy họ, đám bệnh nhân như gặp Diêm La, nhất loạt giải tán.

Lão đại gia bị rắn c.ắ.n vừa nãy còn thập t.ử nhất sinh, chớp mắt đã kỳ tích khang phục, chạy nhanh như bay.

 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 

 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 

Tên râu quai nón dẫn đầu đ.á.n.h giá ta vài lượt:

"Ngươi là y sư?"

Ta định bảo không phải.

Nhưng chưa kịp đáp lời, hắn đã phất tay:

"Mang đi."

Không phải chứ? Chưa kịp trả lời đã bắt người, vậy ngươi hỏi làm gì?

Ta bất đắc dĩ bị áp giải đến doanh trại Sở quân.

Từ xa đã thấy Bùi Sóc đang ngồi trên cao.

Đầu óc ta trống rỗng.

Bảy năm không gặp, Bùi Sóc đã trở thành Sở Hầu cao cao tại thượng.

Nếu bị chàng nhận ra, ta biết phải làm sao?

2

Ta run rẩy sợ hãi.

Dù sao bảy năm trước, chuyện ta ruồng bỏ Bùi Sóc vẫn còn rành rành trước mắt.

Mọi chuyện phải kể từ lúc người của Lạc Dương tìm đến.

Ngày đó trời âm u, trông như sắp mưa lớn. Ta nhanh tay dọn hàng, người đi đường vội vã về nhà.

Một chiếc xe ngựa bỗng dừng trước sạp của ta.

Vị phu nhân ăn vận quý khí bước xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nước mắt tuôn như mưa:

"Tiểu tiểu thư, cuối cùng cũng tìm thấy người rồi."

Bà ta tự xưng là Tôn ma ma, hạ nhân hồi môn của mẹ ta. Bảo rằng cha ruột ta là Ngụy Vương, bấy lâu nay vẫn luôn tìm kiếm hai mẹ con để đón về Lạc Dương hưởng phúc.

 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 

 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 

Cha ta lại là Ngụy Vương sao?

Vậy chẳng phải ta sắp bay lên cành cao hóa thành phượng hoàng rồi ư?

Từ lúc bắt đầu nhớ được mọi chuyện, ta đã theo mẹ phiêu bạt khắp nơi, thay đổi vô số chỗ ở, mãi đến khi tới trấn Vĩnh An hẻo lánh này mới coi là ổn định.

Nay mẹ đã lâm chung, tìm được cha ruột, ta đương nhiên phải theo Tôn ma ma về Lạc Dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-sac-man-giang-nam/1.html.]

Nhưng ta lại có chút không nỡ rời xa Bùi Sóc.

Nghĩ đi nghĩ lại, ta quyết định trước khi đi sẽ dụ Bùi Sóc lên giường một giấc, không uổng công mấy năm nay hai bên dây dưa tình cảm.

Đêm đó ta hâm một vò rượu, bảo Bùi Sóc cùng ngắm trăng uống chén rượu nhạt.

Tửu lượng của chàng không tốt, vài ly xuống bụng đã đỏ mặt, ánh mắt mê ly, lảo đảo đứng dậy muốn cáo từ.

Nực cười, vịt đã đến miệng, ta còn để chàng bay mất sao?

Ta dìu chàng lên giường.

Lúc cởi áo được một nửa, chàng tỉnh táo đôi chút, cả người nóng bừng, hổ thẹn định phá cửa chạy trốn.

Ta lạnh lùng quát:

"Chàng dám bước ra khỏi cửa một bước, sau này đừng mong gặp ta nữa."

Thân hình chàng cứng đờ tại chỗ, không dám cử động.

Ta lập tức thay đổi sắc mặt, mắt lệ nhạt nhòa nhào vào lòng chàng, nức nở:

"Hức hức, Sóc ca ca, đêm nay ở lại với ta có được không? Ta nhớ mẹ quá."

Trong lòng ta thầm xin lỗi mẹ.

Xin lỗi mẫu thân đại nhân.

Con vì mê sắc mà gan lớn hơn trời, d.ụ.c tâm bộc phát, bị sắc d.ụ.c làm mờ tâm trí…

Xin cho phép con gái cưng tạm thời mượn người làm cái cớ.

Bùi Sóc sao chịu nổi dáng vẻ này của ta, cộng thêm hơi men khiến đầu óc không tỉnh táo, cứ thế bị ta vừa dỗ vừa lừa lên giường.

Chúng ta tựa sát vào nhau.

Cả người chàng nóng rực, cứng ngắc, còn ta thì chẳng để tay chân yên vị.

Lúc thì bắt chàng hát đồng dao:

"Ta không ngủ được, mẹ đều hát cho ta nghe mà."

Lúc lại vạch vạt áo chàng, vùi mặt vào n.g.ự.c chàng mà hít hà:

"Tâm tình ta không tốt, mẹ đều để ta dựa vào lòng an ủi mà."

Bùi Sóc đỏ bừng mặt, chân tay luống cuống, hoàn toàn không có cách nào với ta, chỉ đành để ta từng bước ép xuống lằn ranh cuối cùng.

Ta ấn chàng trên giường, ăn sạch sành sanh.

Dày vò suốt đêm dài.

Trời vừa hửng sáng, ta mở mắt, lặng lẽ bò xuống giường, cuốn gói đồ đạc bỏ trốn.

Nào ngờ, xe ngựa của Ngụy Vương phủ đã ra ngoài thành, Bùi Sóc vẫn đuổi kịp theo.

Chàng siết lấy tay áo ta, khổ sở cầu xin đừng đi.

Ta thì phiền muốn mạng, mắng chàng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

"Chàng nghèo rớt mùng tơi, lấy gì xứng với ta? Cha ta là Ngụy Vương, có phúc không hưởng lại ở đây chịu khổ với chàng sao?"

Bùi Sóc thất thần buông tay.

Đến khi xe ngựa đi được rất xa.

Chàng vẫn đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt nhợt nhạt, vành mắt đỏ hoe, đờ đẫn nhìn theo hướng ta rời đi...

Hồi tưởng lại chuyện cũ, ta rùng mình một cái.

Ai mà biết chúng ta còn gặp lại nhau.

Biết thế lúc đó đừng tuyệt tình quá như vậy.

Hối hận đã muộn màng rồi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân sắc mãn Giang Nam
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...