Không ít quan lại bắt đầu khúm núm, nịnh bợ.
Ngay cả Tả tướng cũng thôi tranh luận, thậm chí im lặng.
Ta biết, đó là dấu hiệu ngài ấy đã quyết định chọn phe.
Lấy cớ “bóng ma sau đêm đầu” còn ám ảnh, ta đặc biệt tuyển mười tiểu quan vào cung.
“Thần không thể làm được, tạm nhờ họ thay. Chờ thần khỏi hẳn, tất sẽ khiến hoàng thượng hài lòng.”
Lúc ấy, Tiêu Mục Kỳ đang gối đầu trên đùi ta chợp mắt.
Hắn dường như một thợ săn, muốn bắt trọn cả thân và tâm ta. Vì vậy, với hắn, lúc này ta vừa mới mẻ, vừa chưa hoàn toàn nắm bắt hết được ta.
Càng không cho, hắn càng dung túng ta.
Dù chẳng muốn cho lắm, hắn cũng nhận mười tiểu quan.
Chỉ một đêm đã bị mê hoặc, lưu luyến không rời.
Việc phê tấu chương, hắn giao cả cho ta.
Ban đầu còn ngó qua, sau bị tiểu quan quấn riết, hắn giao hẳn.
Thế lực trong triều của ta ngày một lớn.
Những kẻ không phục đều bị ta hạ ngục, thay bằng người mới.
Trong lúc ấy, Thái tử Tiêu Dục bị quần thần đẩy ra, khuyên Tiêu Mục Kỳ cảnh giác ta mưu quyền.
Tiêu Dục vẫn khuyên, nhưng lời hắn là:
“Phụ vương chìm đắm tửu sắc, có nghĩ tới văn võ bá quan sẽ nhìn thế nào? Họ sẽ cho rằng phụ vương không xứng làm đế!”
Chỉ một câu, đã khiến Tiêu Mục Kỳ nổi giận, tát con mấy bạt tai, rồi giam ở Đông cung, không triệu thì không được ra.
Hắn chưa hả giận, còn hạ lệnh tới từng phủ quan, đánh mỗi người một trận.
Thế là, chỉ vài cái tát đã khiến lòng người ly tán.
Hắn vẫn chẳng hay, vẫn chìm trong vòng tay tiểu quan, ngày càng mơ hồ.
Cho tới một buổi sớm, hắn bỗng thổ huyết, ngã gục ngay trên ngai.
Trong khoảnh khắc ấy, ta và Tiêu Dục trao nhau ánh nhìn.
Thấy sự kiên định trong mắt hắn, ta biết đến lúc hạ màn rồi.
Tiêu Mục Kỳ bệnh nặng, triều chính tạm giao cho Thái tử Tiêu Dục và Tả tướng.
Ta thì ở bên Tiêu Mục Kỳ, đổi lấy phù lệnh điều động Hoàng thành ty.
Hắn vừa tỉnh đã sờ ngay vào, chau mày quát:
“Khanh động vào phù lệnh của trẫm?”
Tim ta khẽ run.
Phù lệnh giả giống thật đến bảy tám phần, sao hắn vẫn phân biệt được?
Ta trấn tĩnh, ngồi xuống cạnh giường:
“Phù lệnh gì ạ? Những ngày qua thần vẫn ở cạnh hoàng thượng, chưa từng thấy vật đó.”
Hắn nhìn chằm chằm, rồi tháo dây đỏ, đưa phù lệnh cho ta:
Chào các cậu đến nhà của Ngạn.
Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.
Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa
“Trẫm tin khanh, A Chức. Đừng phụ trẫm.”
Ta không đón, chỉ nắm lấy cổ tay lạnh lẽo:
“Lòng thần đối với hoàng thượng sáng như trăng. Chẳng phải ngài vẫn luôn rõ hay sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/a-chuc/chuong-8.html.]
Lời vừa dứt, đám tiểu quan ùa vào, quỳ gào khóc.
Tiêu Mục Kỳ bị ồn đến mức lại thổ huyết, ngất đi. Phù lệnh giả rơi đúng tay ta.
Không rõ hắn thử thăm dò, hay thật sự đã tin tưởng.
Trên người hắn bắt đầu nổi đầy nhọt mủ, vừa ngứa vừa đau.
Ngự y xem bệnh, lắc đầu, bảo không biết là gì.
Tất nhiên không thể tra ra.
Vì đây chẳng phải bệnh, mà là độc dược ta nhờ độc vương điều chế.
Không sắc, không mùi, không hình.
Không lấy mạng ngay, chỉ khiến dung nhan mục nát, đầu óc mê loạn, thỉnh thoảng thổ huyết.
Tiêu Mục Kỳ gầm lên:
“Lũ ngu xuẩn! Kéo ra c.h.é.m hết!”
Ngự y quỳ lạy, ta phất tay cho họ lui.
“Trẫm bảo c.h.é.m hết! Các ngươi điếc sao?!”
Hắn vừa ho khạc máu, vừa giận dữ chỉ trỏ, mắng cung nhân.
Nhưng bất kể hắn gào thế nào, cung nhân chỉ cúi đầu, chẳng nhúc nhích.
“Ra ngoài hết đi.” Ta bình thản ra lệnh, họ lập tức rút lui.
Sắc mặt Tiêu Mục Kỳ lúc này khó coi tới cực điểm.
Hắn run rẩy, hất vỡ bát thuốc trong tay ta:
“Ngươi! Nói! Đây là chuyện gì?!”
Ta chỉ thở dài:
“Chẳng phải vì bệnh tình của hoàng thượng sao? Giờ bá quan đều nói triều đình không thể một ngày vô chủ, đều mong hoàng thượng sớm truyền ngôi cho thái tử, chỉ sợ hoàng thượng đột ngột băng hà."
"Chắc là cung nhân cũng nghe được điều này.”
“Hả?!” Hắn ngây người, rồi chợt hiểu ra, chồm tới muốn chụp ta.
Ta đứng tránh, hắn lảo đảo, nửa người lăn khỏi giường, không lên được cũng chẳng xuống nổi.
Trong cơn phẫn nộ, hắn chộp mảnh sứ vỡ dưới đất ném tới:
“Ngươi! Ngươi là người của Tiêu Dục?!”
Hắn vừa gầm lên thì lại ho ra một ngụm máu.
Ta ghét bẩn, lùi hẳn mấy bước, rồi bật cười:
“Đương nhiên ta không phải. Thái tử là Thái tử, ta là ta."
"Hoàng thượng bệnh đến hồ đồ rồi sao? Bệnh đa nghi nặng đến thế này sao?"
"Chẳng phải chính ngài từng nói, muốn ta mãi ở bên ngài ư? Sau khi thoái vị, ngài sẽ là Thái thượng hoàng an nhàn, đến lúc đó chẳng phải chúng ta có thêm nhiều thời gian ở bên nhau sao?”
Đôi mắt đục ngầu của Tiêu Mục Kỳ run rẩy mở lớn, hắn giật phù lệnh ngọc xuống, há miệng gọi:
“Người đâu! Mau bắt…”
Chưa kịp nói hết, ta đã nhét miếng vải bẩn vào miệng hắn, dùng chính roi da hắn thích, trói chặt tứ chi lại.
Lúc này hắn bệnh nặng, sức lực đã chẳng đấu nổi ta.
Ta kéo hắn úp xuống, đè lên mảnh sứ vỡ:
“Ngài định gọi người bắt ta ư? Nhưng nếu ta đi rồi, ai sẽ chăm sóc ngài?"
--------------------------------------------------