Sau đó ông ta chợt nhìn thấy tôi liền lớn tiếng quát mắng.
"Đi ra ngoài! Từ đường là chốn linh thiêng, ai cho phép mày bước vào?"
Tôi bước từng bước lên phía trước, mắt chằm chằm nhìn vào cái nồi lớn kia không rời .
Xửng hấp bằng đồng đậy nắp kín mít, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt làm tan chảy cả tuyết đang rơi.
Tôi muốn lao tới nhưng mẹ liền ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
"Tiểu Linh Đang, đừng chọc giận Sơn Thần nương nương nữa..."
"Mẹ à, chị thật sự ở trong đó sao?"
Môi mẹ run rẩy không nói nên lời, chỉ biết bật khóc nức nở.
"Lục Linh, con muốn bất kính với Sơn Thần nương nương à? Lục Nhu không hoàn thành nghi thức khai bao, đương nhiên phải chấp nhận bị thanh tẩy!"
Không biết là ai mở miệng, sau đó mọi người nhao nhao hùa theo.
"Đúng thế! Nhị Lang à, còn không mau quản con nhãi nhà ông đi!"
Tôi uất hận hét lên: "Rõ ràng tôi đã dẫn người về rồi cơ mà—"
"Két... két..."
Tiếng động trong từ đường bỗng im bặt, đám đông không hẹn mà cùng nhìn về phía xửng hấp lớn kia.
Mười đầu ngón tay đỏ lòm của bà lão điên trong làng đang cào vào xửng hấp.
"Dây đỏ quấn, chuông bạc rung, tân nương t.ử khóc đứt ruột... Khóc xong tân nương khóc tân lang, khóc đến m.á.u chảy ngập từ đường... Ha ha ha—"
Tất cả mọi người đều biến sắc, ánh mắt đầy sợ hãi.
Tam thúc công trừng mắt nhìn bà lão: "Ai thả con mụ điên này ra thế! Còn không mau lôi đi!"
"Lão Nhị, anh còn đợi cái gì nữa!"
Cha tôi bật dậy tát tôi một cái như trời giáng.
"Cút về ngay!!"
"Con không đi! Cha, cha nói cho con biết có phải chị thật sự ở trong đó không?"
"Sao Lục Thiến lại đi cùng Hàn Phong từ miếu Sơn Thần ra? Không phải cô ta bỏ trốn rồi sao?"
6
Không có ai trả lời tôi.
Tôi bị cha đạp ra khỏi từ đường, trói vào cột đá.
"Mày không tin chứ gì? Thế thì mày mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ!"
"Để sau này đỡ đi vào vết xe đổ của chị mày."
Lửa lớn cháy từ tối đến sáng, rồi lại từ tảng sáng đến tối mịt.
Khi xửng hấp đồng không thể ngăn được mùi thịt thơm nức bay ra, Tam thúc công bảo giờ lành đã đến rồi hô lên một tiếng dõng dạc:
"Tế Sơn Thần."
Họ mở xửng hấp, bới móc chọn lựa một hồi, sau đó ném ra một chiếc vòng bạc sáng loáng.
Họ khiêng xửng hấp lên núi.
Chiếc vòng bị ném trên nền đất vẫn còn bốc hơi nóng.
Là món đồ mà mẹ đưa cho chị, vì vòng rộng quá nên bên trên còn quấn một vòng dây đỏ để chỉnh cho vừa.
Tôi há miệng muốn gào lên, nhưng không sao phát ra tiếng được.
Chị ơi...
Chị của em, biết làm sao bây giờ.
Tôi bị trói ở đó không biết bao lâu, mẹ mới đưa tôi về nhà.
Bà bảo Hàn Phong bị Lục Thiến quyến rũ.
"Tiểu Linh Đang, hết cách rồi…thực sự hết cách rồi! Thiến Thiến là cháu gái độc nhất của Tam thúc công con, là người hầu cận đời kế tiếp được Sơn Thần nương nương chỉ định. Nó không thể xảy ra chuyện được..."
“Lúc bố mẹ đưa chị con lên đó, Hàn Phong và Thiến Thiến đã ngủ với nhau, đã qua mắt Sơn Thần nương nương rồi. Cuối cùng thì chị con đến muộn mất rồi."
Mẹ không ngừng rơi lệ.
Nhưng tôi không tin một chữ nào cả.
Hôm đó bà đã bỏ t.h.u.ố.c vào bánh ngọt cho tôi ăn nên tôi mới ngủ mê man như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xung-hap-trinh-nu/chuong-3.html.]
Bà ấy cố ý!
Nhưng tại sao... rốt cuộc là tại sao bà ấy lại muốn chị c.h.ế.t?
Tôi đã lén đi xem cái xửng hấp kia, bên trong toàn là vết móng tay cào.
Khoảnh khắc đó, tôi dường như nghe thấy tiếng kêu tuyệt vọng của chị.
Trong từ đường đó, nơi sườn núi sau ấy.
Chị tôi đã đau đớn đến nhường nào.
Đến đêm ngày thứ ba, cha mẹ lén mở cửa đi ra ngoài.
Tôi liền bám theo sau.
Dưới gốc cây cổ thụ cách cửa nhà không xa, tôi nghe thấy giọng của Tam thúc công.
"Lão Nhị, mau cầm lấy hai mươi vạn này. Vậy là có tiền chữa bệnh cho con trai anh rồi."
Tôi thấy cha mẹ nhận lấy tấm thẻ từ tay Tam thúc công.
Hai người khúm núm cúi đầu cảm ơn Tam thúc công rối rít.
"Được rồi, cảm ơn thì miễn đi. Có điều—"
Tay Tam thúc công xách đèn l.ồ.ng, đôi mắt bị ánh đèn hắt lên đỏ ngầu như m.á.u.
"Anh chị sẽ không oán hận tôi về cái c.h.ế.t của A Nhu chứ?"
"Sao lại oán hận được? Là do cái mạng A Nhu không tốt! Muốn trách thì trách nó bị què, đàn ông không ưng nó cũng là chuyện bình thường."
Tôi nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, phẫn nộ và đau đớn đến mức tứ chi run rẩy.
Sau khi Tam thúc công nghe mẹ trả lời như vậy mới cười khà khà nói:
"Còn về thằng Hàn Phong kia, đợi Thiến Thiến có t.h.a.i thì nó sẽ bị đưa vào miếu Sơn Thần. Đến lúc đó anh chị có thể báo thù cho A Nhu rồi.
"Dù sao con Tiểu Linh Đang cũng chẳng phải con ruột của anh chị. Hai năm sau bảo nó dẫn thêm một thằng đàn ông nữa về. Lúc ấy vợ chồng anh chị lại kiếm thêm được một món, đúng không..."
Đầu óc tôi ong lên.
Mẹ nói gì tôi cũng không nghe thấy nữa.
Tôi mơ màng trở về nhà.
Trong đầu cứ vang vọng mãi lời của mẹ.
Chị là bị hại c.h.ế.t.
Mà tôi cũng không phải con ruột của cha mẹ.
Thậm chí hai năm sau, số phận tôi cũng sẽ giống như chị, phải nằm trong cái xửng hấp kia.
Dùng mạng sống để đổi lấy tiền cho con trai họ.
Tôi đi vào căn phòng nằm sâu nhất bên trong nhà.
Vừa đẩy cửa ra, mùi t.h.u.ố.c trong phòng nồng nặc xông ra khiến người ta buồn nôn.
Thằng em trai mười tuổi của tôi đang nằm trên giường, mở to mắt trừng trừng nhìn trần nhà.
Năm mẹ bốn mươi tuổi đã đ.á.n.h cược cả tính mạng để sinh ra nó.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Nhưng em trai vừa sinh ra đã mang bệnh, cơ thể yếu ớt vô cùng.
Lại còn là một thằng ngốc, đến nói cũng chẳng nói được câu nào.
Chính vì đứa ngốc này mà mẹ đã hại c.h.ế.t chị gái.
Tay tôi không tự chủ được mà đặt lên cổ em trai.
Do nằm liệt giường quanh năm, nó thậm chí còn chẳng có sức mà giãy giụa.
Không khóc cũng không quấy, đôi mắt nó cứ ngây ngô nhìn tôi.
Đúng lúc này, cửa phòng mạnh mẽ bị đẩy ra.
7.
Khi vợ chồng Lục Nhị về đến nhà, họ chỉ nhìn thấy cánh cửa lớn mở toang.
Và đứa con trai đang nhắm mắt ngủ say.
Hôm đó, tôi đã hoảng hốt bỏ trốn.
Sau khi làm thủ tục bảo lưu ở trường, tôi cắt đứt mọi liên lạc với gia đình.
--------------------------------------------------