Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xửng Hấp Trinh Nữ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một năm sau, tôi quen bạn trai là Trần Hoài Viễn.

Anh ta lớn hơn tôi mười tuổi, tình cờ thấy tôi đang vẽ tranh nên nảy sinh hứng thú.

Sau khi hẹn hò được nửa năm, vào một đêm Trần Hoài Viễn uống say, tôi liền đưa anh ta về nhà.

Trong căn hộ của anh ta có một căn phòng bị khóa.

Tôi nửa đùa nửa thật trêu chọc: "Bên trong khóa cái gì thế? Có phải anh lén lút 'kim ốc tàng kiều' giấu người đẹp sau lưng em không!"

Trần Hoài Viễn tháo kính xuống, ánh mắt anh trở nên mơ màng, tan rã.

Anh ta cúi người đè lên tôi: "Bên trong chứa bí mật của anh."

"Tiểu Linh Đang, đừng tò mò..."

Nửa đêm, tôi dậy uống nước, ma xui quỷ khiến thế nào lại mở cánh cửa đó ra.

Tôi nhìn thấy từng bức tranh một.

Thấy miếu Sơn Thần, thấy ngôi làng.

Còn thấy cả mẹ tôi khi còn trẻ.

Bất chợt cánh cửa sau lưng bị đóng lại, tay Trần Hoài Viễn siết lấy cổ tôi.

"Không phải anh đã bảo em đừng tò mò sao?"

Tôi dần ngạt thở, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua từng bức tranh kia.

"Anh là... đang tìm... miếu Sơn Thần và mẹ tôi sao?"

Tay Trần Hoài Viễn đột ngột buông lỏng, tôi liền gập người ho sù sụ.

Anh ta xoay người tôi lại, ngắm nghía kỹ càng khuôn mặt tôi.

"Không giống."

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn: "Không giống cái gì?"

"Em chẳng giống người phụ nữ đó chút nào."

Tôi khẽ cười, bởi vì tôi đâu phải con ruột.

Trần Hoài Viễn chỉ vào bức tranh chính giữa: "Em gọi nó là miếu Sơn Thần?"

"Ha ha ha ha!"

Thấy tôi gật đầu, anh ta đột nhiên cười lớn.

"Sơn Thần cái khỉ gì chứ! Rõ ràng đó là thứ ăn thịt người..."

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

"Miếu Sơn Quỷ."

8.

Lại qua thêm nửa năm, còn một tháng nữa là đến sinh nhật hai mươi tuổi của tôi.

Mẹ không biết kiếm đâu ra phương thức liên lạc của tôi.

Bà gọi điện đe dọa tôi nếu trước sinh nhật mà không dẫn đàn ông về hoàn thành nghi thức, hậu quả chỉ có một.

"Tiểu Linh Đang, mày quên Thiến Thiến rồi sao? Nó thông minh hơn mày nhiều nhưng nó chạy xa như thế vẫn bị bắt về đấy thôi. Mày không chạy thoát được đâu! Dù có ở chân trời góc bể, mày cũng phải quay về đây."

Mẹ à, sao con quên được chứ?

Tôi không lúc nào là không nhớ đến họ.

Trước khi cúp điện thoại, bà ta nói: "Nghĩ đến chị mày đi. Năm nay đến hạn hóa cốt cho nó rồi. Con Thiến Thiến cũng đã m.a.n.g t.h.a.i nên Hàn Phong sắp bị tống vào trong đó rồi. Tao biết mày hận nó. Mau về đi."

"Em trai mày biết đi rồi. Nó chỉ còn mỗi mày là chị thôi."

Năm hai mươi tuổi, tôi dẫn theo một người đàn ông về nhà.

Xa xa tôi thấy mẹ đang đón ở đầu thôn.

Giống hệt như lúc chị gái vẫn còn sống.

Bà đón lấy hành lý trong tay tôi.

"Người đâu?"

Lúc này Trần Hoài Viễn bước ra từ sau lưng tôi.

"Cháu chào dì, cháu là Trần Hoài Viễn, bạn trai của Linh Đang ạ."

Ầm ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xung-hap-trinh-nu/chuong-4.html.]

Bỗng nhiên một tiếng sấm rền vang trên đỉnh đầu, mưa bắt đầu rơi rả rích.

"Ây da, sớm đã nghe Linh Đang nhắc về cậu..."

Mẹ ngẩng đầu, nụ cười trên mặt chợt cứng đờ.

Giờ phút này, trên gương mặt người phụ nữ năm mươi tuổi vẫn còn nét xinh đẹp đó, tràn ngập sự kinh hãi và bàng hoàng.

Tôi quay đầu nhìn lại, thấy Trần Hoài Viễn vẫn giữ vẻ nho nhã đó.

Nhưng ý cười nơi đáy mắt lại mang theo tia hận thù.

Lập tức trong lòng tôi dâng lên khoái cảm.

Mẹ à mẹ ơi, con tuy không phải con ruột của mẹ nhưng Trần Hoài Viễn lại là con trai ruột của mẹ đấy.

Ba mươi năm trước, mẹ cùng người đàn ông dẫn từ dưới núi về sinh ra Trần Hoài Viễn.

Vốn dĩ khi đứa trẻ sinh ra xong, người đàn ông sẽ bị nhốt vào miếu Sơn Thần hầu hạ tượng thần.

Nhưng mẹ lại yêu người đàn ông đó, không nỡ hiến ông ấy cho Sơn Thần nương nương làm thức ăn.

Đúng vậy, chính là thức ăn!

Cái gì mà nam thiếp? Cái gì mà hầu hạ Sơn Thần nương nương hai năm sẽ được thả xuống núi? Toàn là lời ma quỷ lừa người!

Trần Hoài Viễn kể trong miếu Sơn Thần nuôi một con quái vật chuyên ăn thịt người.

Trước đêm bị đưa vào miếu Sơn Thần, mẹ đã giấu cha của Trần Hoài Viễn đi, nói dối với mọi người là ông ấy ngã xuống vách núi c.h.ế.t rồi.

Cứ thế họ bình an vô sự vài năm.

Sau đó mẹ cũng gả cho cha tôi, còn mang thai.

Vào ngày sinh nhật chín tuổi của Trần Hoài Viễn, mẹ dẫn hắn đi miếu Sơn Thần gặp cha ruột thì bị người trong thôn phát hiện.

Người đàn ông đó đã c.h.ế.t trong miệng quái vật.

Còn Trần Hoài Viễn thì rơi xuống sông ngầm trong hang động, theo dòng nước trôi xuống chân núi nên nhặt lại được cái mạng.

Từ ngày đầu tiên gặp mặt, chúng tôi đều biết mình tìm đúng người rồi.

Tôi không tin trên đời có sự trùng hợp đến thế! Một nam một nữ, sao có thể giống nhau như vậy?

Trần Hoài Viễn cũng không tin.

Hôm đó, khi hắn nhìn thấy bức tranh vẽ chị gái trong tay tôi liền tìm được mẹ hắn.

9.

"Người khoẻ mạnh lành lặn, sao trên mặt lại có vết sẹo dài thế kia!"

Mẹ giận dỗi nhìn tôi.

Ánh mắt đó rõ ràng đang nói: "Nam thiếp của Sơn Thần nương nương, sao có thể bị hủy dung?"

Lúc Trần Hoài Viễn vào núi, anh ta đã tự rạch một đường trên mặt.

Vết rạch từ trên xuống dưới cắt qua mắt trái, nằm dọc trên mặt.

Anh ta trả lời: "Đáp án phải để đến phút cuối mới thú vị."

Lúc này vết thương trên mặt anh ta vừa đỏ vừa sưng, phần thịt chưa khép miệng hơi lật lên.

Doạ mẹ giật cả mình.

"Không sao đâu ạ! Vết thương không sâu, cháu bôi chút t.h.u.ố.c khoảng một tháng là khỏi."

"Đúng thế, anh ấy từ nhỏ thể chất tốt, sẽ không để lại sẹo đâu."

Mưa càng lúc càng lớn, tôi nhấc chân bước thẳng vào trong thôn.

Nghe vậy mẹ thở phào nhẹ nhõm. Bà tụt lại phía sau trò chuyện với Trần Hoài Viễn.

Hai người nói chuyện rất vui vẻ.

Trần Hoài Viễn còn tặng mẹ một chiếc vòng tay, còn đích thân đeo cho bà.

Mẹ vuốt ve chiếc vòng hài lòng, vui vẻ ra mặt.

"Người thành phố đúng là chu đáo."

Khi đi ngang qua từ đường, dưới mái hiên có một người đang đứng.

Chính là Lục Thiến tay vác cái bụng bầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xửng Hấp Trinh Nữ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...