6
Lý Tự Ngọc thương thế chưa lành, ta buộc phải tùy quân xuất chinh.
Đại quân đi nửa tháng đã đến Dĩnh Đô nước Sở.
Bùi Tiềm, Bùi Uyên từ những thiếu niên năm nào giờ đã trưởng thành thành những nam t.ử anh vũ phi phàm. Biết ta cứu Lý Tự Ngọc, họ lần lượt hành lễ, trịnh trọng đa tạ.
Cũng giống Bùi Sóc, họ không nhận ra ta.
Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭
Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ
Lúc hỏi bệnh cho Lý Tự Ngọc, ta thuận miệng hỏi thăm Bùi phu nhân.
Lý Tự Ngọc thần sắc ai thương:
"Phu nhân đã mất do bạo bệnh từ bảy năm trước rồi."
Ta ngẩn người.
Bùi phu nhân sức khỏe vốn không tốt, quanh năm uống thuốc, nằm liệt giường.
Năm đó để tiếp cận Bùi Sóc, ta thường làm đồ ăn mang biếu bà. Một đi hai lại hóa thành thân thiết, bà rất thích ta, mỗi lần thấy ta đều cười híp mắt như trăng khuyết, ôn nhu vô cùng.
A nương ta và bà còn là tỷ muội tri kỷ.
Sau này mẹ ta vết thương cũ tái phát, trước lúc lâm chung đã gửi gắm ta cho Bùi phu nhân. Trước khi đi Lạc Dương ta có đến gặp bà một lần, không ngờ đó lại là lần cuối.
Thấm thoát đã bảy năm.
Thế sự đổi thay như biển hóa ruộng dâu, thời gian có thể hủy hoại rất nhiều thứ.
Cung đình tổ chức thiết yến mừng chiến công, chúng thần đều mang theo gia quyến tham dự.
Ta cũng góp mặt. Bên trái là Tần Vọng đã cạo sạch râu, bên phải là Lý Tự Ngọc. Tần Vọng vừa mời rượu vừa không ngớt lời tán thưởng tửu lượng của ta.
"Tạ đại phu, không ngờ tửu lượng của người lại tốt thế này."
Không còn râu che chắn, hắn trông tuấn tú lạ thường, mày rậm mắt to, ngũ quan đoan chính, khiến không ít quý nữ trong yến tiệc lén nhìn. Hắn thì chẳng hay biết gì, khiến đám quý nữ tức giận quay sang lườm ta cháy mặt.
Ta đẩy hắn ra:
"Tránh xa ta ra chút, ta không muốn làm bia đỡ đạn đâu."
Đúng lúc này, từ phía trên cao có một ánh mắt sắc lẹm đ/âm tới.
Muốn lờ đi cũng khó.
Ta nghênh đón ánh mắt của Bùi Sóc, nhìn nhau một lát rồi quay sang nhìn Lý Tự Ngọc bên cạnh. Nàng ta rõ ràng cũng cảm nhận được, cúi đầu thẹn thùng, đôi má ửng hồng.
Ta đột nhiên hỏi:
"Lý tướng quân, cô thích Sở Hầu đúng không?"
Lý Tự Ngọc giật mình, mặt đỏ lựng, luống cuống phủ nhận:
"Tạ đại phu đừng trêu ta, chủ công anh minh thần võ, ta sao dám có ý nghĩ không phận sự.”
Ồ, vậy là thích thật rồi.
Ta bưng chén rượu, uống cạn.
Chẳng biết mình đang uống rượu hay uống giấm, tóm lại là chua loét, trong lòng vừa bực vừa nản.
Cái nơi quỷ quái này ta không ở nổi nữa.
Dù sao vết thương của Lý Tự Ngọc đã ổn, đêm nay tìm cơ hội chuồn lẹ thôi.
Đang tính toán thì nghe tiếng thái giám truyền báo vang dội điện tiền:
"Nguỵ quốc chủ quân - Nguỵ Trường Phong tới."
7
Ngụy Trường Phong đến để quy thuận Bùi Sóc.
Năm nay Sở quân quét ngang thiên hạ như chẻ tre, các thế lực lớn nhỏ kẻ đầu hàng, người bị đ.á.n.h phục. Nghe đồn chủ quân nước Ngụy là một kẻ phong lưu lãng tử, nên hành động này của hắn không khiến ai ngạc nhiên.
Nhưng hắn lại đưa ra một điều kiện:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xuan-sac-man-giang-nam/4.html.]
"Nghe danh Tạ thần y đang ở Sở cung. Bản vương thể hư lực kiệt, khó bề điều lý, Sở Hầu có thể nhường thần y cho ta không?"
Ngụy Trường Phong mặc áo đỏ rực rỡ, đôi mắt đào hoa lúng liếng cười nhìn về phía ta.
Đúng là hồ ly tinh.
Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭
Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ
Nhớ năm xưa khi mới đến Lạc Dương, chính Ngụy Trường Phong là người đón ta ở cổng thành. Khi đó hắn cũng cười như bây giờ, giọng điệu có chút cợt nhả:
"Cuối cùng cũng chờ được muội muội tới. Ta là ca ca của muội."
Sau này vào Ngụy Vương phủ.
Ta và hắn từ dè chừng lẫn nhau đến khi thành đồng minh, cùng tay liên thủ diệt gần sạch môn quyến Ngụy Vương phủ. Ta biết rõ hắn chẳng hề vô hại như vẻ ngoài, càng không vô dụng như lời đồn.
Ta lạnh nhạt nhìn Ngụy Trường Phong, thầm đoán hắn đang bày trò gì.
Bên tai lại vang lên giọng nói lạnh thấu xương của Bùi Sóc từ trên cao:
"Không được."
Ngụy Trường Phong cũng không kiên trì, nhún vai ra vẻ tốt tính:
"Nếu Sở Hầu không nguyện ý, vậy thì thôi vậy."
Sáng sớm hôm sau, cửa thành vừa mở, ta đã đeo hòm t.h.u.ố.c bỏ trốn.
Xe ngựa lao đi vun vút.
Chẳng bao lâu sau đột nhiên dừng phắt lại.
Ta bị ngã chổng vó, bực mình vén rèm xe, chưa kịp nổi cáu đã thấy Ngụy Trường Phong chặn đường. Hôm nay hắn đổi bộ bào t.ử sắc, cười tủm tỉm nhìn ta:
"Muội muội định đi đâu thế? Mang theo ca ca với."
Chẳng đợi ta trả lời, hắn tự giác leo lên xe, chui vào trong thùng xe, tiện tay bốc miếng bánh đậu đỏ ta chuẩn bị sẵn mà ăn.
Ta: "..."
Ai cho hắn ăn bánh của ta hả.
Ta giật lại miếng bánh, nhét vội vào mồm.
Ngụy Trường Phong nhướng mày, nụ cười có chút bất lực:
"Nhiều năm không gặp, muội vẫn bảo vệ đồ ăn ghê thật."
Ta vô cảm nhai nhồm nhoàm:
"Ta đã hủy dung thành cái dạng này rồi, sao huynh nhận ra được?"
Ngụy Trường Phong đột nhiên ghé sát, nhìn chằm chằm vào những vết sẹo trên mặt ta.
Ta cau mày.
Hắn bỗng nhẹ nhàng ôm lấy ta:
"Muội là muội muội của ta mà. Chỉ là vài vết sẹo thôi, dù muội có hóa thành tro ta cũng nhận ra."
Mắt ta nóng lên, vẫn cứng miệng:
"Bớt dùng cái bài dỗ dành mấy cô nương đó với ta."
"Trong lòng ca ca, muội mãi mãi là cô nương nhỏ."
Mũi ta cay cay, nghẹn ngào không nói nên lời, đành tựa đầu vào vai hắn im lặng.
Đang lúc tĩnh lặng ôm nhau.
Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng lại.
Xe ngựa lại dừng lần nữa.
Rèm xe bị mạnh bạo vén lên, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng sắc sảo.
Là Bùi Sóc.
Chàng không nói lời nào, chỉ trân trân nhìn ta và Ngụy Trường Phong.
Đôi mắt đen như phủ một lớp băng dày.
--------------------------------------------------