Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuân sắc mãn Giang Nam

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8

Không khí im lặng đến ngạt thở, áp lực nặng nề bủa vây.

Ngụy Trường Phong cười nhạt:

"Sở Hầu thế này là có ý gì?"

Bùi Sóc coi hắn như không khí, đột ngột vươn tay nắm chặt cổ tay ta, lôi tuột ta khỏi lòng Ngụy Trường Phong. Chàng ôm lấy ta xoay người lên ngựa, ghì cương lao đi.

Cả quá trình nhanh như nước chảy mây trôi.

 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 

 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 

Đến khi ta kịp phản ứng thì đã bị đưa ngược về Dĩnh Đô rồi.

Bùi Sóc ôm chặt ta về tận Sở cung.

Ta giãy giụa muốn đẩy chàng ra:

"Buông ta ra. Sở Hầu xin hãy tự trọng."

"Tự trọng?"

Bùi Sóc cúi đầu nhìn ta, chợt nở nụ cười.

Nơi đáy mắt chàng, cảm xúc cuộn trào mãnh liệt: thống khổ, phẫn nộ, điên cuồng... và cả một chút yếu đuối khi tìm lại được báu vật đã mất.

"Bảy năm trước, lúc nàng lừa ta lên giường, sao không nói đến hai chữ tự trọng?"

Đầu óc ta nổ tung "oàng" một tiếng.

Bùi Sóc nhận ra ta rồi.

Ta bắt đầu chột dạ, nghiến răng giãy c.h.ế.t:

"Sở Hầu nhận nhầm người rồi, ta không biết ngài đang nói gì."

"Không biết đang nói gì sao?"

Chàng cười khẽ, tiếng cười không chút nhiệt độ: "Cần ta nhắc lại cho nàng không? Đêm đó ở trấn Vĩnh An, là ai đã cưỡi trên lưng ta—"

"Dừng. Dừng lại."

Ta bịt miệng chàng, vừa thẹn vừa giận, đôi má nóng bừng.

"Thừa nhận rồi?"

"Tại sao hôm nay nàng lại ra đi không lời từ biệt? Nếu ta không kịp thời phát hiện và đuổi theo, có phải chúng ta lại phải cách biệt bảy năm, thậm chí cả đời không gặp lại không?"

Vành mắt Bùi Sóc đỏ hoe, đôi mắt đen phủ một lớp nước, giọng nói khản đặc, nghẹn ngào đến vỡ vụn:

"Tiết Từ, rốt cuộc nàng còn muốn vứt bỏ ta bao nhiêu lần nữa?"

Ta c.ắ.n môi, tim thắt lại đau đớn, đành giả vờ lảng sang chuyện khác:

"Chàng nhận ra từ lúc nào?"

"Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi trùng phùng."

"..."

Sao ai cũng nhận ra ta dễ dàng thế này?

Ta cứ ngỡ mình che giấu thân phận chu toàn không kẽ hở, chẳng ngờ trong mắt họ, ta sớm đã là một kẻ "trong suốt".

Khi từ Tạ Phù trở lại làm Tiết Từ.

Ta bỗng không dám nhìn thẳng vào mắt Bùi Sóc, che mặt tự giễu:

"Rất xấu, đúng không?"

"Nói bậy, A Từ của ta là tiên nữ."

Bùi Sóc run rẩy vươn tay, cực kỳ nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo dữ tợn trên mặt ta. Đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến ta rùng mình.

Nỗi thống khổ trong mắt chàng rõ mười mươi:

"Đau không?"

"Đau lắm, suýt chút nữa là ch/ết rồi."

Nỗi đơn độc khi đi trả thù năm ấy, sự chật vật khi bị truy sát, vẻ quyết tuyệt lúc nhảy xuống vực và nửa năm đau đớn nằm liệt giường... lúc này tất cả hóa thành những giọt nước mắt uất ức.

Chúng trào ra không báo trước.

Bùi Sóc ôm chặt ta vào lòng, lực tay mạnh như muốn khảm ta vào xương tủy.

"Xin lỗi A Từ, xin lỗi nàng."

Chàng không nói gì thêm, chỉ ôm chặt lấy ta, từng nhịp vỗ nhẹ vào lưng.

Giống hệt nhiều năm trước ở trấn Vĩnh An, mỗi khi ta chịu uất ức, chàng đều trầm lặng ở bên an ủi như vậy.

Thời gian dường như chồng lấp lên nhau tại khoảnh khắc này.

Khóc chẳng biết bao lâu.

Tâm tình ta dần bình phục.

Ta ngẩng đầu khỏi n.g.ự.c chàng, mắt sưng húp, cảm thấy hơi mất mặt.

9

Chàng kéo ta đến cạnh bàn ngồi xuống, rót một chén nước ấm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-sac-man-giang-nam/5.html.]

Ta chậm rãi kể cho chàng nghe chuyện những năm qua.

"Cha ruột ta - Ngụy Ngự là kẻ tiểu nhân nham hiểm, đạp lên xác vợ để cầu vinh."

"Mẹ của Ngụy Trường Phong là người vợ tào khang ở quê nhà, bị lão g/iết ch/ết để lão thể bám víu lấy mẹ ta - một thiên kim thương gia."

"Mẹ ta hoàn toàn chẳng hay biết gì, cứ ngỡ mình gả cho một đấng lang quân như ý."

"Sau này lão dùng tiền của ngoại tổ ta để chiêu binh mãi mã, khi có chút tiếng tăm lại bám lấy đích nữ phủ tướng quân."

"Lão chiêu cũ dùng lại, phái người á/m s/át mẹ ta."

"Chẳng biết chính thất của lão thấy ảnh mẹ ta ở đâu mà nảy sinh ghen ghét, cũng phái sát thủ tới."

"Cả đôi vợ chồng đó cùng truy s/át mẹ ta."

"Ta và mẹ phải mai danh ẩn tính, trốn chui trốn lủi, hầu như nửa năm lại thay đổi chỗ ở một lần."

"Mãi đến khi Ngụy Ngự được phong Ngụy Vương, lão mới từ bỏ việc lùng sục chúng ta."

"Sau khi mẹ qua đời, ta thề phải đến Lạc Dương g/iết ch/ết đôi cẩu nam nữ đó."

"Nào ngờ ta chưa kịp động thân, người của Lạc Dương đã tìm đến cửa."

"Ngụy Ngự muốn kết thân với ấu đế, nhưng lão không có con gái, lúc cấp bách mới nhớ đến ta."

"Lão phái Tôn ma ma đến dỗ ta về hưởng phúc, thực chất là muốn đưa ta vào cung, còn ta cũng có mưu đồ riêng."

"Đi Lạc Dương lành ít dữ nhiều, ta không muốn liên lụy chàng nên mới nói những lời tuyệt tình, thực tâm chẳng phải vậy."

Bùi Sóc đan chặt mười ngón tay vào tay ta.

 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 

 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 

"Ta biết, ta định đến Lạc Dương tìm nàng, nhưng bệnh tình mẹ ta trở nặng, dùng t.h.u.ố.c kéo dài nửa năm rốt cuộc cũng không cứu được."

"An táng mẹ xong định khởi hành đi Lạc Dương thì nghe tin Ngụy Vương đã ch/ết, còn nàng thì mất tích."

"Họ đều bảo nàng đã ch/ết, nhưng ta không tin một chút nào."

"Bao năm qua, ta vẫn luôn tìm nàng."

Giọng chàng trầm đục, mang theo nỗi hối hận vô bờ.

"Mẹ nàng trước khi mất đã gửi gắm nàng cho Bùi gia, vậy mà ta lại để nàng đơn thương độc mã đối diện với lũ sói dữ."

"Xin lỗi A Từ, là ta không bảo vệ tốt cho nàng."

Bùi Sóc cúi đầu hôn lên môi ta.

Như niềm vui sướng trùng phùng, lại như nỗi nhớ nhung bị kìm nén bấy lâu.

Chàng rơi lệ, nụ hôn vừa hung bạo vừa dồn dập.

"A Từ..."

Chàng ti tiện gọi tên ta hết lần này đến lần khác.

"Cầu xin nàng, đừng rời xa ta nữa."

Ta ngửa đầu đáp lại.

Ánh mắt Bùi Sóc sẫm lại, bàn tay to lớn ôm chặt gáy ta, ghì chặt ta về phía chàng.

Triền miên dây dưa.

Ta kéo vạt áo ngoài của chàng.

Chuyện bảy năm trước lại tái diễn.

Ta cưỡi lên người chàng, vừa hôn vừa cắn.

Củi khô lửa bốc, một khi đã cháy là không thể vãn hồi.

Chàng hoàn toàn nuông chiều.

Đến thời khắc mấu chốt, chàng khắc chế đến mức gân xanh trên trán nổi đầy, vẫn khàn giọng nói lời tình tứ dỗ dành ta.

"A Từ ngoan quá."

"Nàng xem, nó thích nàng lắm."

Ta bị chàng nói đến mức mặt đỏ tai hồng, không nhịn được mà lườm chàng.

"Từ bao giờ mà chàng học được mấy lời phóng đãng này vậy, chàng đã nói với cô nương nào khác chưa?"

Ta nghĩ đến Lý Tự Ngọc.

Tần Vọng bảo quân doanh đều đồn họ là một đôi.

Lý Tự Ngọc là nữ tướng, anh tư hiên ngang, chẳng lẽ Bùi Sóc chưa từng động lòng?

Bùi Sóc nhìn ta: "A Từ, bảy năm qua, bên cạnh ta không có ai khác."

Ánh mắt chàng sâu thẳm nhìn ta trân trân.

Cái nhìn trực diện và nóng bỏng khiến tâm ta hoảng loạn.

"Không có cô nương nào khác, chỉ có A Từ, Bùi Sóc đời này kiếp này chỉ yêu một mình nàng."

Tim ta đập như trống dồn.

Chàng lại hôn ta.

Cùng nhau chìm nổi giữa biển t.ì.n.h d.ụ.c vọng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuân sắc mãn Giang Nam
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...