4
Vị tướng quân râu quai nón tên Tần Vọng.
Từ miệng hắn, ta biết được chuyện giữa Bùi Sóc và Lý Tự Ngọc.
"Chủ công từ trấn Vĩnh An ra đi gây dựng thiên hạ chỉ mang theo ba người: hai người em trai Bùi Tiềm, Bùi Uyên và Lý phó tướng."
"Đừng nhìn Lý phó tướng là nữ nhi, nàng ta kiêu dũng thiện chiến, trên chiến trường không hề thua kém nam tử."
"Lần này nàng ta bị thương cũng là vì chắn tên cho chủ công."
"Chủ công bạo nộ, g/iết sạch tàn quân quân Yến. Chủ công nhà ta cực kỳ che chở cho người của mình, kẻ nào dám động đến người của ngài ấy, ngài ấy nhất định bắt trả gấp mười."
Ta nghe mà thẫn thờ.
Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭
Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ
Bùi Sóc thiên vị người mình, ta hiểu rõ hơn ai hết.
Dung mạo ta giống mẹ, từ nhỏ đã dung nhan như hoa, nhan sắc tựa trăng, cũng vì thế mà chuốc lấy không ít rắc rối. Bùi Sóc tuy ít nói, nhưng che chở ta như gà mẹ bảo vệ gà con, kẻ nào có ý đồ xấu đều bị chàng giáo huấn một trận.
Sau khi mẹ mất, ta bày sạp sủi cảo đầu đường kiếm sống. Người đẹp khéo mồm, sạp hàng đông khách khiến đám địa phi lợi dụng đến gây sự.
Chúng đập nát sạp của ta, tuyên bố nếu muốn yên ổn làm ăn thì mỗi tháng phải hầu ngủ vài đêm, bằng không thấy một lần đập một lần.
Bùi Sóc tức đến xanh mặt, lao vào đ/ánh nhau với chúng. Bùi Tiềm và Bùi Uyên khi đó còn là những đứa trẻ cũng xông vào giúp sức.
Ba anh em họ đấu với hơn mười người, đ.á.n.h cho đám địa phi đ/ầu rơi m/áu ch/ảy, tháo chạy trối ch/ết.
Nhìn ba người mặt mũi bầm dập, ta đỏ hoe mắt, mắng mỏ gắt gỏng:
"Bùi Sóc, huynh muốn ch/ết à? Ai mượn huynh làm anh hùng?"
"Loại người đó cứ dỗ dành vài câu là xong, không thì báo quan, sao phải tự đưa mình vào nguy hiểm? Huynh mà có chuyện gì, ta ăn nói sao với bá mẫu?"
Mắng xong, ta lại mủi lòng:
"Cởi áo ra mau, ta bôi t.h.u.ố.c cho."
Bùi Sóc đỏ bừng mặt, túm chặt vạt áo nhất quyết không chịu cởi.
"Không sao, chỉ là vết thương ngoài da. Muội sợ m/áu, để ta tự làm."
Hồi đó ta nhiều tật xấu, sợ m.á.u là một trong số đó, nên chàng dứt khoát không cho ta giúp.
Vài ngày sau, đám địa phi đó đột nhiên biến mất tăm.
Sau này ta mới biết, đêm đó Bùi Sóc đã tìm đến tận ổ của chúng, đuổi cổ bọn chúng khỏi trấn Vĩnh An.
Bùi Tiềm, Bùi Uyên cười hì hì kể với ta:
"Chọc ai không chọc lại chọc vào tỷ. Đừng nhìn ca ca đần thối như hũ nút, chứ huynh ấy thiên vị lắm. Đụng đến chuyện của tỷ là huynh ấy biến từ người hiền thành ch.ó đ/iên ngay, mười sợi xích sắt cũng chẳng xích nổi đâu."
Những năm ở trấn Vĩnh An, ta chưa từng gặp Lý Tự Ngọc.
Nghĩ đến việc vừa rời đi đã có người thay thế vị trí của mình, ta thấy toàn thân khó chịu.
Tần Vọng khua tay trước mặt ta:
"Tạ đại phu? Tạ đại phu."
Suy nghĩ bị cắt ngang, ta mất kiên nhẫn gạt tay hắn ra:
"Ngươi, sao như con ruồi, vo ve mãi thế, ồn ch/ết đi được."
Tần Vọng lầm bầm đầy ủy khuất:
"Tự mình thẫn thờ còn trách ta, bá đạo..."
Ta định đáp lời thì sau lưng vang lên giọng nói trầm mặc, lạnh lẽo của Bùi Sóc:
"Y sư thật nhã nhặn, cùng Tần tướng quân trò chuyện rôm rả quá nhỉ?"
Ta và Tần Vọng đều giật nảy mình.
Cùng ngoảnh lại, Bùi Sóc đứng đó tựa quỷ mị, đôi mắt âm u.
Tần Vọng kéo tay áo ta, ghé sát cái đầu bù xù vào tai ta thì thầm:
"Tạ đại phu, sao ta thấy chủ công nói chuyện cứ âm dương quái khí thế nào ấy nhỉ?"
Ta đẩy mặt hắn ra:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-sac-man-giang-nam/3.html.]
"Ngươi không cạo sạch râu được à? Đâm vào ta rồi."
Ánh mắt Bùi Sóc càng thêm băng giá, nhìn chằm chằm vào tư thế thân mật giữa ta và Tần Vọng.
5
Không khí càng lúc càng kỳ quái.
Ta cười gượng phá tan sự im lặng:
"Chỉ là tán gẫu vài câu, Sở Hầu có muốn cùng tham gia không?"
Bùi Sóc vô cảm nhìn chúng ta một lát rồi quay người bỏ đi.
Tần Vọng xoa xoa cánh tay:
"Sao ta cảm thấy có luồng sát khí nhỉ? Tạ đại phu, ngươi có cảm thấy không?"
Ta quay về doanh trướng của mình.
Trong trướng tối đen, nhưng ta nhạy bén nhận ra có người.
Tim thắt lại, ta nhanh tay rút trâm cài đầu đ.â.m tới.
Người đó chộp lấy cây trâm, thấp giọng bên tai ta:
"Là ta."
... Là Bùi Sóc.
Hơi thở ấm nóng phả vào vành tai khiến ta rùng mình như bị điện giật.
Ta mạnh bạo đẩy chàng ra, đi thắp nến.
"Đêm hôm khuya khoắt, Sở Hầu đến doanh trướng của ta làm gì?"
Bùi Sóc im lặng hồi lâu mới hỏi:
"Lý phó tướng sao vẫn chưa tỉnh?"
Hóa ra là đến hỏi tội.
Ta không vui, giọng lạnh hẳn xuống:
"Sở Hầu nghi ngờ ta?"
"Y sư hiểu lầm rồi." Bùi Sóc giải thích, "Đại quân đã trì hoãn vài ngày, cần phải gấp rút về đô thành, tình hình Lý phó tướng có thể di chuyển không?"
"Có thể."
Nói xong, Bùi Sóc vẫn đứng nguyên tại chỗ, ta nặn ra nụ cười:
"Sở Hầu còn chuyện gì sao?"
Chàng nhìn ta một lúc, đột nhiên buông một câu râu ông nọ chắp cằm bà kia.
"Tần Vọng, hắn không thích tắm rửa."
"Hả???"
Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭
Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ
Mặt chàng hơi đỏ, nói tiếp:
"Còn nữa, hắn ngủ ngáy rất to, cực kỳ ồn ào."
Phía bên kia, Tần Vọng hắt hơi liên tục, lẩm bẩm: "Đêm hôm ai nói xấu mình thế nhỉ?"
Còn ta thì nghệch mặt ra.
Bùi Sóc nhìn ta bằng đôi mắt sâu thẳm, thấp thoáng chút ủy khuất. Thoáng chốc, ta như thấy lại bóng dáng của bảy năm trước, mỗi khi bị ta bắt nạt, chàng đều nhìn ta như thế.
"Thế thì sao?"
Chàng há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, vén rèm rời đi.
Ta nhìn theo bóng lưng chàng, đầy vẻ khó hiểu.
Tần Vọng không tắm, hay ngủ ngáy thì liên quan gì đến ta?
Chẳng lẽ chàng muốn ta chữa bệnh ngáy cho Tần Vọng?
Cái đó ta đâu có rành.
--------------------------------------------------